Wayne Rooney

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Wayne Rooney
Rooney CL
Thông tin cá nhân
Tên đầy đủ Wayne Mark Rooney
Ngày sinh 24 tháng 10, 1985 (28 tuổi)
Nơi sinh Croxteth, Liverpool, Anh
Chiều cao 1,76 m (5 ft 9 12 in) [1]
Vị trí Tiền đạo
Thông tin về CLB
CLB hiện nay Manchester United
Số áo 10
CLB trẻ
1996–2002 Everton
CLB chuyên nghiệp*
Năm CLB ST (BT)
2002–2004 Everton 67 (15)
2004– Manchester United 307 (158)
Đội tuyển quốc gia
2002 U-19 Anh 1 (0)
2003– Đội tuyển Anh 92 (39)
* Chỉ tính số trận và số bàn thắng được ghi ở giải Vô địch quốc gia cập nhật lúc 11 tháng 5, 2014.

† Số trận khoác áo (số bàn thắng).

‡ Thống kê về thành tích tại ĐTQG được cập nhật lúc 8 tháng 6, 2014

Wayne Mark Rooney[2] (sinh ngày 24 tháng 10 năm 1985) là một cầu thủ bóng đá người Anh hiện đang chơi ở vai trò tiền đạo cho câu lạc bộ Manchester United tại Giải ngoại hạng Anh cũng như thi đấu cho đội tuyển Anh ở các giải đấu cấp độ đội tuyển. Vị trí thi đấu của anh thường là trung phong, hộ côngtiền đạo cánh.

Rooney bắt đầu sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp của mình với câu lạc bộ Everton vào năm 2002 và bàn thắng đầu tiên của Rooney vào lưới Arsenal khiến anh trở thành cầu thủ ghi bàn trẻ nhất trong lịch sử Premier League vào thời điểm đó. Anh nhanh chóng trở thành một phần của đội bóng và thi đấu hai mùa giải ở câu lạc bộ vùng Merseyside.

Trước khi bắt đầu mùa giải 2004-05, anh chuyển tới Manchester United với mức phí chuyển nhượng là 25,6 triệu bảng và trở thành một thành viên chủ chốt của đội một M.U.. Kể từ đó, anh đã giành được Cúp ngoại hạng Anh ba lần, một Cúp UEFA Champions League mùa giải 2007-08 và có hai Cúp Liên Đoàn cùng câu lạc bộ này. Cá nhân anh cũng được trao giải Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Hiệp hội Nhà báo Bóng đá Anh, Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Hiệp hội Cầu thủ Chuyên nghiệp Anh và Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải của Barclays trong cùng một mùa giải 2009-2010.

Rooney được gọi vào đội tuyển Anh lần đầu tiên vào năm 2003 và tại Giải vô địch bóng đá châu Âu 2004, anh có một thời gian ngắn trở thành cầu thủ ghi bàn trẻ nhất qua các kì giải đấu và cũng là cầu thủ thứ hai dưới 20 tuổi được gọi vào đội tuyển. Rooney thường xuyên được chọn để thi đấu cho đội tuyển Anh và đã có mặt tại Giải vô địch bóng đá thế giới 2006Giải vô địch bóng đá thế giới 2010. Tuy nhiên cả hai đều là những giải đấu đáng quên đối với anh khi Rooney không ghi được bàn thắng nào và đội tuyển Anh chỉ có thành tích cao nhất là vào đến tứ kết năm 2006.

Anh và người bạn gái từ thuở nhỏ Coleen Rooney đã cưới nhau vào năm 2008 và có con trai đầu lòng là Kai Rooney vào năm 2009.

