W. H. Auden

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
W. H. Auden
AudenLibraryOfCongress.jpg
U.S. Library of Congress
Sinh 21 Tháng 2, 1907
York, Anh
Mất 29 tháng 9, 1973 (66 tuổi)
Viên, Áo

Wystan Hugh Auden (21 tháng 2 năm 190729 tháng 9 năm 1973) là nhà thơ Mỹ gốc Anh với bút danh W. H. Auden. Wystan Hugh Auden sinh ra và lớn lên ở Anh, trở thành nhà thơ nổi tiếng của Anh, năm 1939 sang Mỹ. Ông là người có sự ảnh hưởng rất lớn đến văn học Anh-Mỹ, là một trong những nhà thơ lớn nhất của thế kỷ 20.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Wystan Hugh Auden sinh ở York, Anh. Từ nhỏ được học ở trường St. Edmund (Hindhead), Surrey, sau đó, ở trường Gresham, nổi tiếng với việc giáo dục kỷ luật nghiêm khắc và gắn liền với giáo dục tôn giáo. Ở trường này, Auden nhận ra rằng mình là người đồng tính luyến ái nên từ chối việc học các môn học tôn giáo. Auden tiếp tục học thơ cổ ở Đại học Oxford và bắt đầu hoạt động văn học từ ngày còn là sinh viên.

Năm 1930 in tập thơ đầu tiên Poems, chịu ảnh hưởng tư tưởng cách mạng của Karl Marx, Sigmund Freud, Charles Darwin, phê phán xã hội tư sản. Thập niên 1930, Auden sang Đức, sống ở Berlin một số năm, dạy học và sáng tác. Năm 1936 in tập thơ Look, Stranger!, kết hôn với con gái nhà văn Thomas Mann. Thời gian tiếp đó ông đi du lịch nhiều nơi cùng với Christopher Isherwood, và quyết định sang sống ở Mỹ. Việc ông di cư sang Mỹ trước thềm Thế chiến thứ hai, khiến đa số người dân Anh coi như một hành động phản bội, tuy vậy, đối với Auden là vì những lý do cá nhân.

Sang Mỹ năm 1939, ông dạy học ở nhiều trường đại học và tiếp tục sáng tác nhiều tác phẩm nổi tiếng. Các tập thơ: Another Time (1940), The Double Man (1941), For the Time Being (1944). Nhiều tác phẩm sáng tác thời kỳ trước cũng được tập hợp in vào năm 1945. Năm 1948 ông được trao giải Pulitzer, năm 1954 được tặng giải Bollinger, và năm 1967 được tặng huân chương Văn học. Wystan Hugh Auden mất năm 1973Viên, Áo.

Tác phẩm chính[sửa | sửa mã nguồn]

Christopher Isherwood (trái) và W.H. Auden (phải) năm 1939
  • Poems, 1930
  • The Dance of Death, 1933
  • The Dog Beneath the Skin, 1933
  • The Ascent of F.6, 1936
  • Look, Stranger!, 1936
  • Spain, 1937
  • Journey to a War, 1939
  • Another Time, 1940
  • The Double Man, 1941
  • For the Time Being, 1944
  • Nones, 1951
  • The Shield of Achilles, 1955
  • Homage to Clio, 1960
  • Collected Longer Poems, 1969
  • Forewords and Afterwords, 1973
  • Collected Shorter Poems 1927-1957, 1966
  • Last Poems, 1974
  • Collected Poems (1976, new edns. 1991, 2007)
  • The English Auden: Poems, Essays, and Dramatic Writings, 1927-1939 (1977)
  • Plays and Other Dramatic Writings, 1927-1938 (1989)
  • Libretti and Other Dramatic Writings, 1939-1973 (1993)
  • Tell Me the Truth About Love: Ten Poems (1994)
  • Juvenilia: Poems 1922-1928 (1994)
  • Prose and Travel Books in Prose and Verse: Volume I, 1926-1938 (1997)
  • Prose, Volume II: 1939-1948 (2002)

Một vài bài thơ[sửa | sửa mã nguồn]

Are You There?
Each lover has some theory of his own
About the difference between the ache
Of being with his love, and being alone:
 
Why what, when dreaming, is dear flesh and bone
That really stirs the senses, when awake,
Appears a simulacrum of his own.
 
Narcissus disbelieves in the unknown;
He cannot join his image in the lake
So long as he assumes he is alone.
 
The child, the waterfall, the fire, the stone,
Are always up to mischief, though, and take
The universe for granted as their own.
 
The elderly, like Proust, are always prone
To think of love as a subjective fake;
The more they love, the more they feel alone.
 
Whatever view we hold, it must be shown
Why every lover has a wish to make
Some kind of otherness his own:
Perhaps, in fact, we never are alone.
 
If I could tell you
Time will say nothing but I told you so,
Time only knows the price we have to pay
If I could tell you I would let you know.
 
If we should weep when clowns put their show,
If we should stumble when musicians play?
Time will say nothing but I told you so.
 
There are no fortunes to be told, although,
Because I love you more then I can say,
If I could tell you I would let you know.
 
The winds must come from somewhere when they blow,
There must be reason why the leaves decay;
Time will say nothing but I told you so.
 
Perhaps the roses really want to grow,
The vision seriously intends to stay;
If I could tell you I would let you know.
 
Suppose the lions all get up and go,
And all the brooks and soldiers run away;
Will time say nothing but I told you so?
If I could tell you I would let you know.
 
Epitaph on a Tyrant
Perfection, of a kind, was what he was after,
And the poetry he invented was easy to understand;
He knew human folly like the back of his hand,
And was greatly interested in armies and fleets;
When he laughed, respectable senators burst with laughter,
And when he cried the little children died in the streets.
 
