W. H. Auden

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
W. H. Auden
U.S. Library of Congress
Sinh 21 Tháng 2, 1907
York, Anh
Mất 29 tháng 9, 1973 (66 tuổi)
Viên, Áo

Wystan Hugh Auden (21 tháng 2 năm 190729 tháng 9 năm 1973) là nhà thơ Mỹ gốc Anh với bút danh W. H. Auden. Wystan Hugh Auden sinh ra và lớn lên ở Anh, trở thành nhà thơ nổi tiếng của Anh, năm 1939 sang Mỹ. Ông là người có sự ảnh hưởng rất lớn đến văn học Anh-Mỹ, là một trong những nhà thơ lớn nhất của thế kỷ 20.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Wystan Hugh Auden sinh ở York, Anh. Từ nhỏ được học ở trường St. Edmund (Hindhead), Surrey, sau đó, ở trường Gresham, nổi tiếng với việc giáo dục kỷ luật nghiêm khắc và gắn liền với giáo dục tôn giáo. Ở trường này, Auden nhận ra rằng mình là người đồng tính luyến ái nên từ chối việc học các môn học tôn giáo. Auden tiếp tục học thơ cổ ở Đại học Oxford và bắt đầu hoạt động văn học từ ngày còn là sinh viên.

Năm 1930 in tập thơ đầu tiên Poems, chịu ảnh hưởng tư tưởng cách mạng của Karl Marx, Sigmund Freud, Charles Darwin, phê phán xã hội tư sản. Thập niên 1930, Auden sang Đức, sống ở Berlin một số năm, dạy học và sáng tác. Năm 1936 in tập thơ Look, Stranger!, kết hôn với con gái nhà văn Thomas Mann. Thời gian tiếp đó ông đi du lịch nhiều nơi cùng với Christopher Isherwood, và quyết định sang sống ở Mỹ. Việc ông di cư sang Mỹ trước thềm Thế chiến thứ hai, khiến đa số người dân Anh coi như một hành động phản bội, tuy vậy, đối với Auden là vì những lý do cá nhân.

Sang Mỹ năm 1939, ông dạy học ở nhiều trường đại học và tiếp tục sáng tác nhiều tác phẩm nổi tiếng. Các tập thơ: Another Time (1940), The Double Man (1941), For the Time Being (1944). Nhiều tác phẩm sáng tác thời kỳ trước cũng được tập hợp in vào năm 1945. Năm 1948 ông được trao giải Pulitzer, năm 1954 được tặng giải Bollinger, và năm 1967 được tặng huân chương Văn học. Wystan Hugh Auden mất năm 1973Viên, Áo.

Tác phẩm chính[sửa | sửa mã nguồn]

Christopher Isherwood (trái) và W.H. Auden (phải) năm 1939
  • Poems, 1930
  • The Dance of Death, 1933
  • The Dog Beneath the Skin, 1933
  • The Ascent of F.6, 1936
  • Look, Stranger!, 1936
  • Spain, 1937
  • Journey to a War, 1939
  • Another Time, 1940
  • The Double Man, 1941
  • For the Time Being, 1944
  • Nones, 1951
  • The Shield of Achilles, 1955
  • Homage to Clio, 1960
  • Collected Longer Poems, 1969
  • Forewords and Afterwords, 1973
  • Collected Shorter Poems 1927-1957, 1966
  • Last Poems, 1974
  • Collected Poems (1976, new edns. 1991, 2007)
  • The English Auden: Poems, Essays, and Dramatic Writings, 1927-1939 (1977)
  • Plays and Other Dramatic Writings, 1927-1938 (1989)
  • Libretti and Other Dramatic Writings, 1939-1973 (1993)
  • Tell Me the Truth About Love: Ten Poems (1994)
  • Juvenilia: Poems 1922-1928 (1994)
  • Prose and Travel Books in Prose and Verse: Volume I, 1926-1938 (1997)
  • Prose, Volume II: 1939-1948 (2002)

Một vài bài thơ[sửa | sửa mã nguồn]

In Memory Of W. B. Yeats
(d. January 1939)
 
I
 
He disappeared in the dead of winter:
The brooks were frozen, the air-ports almost deserted?
And snow disfigured the public statues;
The mercury sank in the mouth of the dying day.
O all the instruments agree
The day of his death was a dark cold day.
 
Far from his illness
The wolves ran on through the evergreen forests,
The peasant river was untempted by the fashionable quays;
By mourning tongues
The death of the poet was kept from his poems.
 