Tuổi thơ

Rooney sinh ra ở khu vực ngoại ô phía Đông thành phố Liverpool có tên là Croxteth, trong một gia đình lao động nghèo khó hâm mộ câu lạc bộ Everton. Bố của cậu là Thomas Wayne, mẹ là Jeanette Marie Rooney; cậu có hai người em trai là John và Graeme. Rooney học tại trường tiểu học Our Lady & St Swithin's RC và trung học De La Salle.[3] Giống như bố mẹ, Rooney là một người Anh gốc Ai-len[4][5] và cũng là một người hâm mộ đội bóng Everton, cầu thủ mà cậu yêu thích nhất của đội bóng này là Duncan Ferguson.[6][7][8]

Ngoài bóng đá, Rooney còn đam mê môn quyền anh từ nhỏ, cậu chơi xen lẫn cả hai bộ môn hàng tối. Nhưng đến năm 15 tuổi, khi Rooney gia nhập câu lạc bộ Everton thì các huấn luyện viên ở đó đã bắt buộc cậu phải lựa chọn bởi việc chơi quyền anh sẽ lấy đi rất nhiều sức lực cũng như dễ dẫn tới những chấn thương và Rooney đã quyết định chọn bóng đá.[9]

Sự nghiệp cấp câu lạc bộ

Bắt đầu chơi bóng

Rooney bắt đầu chơi bóng cho đội bóng trường Liverpool Schoolboys và anh đã lập được kỷ lục 72 bàn thắng trong một mùa giải ở nơi đây, kỷ lục anh sau đó đã bị phá vỡ vào tháng 5 năm 2010 bởi cậu bé 11 tuổi học cùng trường.[10] Chín tuổi, Rooney chơi cho câu lạc bộ địa phương Copplehouse vùng Walton thi đấu ở giải trung học Kirkdale, anh ghi được 99 bàn trong mùa giải thi đấu cuối cùng trước khi được phát hiện bởi trinh sát viên đội bóng Everton.[11] Trong mùa giải 1995-96, anh đã ghi 114 bàn thắng trong 29 trận thi đấu cho hai đội U-10 và U-11 Everton,[12] và khi mới 15 tuổi anh đã được đôn lên chơi cho đội U-19.[13] Anh đã ghi tổng cộng 8 bàn thắng trong 8 trận đấu của Everton ở giải FA Youth Cup (Cúp FA dành cho các cầu thủ trẻ) năm 2002.[14] Khi vào đến chung kết gặp Aston Villa, đội bóng anh đã bại trận và sau khi ghi một bàn thắng trong trận đấu đó, anh đã khoe chiếc áo thun có dòng chữ: "Once a Blue, always a Blue" (Một khi là màu xanh, mãi mãi là màu xanh).[15][16] Rooney đã được cho lên đội một của Everton trong chuyến du đấu tại Áo mùa hè năm 2002 và đã ghi được bàn đầu tiên trong trận đấu giao hữu trước SC Weiz (thắng 3-1) vào ngày 15 tháng 7.[13]

Everton

Rooney có lần ra mắt đầu tiên trong trận đấu trước Southampton vào tháng 4 năm 2002, trận đấu mà anh chỉ xuất hiện trên băng ghế dự bị mà không được vào sân.[17] Ngày 17 tháng 8 năm 2002, Rooney có trận đấu chính thức đầu tiên ở đội một Everton trong trận hòa 2-2 với Tottenham Hotspur.[18] Ngày 1 tháng 10, anh ghi bàn thắng đầu tiên cho Everton sau khi lập được một cú đúp trong chiến thắng 3-0 trước Wrexham tại Cúp Liên Đoàn. Năm ngày trước sinh nhật lần thứ 17 của mình, anh đã ghi được một bàn thắng đẹp mắt vào đúng phút 90 trong chiến thắng 2-1 trước đội đương kim vô địch Arsenal tại sân Goodison Park.[19][20] Bàn thắng này khiến cho kỷ lục 30 trận liên tiếp bất bại, và 24 trận không thua trên sân khách của Arsenal bị chấm dứt, còn riêng cá nhân anh lúc đó chỉ mới 16 tuổi 361 ngày và bàn thắng đó đã giúp Rooney lập kỉ lục trở thành Cầu thủ Ghi bàn Trẻ nhất tại Giải ngoại hạng Anh (Tiếng Anh: Premier League), nhưng kỉ lục này kể từ đó đã bị phá vỡ hai lần; đầu tiên của James Milner cho Leeds (16 tuổi 357 ngày) và sau đó bởi người đồng đội của anh James Vaughan cho Everton (16 tuổi 271 ngày).[21] Sau đó, anh tiếp tục ghi bàn trong trận thắng 1-0 trước Leeds United.[22]

