Vương quốc Anh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(đổi hướng từ Vương Quốc Anh)
Bước tới: menu, tìm kiếm
Kingdom of England
Vương quốc Anh
927–1649
1649–1660: Commonwealth
1660–1707

Quốc kỳ Quốc huy
Quốc kỳ Quốc huy
Khẩu hiệu
Dieu et mon droit  (Tiếng Pháp)
"Chúa và quyền của tôi"
Vị trí của EnglandAnh
Lãnh thổ Vương quốc Anh
Thủ đô Winchester (trước năm 1066)
Westminster (sau năm 1066)
Ngôn ngữ Tiếng Anh cổ (thực tế, tới năm 1066)
Tiếng Pháp Norman (pháp lí, 1066 – thế kỉ 15)
Tiếng Anh trung đại (thực tế, 1066 – nửa sau thế kỉ 15)
Tiếng Anh (thực tế, từ thế kỉ 16)
Tiếng Welsh (thực tế)
Tiếng Cornish (thực tế)
Tôn giáo Roman Catholic tới 1533, Anglican sau đó
Chính thể Quân chủ
Quốc vương
 - 802-839 Egbert của Wessex (đầu tiên)
 - 1702–1707 Anne (sau cùng)
Lập pháp Witan (trước 1066)
Curia Regis (1066–1215)
Quốc hội (sau 1215)
Lịch sử
 - Được thống nhất bởi Egbert của Wessex 927
 - Cuộc xâm chiếm Norman 1066
 - Laws in Wales Acts 1535–1542 1536 và 1543
 - Liên minh Crowns 1603
 - Không có vua 1649–1660
 - Quân chủ lập hiến 1689
 - Liên hiệp với Scotland 1 tháng 5, 1707
Tiền tệ Bảng Anh
Tiền nhiệm
Kế tục
Wyvern of Wessex.png Vương quốc Wessex
Saint Alban's cross.svg Vương quốc Mercia
Coat of arms of East Anglia.svg Vương quốc Đông Anglia
Flag of Northumbria.svg Vương quốc Northumbria
Flag of Gwynedd.png Công quốc Wales
Vương quốc Anh (1707-1801) Union flag 1606 (Kings Colors).svg
Hiện nay là một phần của  United Kingdom (Anh, Wales)

Vương quốc Anh (tiếng Anh: Kingdom of England) là quốc gia có chủ quyền đã từng tồn tại từ năm 927 đến năm 1707 ở phía tây bắc lục địa châu Âu. Ở thời đỉnh cao, Vương quốc Anh đã từng kéo dài tới hai phần ba phía nam Đảo Anh (bao gồm cả Anh và xứ Wales ngày nay) và một vài hòn đảo nhỏ xa trung tâm; hiện nay thuộc thẩm quyền pháp lý của Anh và xứ Wales. Vương quốc này có biên giới đất liền với Vương quốc Scotland ở phía bắc.

Hoàng cung lúc đầu đặt ở Winchester, Hampshire, nhưng từ thế kỉ 12 trở đi, Luân Đôn thực tế đã trở thành thủ đô của quốc gia này.

Lịch sử

Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland hiện tại là liên minh sau chót của hàng loạt những liên minh từng được thành lập trong vòng 300 năm qua. Vương quốc Scotland và Vương quốc Anh từng tồn tại với tư cách các quốc gia độc lập với hoàng gia và các cơ cấu chính trị riêng biệt từ thế kỷ thứ 9. Xứ Wales cũng từng một thời là lãnh thổ độc lập đã rơi vào tầm kiểm soát của hoàng gia Anh từ sau Đạo luật Rhuddlan năm 1284, và chính nó cũng trở thành một phần của Vương quốc Anh theo các điều luật trong Đạo luật Wales 1535[2]. Theo Đạo luật liên minh 1707, các nước Anh và Scotland, vốn từng là các quốc gia liên minh riêng biệt từ năm 1603, đã đồng ý thành lập một liên minh chính trị gọi là Vương quốc Đại Anh (Kingdom of Great Britain)[3]. Đạo luật liên minh 1800 đã thống nhất Vương quốc Đại Anh với Vương quốc Ireland, nước này đã dần rơi vào vòng kiểm soát của Anh từ giai đoạn 1541 - 1691, để hình thành nên Vương quốc Liên hiệp Anh và Ireland[4]. Nước Cộng hòa Ireland hiện nay tuyên bố độc lập năm 1922 sau khi tách khỏi hòn đảo Ireland từ hai năm trước đó, sau này đã đổi thành tên hiện nay 1927.

Đế quốc Anh[sửa | sửa mã nguồn]