But for him it was last afternoon as himself,
An afternoon of nurses and rumours;
The provinces of his body revolted,
The squares of his mind were empty,
Silence invaded the suburbs,
The current of his feeling failed: he became his admirers.
 
Now he is scattered among a hundred cities
And wholly given over to unfamiliar affections;
To find his happiness in another kind of wood
And be punished under a foreign code of conscience.
The words of a dead man
Are modified in the guts of the living.
 
But in the importance and noise of to-morrow
When the brokers are roaring like beasts on the floor of the Bourse,
And the poor have the sufferings to which they are fairly accustomed,
And each in the cell of himself is almost convinced of his freedom;
A few thousand will think of this day
As one thinks of a day when one did something slightly unusual.
O all the instruments agree
The day of his death was a dark cold day.
 
Are You There?
 
Each lover has some theory of his own
About the difference between the ache
Of being with his love, and being alone:
 
Why what, when dreaming, is dear flesh and bone
That really stirs the senses, when awake,
Appears a simulacrum of his own.
 
Narcissus disbelieves in the unknown;
He cannot join his image in the lake
So long as he assumes he is alone.
 
The child, the waterfall, the fire, the stone,
Are always up to mischief, though, and take
The universe for granted as their own.
 
The elderly, like Proust, are always prone
To think of love as a subjective fake;
The more they love, the more they feel alone.
 
Whatever view we hold, it must be shown
Why every lover has a wish to make
Some kind of otherness his own:
Perhaps, in fact, we never are alone.
Tưởng nhớ W. B. Yeats (Trích)
(Mất tháng giêng năm 1939)
 
I
 
Anh ra đi giữa băng giá mùa đông
Sông đóng băng, những phi trường hoang vắng
Tuyết trắng rơi, phủ đầy lên bức tượng
Rót xuống miệng của ngày một giọt thủy ngân
Dường như mọi thiết bị đo đếm cũng đồng tình
Ngày anh ra đi tối tăm và giá lạnh.
 
Cách xa những ngày đau ốm của anh
Chó sói hãy còn chạy giữa rừng xanh.
Dòng sông quê không còn mê bờ đẹp
Và ngôn ngữ của đám tang
Ngăn cách thơ anh và cái chết.
 
Nhưng với anh, ngày cuối, như chính anh
Ngày của tin đồn và những cô y tá
Đặt lên thi thể vẻ không yên
Và hoang vu cả quãng trường lý trí.
Vùng ngoại ô bao trùm lên lặng lẽ
Những cảm giác dường như lặng ngừng
Anh trở thành người cho đời ngưỡng mộ.
 
Và bây giờ lan tỏa trong hàng trăm thành phố
Anh mang cho những cảm giác không quen
Để hạnh phúc trong cõi khác
Và xử phạt theo bộ luật của lương tâm
Lời của người đã chết
Cùng với người đang sống ở trần gian.
 
Nhưng sự quan trọng của ngày mai trong tiếng ồn
Nơi những người môi giới om sòm trên sàn chứng khoán
Nơi những kẻ nghèo khổ sở vì nghèo túng
Và mỗi người đều có tự do của mình
Nhưng cái ngày này không một ai hờ hững
Như ý nghĩ về một ngày không bình thường
Dường như mọi thiết bị đo đếm cũng đồng tình
Ngày anh ra đi tối tăm và giá lạnh.
 
Anh ở đâu
 
Ở những người yêu số phận của mình
Phải giải quyết một vấn đề tồn tại:
Đau khổ với tình hay với chính anh.
 
Vì thân xác thực chỉ trong bóng đêm
Và cái tôi kéo theo điều khao khát
Khi thức giấc sẽ trở lại chính anh.
 
Narcisssus không hình dung ra mình
Nhìn thấy không phải mình trong hồ nước
Nên không thể nào có được lặng yên.
 
Thác nước, lửa, đá và cả trẻ con
Luôn gây trò và nghĩ suy đơn giản
Tiếp nhận cuộc đời như nó tự thân.
 
Đối với ông già Proust thì tình
Chỉ là dối gian, chỉ là đau khổ
Càng yêu nhiều, lòng càng lắm cô đơn.
 
Người đang yêu thường có điều phi lí
Cái tôi thứ hai mong muốn cho mình
Nhưng hãy nhớ một điều rất giản dị:
Không bao giờ ta có được chính mình.
Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

 ” (trợ giúp)