Trong tháng 12 năm 2002, anh được BBC bầu chọn là Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm.[23] Sáu ngày sau khi nhận giải, anh ghi bàn giúp Everton lội ngược dòng và thắng Blackburn Rovers với tỉ số chung cuộc 2-1.[24] Vào ngày 26 tháng 12 (ngày tặng quà) trong trận đấu với Birmingham City, anh bị phạt chiếc thẻ đỏ đầu tiên trong sự nghiệp sau pha vào bóng ác ý với Steve Vickers.[25] Cũng trong tháng này, Rooney đã ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên của mình và điều đó giúp anh trở thành một trong những cầu thủ trẻ được trả lương cao nhất thế giới.[26] Ngày 23 tháng 3, anh ghi bàn thắng danh dự trong trận thua 2-1 trước Arsenal và đó cũng là bàn thắng đầu tiên trong năm 2003 của Rooney.[27] Vào tháng 4, anh lập công trong chiến thắng 2-1 trước Newcastle United,[28] và sau đó tiếp tục ghi một bàn thắng ở phút 90 trong trận thắng cùng kết quả trước Aston Villa.[29] Anh kết thúc mùa bóng đầu tiên của mình với 8 bàn thắng trong 37 lần ra sân ở mọi giải đấu cho các The Toffees.[30]

" Rooney hội tụ mọi yếu tố cần thiết để trở thành một tiền đạo hàng đầu. Cậu ấy là tiền đạo dưới 20 tuổi hay nhất mà tôi từng chứng kiến từ khi tới nước Anh ".

huấn luyện viên Arsene Wenger [19]

Rooney ghi bàn thắng đầu tiên trong mùa giải 2002-03 ở trận hòa 2-2 với Charlton vào ngày 26 tháng 8 năm 2003.[31] Từ đó, anh đã trải qua thời gian dài không ghi bàn cho đến tháng 12 khi anh lập công trong chiến thắng 2-1 trước Portsmouth,[32] và 3-2 trước Leicester City.[33] Bàn thắng cuối cùng của anh trong năm 2003 được ghi trong lần ra sân thứ 50 của anh tại giải đấu, khi Everton đánh bại Birmingham với tỉ số 1-0 bằng bàn thắng duy nhất của anh vào ngày 28 tháng 12.[34] Ngày 21 tháng 2 năm 2004, Rooney ghi cú đúp đầu tiên tại giải ngoại hạng trong trận hòa 3-3 với Southampton.[35] Anh tiếp tục ghi bàn thắng duy nhất trong chiến thắng 1-0 trước Portsmouth vào ngày 13 tháng 3,[36] trước khi ghi bàn trong trận hòa 1-1 với Leicester City một tuần sau đó.[37] Bàn thắng cuối cùng của Rooney trong mùa giải được ghi ở trận hòa 1-1 với Leeds United vào ngày 13 tháng 4.[38]

Đầu năm 2004 ban lãnh đạo đội bóng yêu cầu một hợp đồng 3 năm cùng mức lương 12.000 bảng/tuần với Rooney nhưng đã bị người đại diện của anh từ chối, và điều đó tạo cơ hội cho NewcastleManchester United bắt đầu đàm phán để có chữ ký của anh. Trong đó, Everton đã từ chối mức giá 20 triệu £ từ Newcastle[39] và Manchester là người chiến thắng với khoản tiền đưa ra là 25.6 triệu £.[40] Đó cũng là số tiền lớn nhất một đội bóng từng trả cho một cầu thủ dưới 20 tuổi trong lịch sử (lúc đó Rooney 18 tuổi).[41]

Manchester United

Giai đoạn 2004-2006

Rooney trong màu áo Manchester United mùa giải 2006-07.

