Văn Hường

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Văn Hường tên thật là Nguyễn Văn Hường (Sinh 1934- ) là một ca sĩ vọng cổ Việt Nam.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Ông sinh tại xã Long Thạnh Mỹ, Thủ Đức, TP. Hồ Chí Minh, được mệnh danh là ông vua vọng cổ hài vì với lối “ự…ự” rất riêng biệt và khó bắt chước kết hợp thêm ở giọng ca và cách ca cho khác lạ và phù hợp với vọng cổ hài mang nhản hiệu riêng biệt của Văn Hường mà nghệ sĩ khác khó bắt chước theo" (theo lời nhận xét của soạn giả Nguyễn Phương)

Soạn giả Viễn Châu đã viết khoảng 100 bài cho Văn Hường ca, rồi các soạn giả như Yên Ba, Quy Sắc cũng góp vô khoảng gần trăm bài nữa chỉ dành riêng cho "thương hiệu" Văn Hường.

Các nhạc phẩm do Văn Hường trình bày[sửa | sửa mã nguồn]

  • Ba Ông Thầy Bói
  • Chó mực đầu cáo
  • Chuyện tôi đi lính
  • Đời là gì?
  • Đi hát cải lương
  • Kể tuồng sân khấu
  • Khúc nhạc đồng quê
  • Làm vua buồn lắm
  • Pháp sư giải nghệ [1]
  • Rapport táo quân
  • Tai nạn Honda
  • Tại tôi tuổi Sửu
  • Tào Tháo cháy râu (Trần Hà)
  • Tiền bạc, bạc tiền
  • Tề thiên đại thánh [2]
  • Tôi đi hớt tóc
  • Tôi thua số đuôi
  • Tư Ếch đi chợ
  • Tư ếch đi hội chợ
  • Tư Ếch, Ba Râu đi xem đại nhạc hội
  • Tứ đổ tưởng
  • Văn Hường đi Suyuki
  • Văn Hường đội sổ về trời
  • Văn Hường mê số đề
  • Văn Hường năm vợ
  • Văn Hường thương vợ nhỏ
  • Vợ tôi đẹp ác
  • Vợ tôi đi coi bói
  • Vợ tôi mê tân nhạc [3]
  • Vợ tôi nói tiếng Tây
  • Vợ tôi tôi sợ [4]