Funeral blues
Stop all the clocks, cut off the telephone,
Prevent the dog from barking with a juicy bone,
Silence the pianos and with muffled drum
Bring out the coffin, let the mourners come.
 
Let aeroplanes circle moaning overhead
Scribbling on the sky the message He is Dead.
Put crepe bows round the white necks of the public doves,
Let the traffic policemen wear black cotton gloves.
 
He was my North, my South, my East and West,
My working week and my Sunday rest,
My noon, my midnight, my talk, my song;
I thought that love would last forever: I was wrong.
 
The stars are not wanted now; put out every one,
Pack up the moon and dismantle the sun,
Pour away the ocean and sweep up the woods;
For nothing now can ever come to any good.
 
The More Loving One
Looking up at the stars, I know quite well
That, for all they care, I can go to hell,
But on earth indifference is the least
We have to dread from man or beast.
 
How should we like it were stars to burn
With a passion for us, we could not return?
If equal affection cannot be,
Let the more loving one be me.
 
Admirer as I think I am
Of stars that do not give a damn,
I cannot, now I see them, say
I missed one terribly all day.
 
Were all stars to disappear or die,
I should learn to look at an empty sky
And feel its total dark sublime,
Though this might take me a little time.
Anh ở đâu
Ở những người yêu số phận của mình
Phải giải quyết một vấn đề tồn tại:
Đau khổ với tình hay với chính anh.
 
Vì thân xác thực chỉ trong bóng đêm
Và cái tôi kéo theo điều khao khát
Khi thức giấc sẽ trở lại chính anh.
 
Narcisssus không hình dung ra mình
Nhìn thấy không phải mình trong hồ nước
Nên không thể nào có được lặng yên.
 
Thác nước, lửa, đá và cả trẻ con
Luôn gây trò và nghĩ suy đơn giản
Tiếp nhận cuộc đời như nó tự thân.
 
Đối với ông già Proust thì tình
Chỉ là dối gian, chỉ là đau khổ
Càng yêu nhiều, lòng càng lắm cô đơn.
 
Người đang yêu thường có điều phi lí
Cái tôi thứ hai mong muốn cho mình
Nhưng hãy nhớ một điều rất giản dị:
Không bao giờ ta có được chính mình.
 
Nếu anh có thể nói với em
Mọi thứ đều sắp đặt bởi thời gian
Biết cái giá mà chúng ta phải trả
Nếu anh biết thì đã nói cùng em.
 
Hề làm trò – thì ta phải khóc lên
Ta vấp váp – khi nhạc công chơi nhạc
Mọi thứ đều sắp đặt bởi thời gian.
 
Tương lai thì ai biết được đâu em
Anh yêu em hơn những gì đã nói
Mọi thứ đều sắp đặt bởi thời gian.
 
Gió từ đâu, vẫn biết một điều rằng
Và tại sao chiếc lá vàng rụng xuống
Mọi thứ đều sắp đặt bởi thời gian.
 
Những bông hồng quả thực muốn lớn lên
Và ánh nhìn quả là mong ở lại
Nếu biết thì anh đã nói cùng em.
 
Giả sử những con sư tử đứng lên
Những dòng suối và lính đều bỏ chạy
Mọi thứ đều sắp đặt bởi thời gian?
Nếu anh biết thì với em đã nói.
 
Văn mộ chí cho bạo chúa
Sự hoàn mỹ là điều hắn mê say
Thơ hắn làm ra mọi người dễ hiểu
Hắn biết sự ngu muội như bàn tay
Hắn quan tâm những binh đoàn, hạm đội
Khi hắn cười, nghị sĩ cười nắc nẻ
Khi hắn khóc, trẻ ngoài phố chết đầy.
 
Điệu blues trong lễ tang
Quên đồng hồ đi, tắt điện thoại
Ngăn chó sủa bằng cách ném cục xương
Thôi đánh trống, ngưng tiếng dương cầm
Khiêng quan tài để người ta đến vái.
 
Hãy cho tàu bay lượn vòng than khóc
Vẽ lên trời dòng chữ Anh Đi Rồi
Buộc băng tang quanh cổ trắng bồ câu
Và găng đen đeo vào cho cảnh sát.
 
Anh với tôi là Đông, Tây, Nam, Bắc
Là tuần làm việc, chủ nhật nghỉ ngơi
Là trưa, tối, là lời, là khúc hát
Là tình yêu, tôi ngỡ, đến muôn đời.
 
Giờ ai cần những vì sao, hãy tắt
Dỡ mặt trời và đóng gói mặt trăng
Tát cạn bể và chặt hết cây rừng
Bởi giờ đây chẳng còn gì tốt đẹp.
 
Yêu nhiều hơn
Khi nhìn lên những vì sao tôi biết
Sự thờ ơ – dù phải về địa ngục
Nhưng sự bàng quan có ở trên đời
Không đáng sợ, cả thú cũng như người.
 
Có phải ngôi sao bằng đam mê thiêu đốt
Để chúng ta không còn quay về được?
Nếu như tình cảm không thể cân bằng
Thì hãy để cho tôi yêu nhiều hơn.
 
Tôi vẫn nghĩ rằng ngôi sao ban phước
Dù với ngôi sao thế nào cũng được
Và tôi cũng không thể nói như vầy:
Không có sao, tôi không phải là tôi.
 
Cứ để cho những ngôi sao biến mất
Khi đó chỉ còn bóng đêm dày đặc
Tôi sẽ quen nhìn bầu trời trống không
Dù điều này cần một ít thời gian.
Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

” (trợ giúp)