Sau khi Rooney đồng ý ký hợp đồng với Manchester United, huấn luyện viên trưởng của M.U. Alex Ferguson đã tự tin phát biểu: "Tôi rất vui mừng, tôi nghĩ rằng chúng tôi đã có được cầu thủ trẻ xuất sắc nhất nước Anh trong 30 năm qua".[42] Ở M.U., Rooney được mặc chiếc áo số 8 (trước đây là của cựu tiền vệ Nicky Butt) và làm vai trò hộ công cho Van Nistelrooy.[43] Sau một thời gian ngồi ngoài vì chấn thương mà anh dính phải tại Euro 2004, Rooney có trận đấu ra mắt thành công cho M.U. vào ngày 28 tháng 9 năm 2004 trong chiến thắng 6-2 trước FenerbahçeUEFA Champions League với việc anh ghi được một hat-trick cùng với một pha kiến tạo.[44] Ngày 24 tháng 10 trong trận đấu với Arsenal tại sân nhà Old Trafford, Rooney chính là người kiếm quả phạt đền cho Van Nistelrooy mở tỷ số, và đích thân anh ghi bàn ấn định chiến thắng 2-0 cho United.[45] Đó cũng là bàn thắng đầu tiên của anh tại Premier League và bàn thắng đó đã góp phần vào việc chấm dứt chuỗi 49 trận bất bại của Pháo thủ ở giải Ngoại hạng Anh.[46]

Ngày 15 tháng 1 năm 2005, anh tiếp tục lập công với một bàn thắng duy nhất, giúp United đánh bại Liverpool ngay tại sân Anfield.[46] 14 ngày sau trong chiến thắng 3-0 trước Middlesbrough anh tiếp tục nổ súng với hai bàn thắng.[47] Ngày 24 tháng 4 trong trận thắng 2-1 trước Newcastle, Rooney là người ghi bàn gỡ hòa cho M.U. với cú bắt "vô lê" từ cự ly hơn 30m làm bó tay thủ môn Given.[48] Tuy nhiên, mùa giải đầu tiên của Rooney tại Old Trafford đã khép lại mà M.U. không có danh hiệu nào. Họ kết thúc ở vị trí thứ ba tại Premier League và không vào được tứ kết Champions League. Ở hai giải đấu cúp quốc nội, họ bị loại khỏi Cúp Liên Đoàn sau khi thua Chelsea ở bán kết, đội bóng đã giành danh hiệu Premier League mùa giải đó, và thất bại trên chấm luân lưu đầy may rủi trước Arsenal ở trận chung kết Cúp FA 2005[49] đã khép lại một mùa giải thất vọng của Manchester United cũng như cá nhân Rooney. Cuối mùa giải đó anh là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho câu lạc bộ với 11 bàn thắng,[50] và đã được Hiệp hội Cầu thủ Chuyên nghiệp Anh (Professional Footballers' Association) bầu chọn là Cầu thủ Trẻ Xuất sắc nhất Năm.

Tháng 9 năm 2005, Rooney bị đuổi khỏi sân trong trận đấu tại UEFA Champions League với Villareal của Tây Ban Nha (kết thúc là một trận hòa không bàn thắng) do vỗ tay châm biếm trọng tài, người đã thổi phạt anh trong một pha phạm lỗi không có chủ ý vào cầu thủ đối phương.[51] Hành động này sau đó còn khiến anh bị Liên đoàn bóng đá châu Âu (UEFA) cấm thi đấu 2 trận tiếp theo với S.L. BenficaLille.[52] Danh hiệu đầu tiên của anh với Manchester United là Cúp Liên Đoàn vào năm 2006. Rooney còn được bình chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất nhất trận đấu chung kết với Wigan Athletic sau khi ghi hai bàn thắng trong chiến thắng 4-0 của Quỷ đỏ.[53] Ngày 10 tháng 4, Rooney tỏa sáng với một bàn thắng ở phút 54 và giúp M.U. hạ gục Arsenal với tỉ số 2-0.[54] Hy vọng giành được chiếc Cúp Ngoại Hạng Anh đầu tiên của Rooney đã không xảy ra khi M.U. để thua 3-0 trên sân Stamford Bridge trước Chelsea ở vòng 37 và phải kết thúc mùa giải ở vị trí thứ hai.[55] Khâu ghi bàn của Rooney tiến bộ hơn trong mùa giải 2005-06, khi anh có 16 bàn trong 36 trận tại Premier League.[50]

Giai đoạn 2006-2009

Rooney bị đuổi khỏi sân trong trận đấu đầu tiên ở Cúp Amsterdam với Porto (M.U. thắng 3-1) ngày 4 tháng 8 năm 2006 sau khi đánh nguội hậu vệ Pepe của đội bạn bằng khuỷu tay, đồng đội của anh Scholes cũng bị đuổi sau khi phạm lỗi từ phía sau với Quaresma.[56] Sau đó, anh cùng với Scholes đã bị phạt bằng lệnh cấm thi đấu ba trận của Liên đoàn bóng đá Anh.[57] Rooney đã viết một bức thư phản đối tới FA, nói rằng họ đã từng "nhẹ tay" với các cầu thủ khác, những người cũng đã bị đuổi ra trong một trận đấu giao hữu nên anh cũng không phải là một trường hợp ngoại lệ. Anh cũng đe dọa sẽ rút lại sự cho phép FA quyền sử dụng hình ảnh của mình nếu họ không thu hồi lệnh cấm, nhưng FA cuối cùng vẫn giữ nguyên hình phạt.[58]

Wayne Rooney, 2008.

Trong nửa đầu của mùa giải 2006-07, Rooney đã kết thúc chuỗi mười trận không ghi bàn với một cú hat-trick vào lưới Bolton,[59] và anh gia hạn hợp đồng thêm hai năm với M.U. vào tháng tiếp theo, giúp anh tiếp tục gắn bó với câu lạc bộ đến năm 2012.[60] Ngày 28 tháng 1 năm 2007 trong trận đấu ở vòng 4 Cúp FA giữa M.U. và Portsmouth, Wayne Rooney đã tỏa sáng với hai pha lập công và giúp United giành chiến thắng 2-1.[61] Ngày 27 tháng 3, Rooney có bàn thắng thứ 50 cho MU và lại vào lưới của Bolton. Trận đó, M.U. thắng 4-1 và anh lập được cú đúp.[62] Đến cuối tháng 4, hai cú đúp liên tiếp trong trận tứ kết Champions League thắng Roma 7-1[63] và trong trận bán kết lượt đi thắng 3-2 trước AC Milan[64] đã đưa tổng số bàn thắng của Rooney lên con số 23, trong đó có 14 bàn ở Premier League.[50] Ngày 28 tháng 4 Rooney đóng góp một bàn trong chiến thắng 4-2 trước đội bóng cũ Everton và chiến thắng này đã giúp United chạm một tay vào chức vô địch Premiership.[46] Cuối cùng vào ngày 14 tháng 5, sau trận đấu với West Ham Rooney đã đoạt được chiếc Cúp Ngoại hạng Anh đầu tiên trong sự nghiệp của mình và cũng là chiếc cúp đầu tiên sau bốn năm chờ đợi của United.[65] Nhưng Rooney không thể tiếp tục giành Cúp FA để hoàn tất cú đúp danh hiệu cùng Manchester United khi anh cùng các đồng đội đã để thua 1-0 trong trận chung kết Cúp FA 2007 trước Chelsea[66] và không thể ăn mừng danh hiệu Premier League trong niềm vui trọn vẹn.

Rooney đã giới thiệu số áo mới của mình là số 10 (số áo được bỏ trống của Van Nistelrooy, người đã chuyển qua chơi cho Real Madrid một năm trước đó[67]), trong một cuộc họp báo ngày 28 tháng 6 năm 2007 trước cựu tiền đạo M.U. là Denis Law, người cũng từng đeo áo số 10 khi chơi ở United trong thập niên 1960 và đầu thập niên 1970.[68]

Ngày 12 tháng 8 năm 2007, Rooney bị gãy xương bàn chân trái của mình trong trận đấu không bàn thắng với Reading vào ngày khai mạc sau khi va chạm với trung vệ Michael Duberry ở phút 37.[69] Anh cũng đã từng bị một chấn thương tương tự với chân phải vào năm 2004.[70] Sau khi phải ngồi ngoài trong vòng sáu tuần, anh trở lại và ghi bàn thắng duy nhất giúp cho M.U. có được thắng lợi 1-0 trước Roma tại vòng bảng Champions League ngày 2 tháng 10.[71] Ngày 27 tháng 10 năm 2007, Rooney giúp United hạ Middlesbrough với tỉ số 4-1 mà trong đó anh là người chơi hay nhất với 1 bàn thắng từ chấm penalty và thực hiện hai đường chuyền mẫu mực cho người đồng đội Tévez ghi bàn.[72] Tuy nhiên, khi vừa mới trở lại được một tháng, Rooney lại bị dính chấn thương mắt cá chân trong một buổi tập ngày 9 tháng 11, và phải nghỉ thi đấu hai tuần. Trận đấu đầu tiên của anh là trận thắng Fulham vào ngày 3 tháng 12, trong đó anh đã chơi được 70 phút.[73] Ngày 27 tháng 12, Rooney chấm dứt cơn khát bàn thắng của anh ở Giải ngoại hạng kéo dài từ cuối tháng 10 với việc đóng góp một bàn vào chiến thắng đậm đà 4-0 trước Sunderland.[74] Kết thúc mùa giải 2007-08, Rooney bỏ lỡ tổng cộng mười trận đấu và chỉ ghi được 18 bàn thắng (12 trong số này là tại giải quốc nội). Tuy nhiên trong năm này, Manchester United lại giành cả Premier League lẫn UEFA Champions League, trong đó họ đánh bại đối thủ trực tiếp Chelsea trên loạt sút luân lưu trong trận chung kết toàn Anh.[75]

Ngày 1 tháng 10 năm 2008, Rooney ghi bàn thắng mở tỉ số trong chiến thắng 3-0 của United trước Aalborg ở đấu trường Champions League.[76] Ba ngày sau, trong trận thắng Blackburn Rovers tại Giải Ngoại hạng, Rooney trở thành cầu thủ trẻ nhất trong lịch sử giải đấu có 200 lần ra sân.[77] Ngày 27 tháng 10, trong trận đấu với câu lạc bộ cũ Everton trên sân Goodison Park, sau một tình huống phạm lỗi thô bạo với Mikel Arteta Rooney đã bị trọng tài phạt thẻ vàng. Thấy cổ động viên Everton huýt sáo trêu chọc anh đã hôn phù hiệu của M.U. trên áo sau đó giơ ngón tay trỏ của mình lên (muốn nói rằng trong tim anh chỉ có United) và khiến khán giả đội chủ nhà phẫn nộ.[78] Nhưng sau đó anh đã không bị Liên đoàn bóng đá Anh phạt.[79]

Rooney trong trận đấu với CelticChampions League 2009.

Ngày 30 tháng 11, Rooney ghi bàn thắng duy nhất, đem về thắng lợi quan trọng 1-0 của M.U. trên sân của đối thủ cùng thành phố Manchester City tại Premier League.[46] Trong trận đấu ở lượt trận cuối cùng vòng bảng Champions League với Aalborg, Rooney đã ghi bàn thắng gỡ hòa ở phút 52, giúp United kết thúc trận đấu với 1 điểm và đứng ở vị trí đầu bảng E.[80] Nhưng ngoài bàn thắng ghi được, anh còn để lại hình ảnh xấu về mình khi có một hành vi "phi thể thao" với cầu thủ đối phương ở phút thứ 41 sau khi cố tình đạp lên ngực của Kasper Risgard.[81] Nhưng sau khi xem lại băng ghi hình UEFA đã không đưa ra bất cứ án phạt nào đối với Rooney đồng thời cũng không lý giải tại sao.[82] Ngày 21 tháng 12, anh là tác giả bàn thắng duy nhất ở phút 73 cho M.U. trong trận chung kết Cúp các câu lạc bộ thế giới diễn ra tại Nhật Bản với đại diện của Ecuador, LDU Quito và thêm vào bộ sưu tập của mình một chiếc cúp nữa.[83] Trong giải đấu đó, Rooney cũng được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất giải.[84]

Ngày 14 tháng 1 năm 2009, sau khi ghi được bàn thắng giúp United dẫn trước Wigan và cũng là tỉ số chung cuộc của trận đấu ngay ở phút đầu tiên,[85] Rooney đã phải khập khiễng rời sân với chấn thương gân kheo 8 phút sau đó.[86][87] Rooney đã được ra sân thi đấu sau khi kết thúc ba tuần nghỉ dưỡng thương, trong đó anh bỏ lỡ một trận đấu ở Cúp Liên Đoàn và 4 trận tại Giải Ngoại hạng.[50] Ngày 21 tháng 3 năm 2009, Manchester United bị thất thủ 2-0 trên sân Craven Cottage của Fulham,[88] và Rooney bị phạt thẻ đỏ chừng 1 phút trước khi trận đấu kết thúc do hằng học ném bóng về phía trọng tài. Tâm lý ức chế, anh đã lao vào chửi ông trọng tài rồi sau đó đấm vào lá cờ có hình hiệu đội chủ nhà tại một điểm đá phạt góc với vẻ đầy tức tối. May mắn cho Rooney, anh đã thoát án phạt cấm thi đấu ba trận từ FA và chỉ bị phạt cấm thi đấu một trận.[89] Ngày 25 tháng 4 năm 2009, Rooney giúp M.U. có được trận thắng trước Tottenham. Đội bóng của anh đã ghi được 5 bàn thắng trong hiệp hai để từ bị dẫn 2-0 rồi thắng ngược 5-2 trong một cuộc lội ngược dòng ngoạn mục. Rooney ghi được hai bàn thắng, kiến tạo hai và có một đường chuyền đã dẫn đến quả phạt đền cho bàn thắng đầu tiên của United [90]. Anh kết thúc mùa bóng với 20 bàn thắng trên tất cả các mặt trận và là chân sút hàng đầu cho Manchester United (cùng với Cristiano Ronald - cầu thủ ghi được 18 bàn).[50] Mùa giải Champion League năm đó, Rooney cùng các đồng đội đã có mặt ở trận chung kết với đối thủ Barcelona nhưng cuối cùng đã để thua 2-0 và United không thể lập được kỉ lục đội bóng có 2 năm liên tiếp đoạt chức vô địch danh giá này.[91]

Mùa giải 2009-2010

Sau khi Carlos TévezCristiano Ronaldo, hai người đối tác ăn ý với Rooney trên hàng tấn công lần lượt rời M.U. để đến với Manchester City[92]Real Madrid,[93] Rooney bắt đầu mùa giải mới với nhiệm vụ người ghi bàn hàng đầu cho đội bóng. Và cũng chính Wayne đã tự tin phát biểu trên tờ The Sun rằng anh hoàn toàn có thể ghi được số bàn thắng của cả Ronaldo và Tévez cộng lại.[94]

Anh ghi một bàn thắng ở phút 90 trong trận chung kết tranh Siêu cúp Anh 2009 với Chelsea, tuy nhiên United đã để thua Chelsea ở loạt sút luân lưu.[95] Sau đó, cũng chính anh ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu mở màn Premier League mùa giải 2009-10 trước Birmingham, nâng tổng số bàn thắng trong sự nghiệp của anh lên con số 99.[96] Nhưng anh đã không ghi bàn trong trận đấu tiếp theo, một thất bại lịch sử (1-0) trước đội bóng mới được thăng hạng Burnley tại sân Turf Moor.[97] Ngày 22 tháng 8 năm 2009, anh trở thành cầu thủ thứ 20 của Manchester United đã ghi hơn 100 bàn thắng cho câu lạc bộ bằng một cú đúp trong chiến thắng 5-0 trước Wigan trên sân DW.[98]

Ngày 29 tháng 8 năm 2009, United đã thắng Arsenal tại Old Trafford. Rooney ghi bàn gỡ hòa từ chấm phạt đền sau khi Andrei Arshavin đã đưa Arsenal dẫn trước. Trận đấu đã kết thúc với tỉ số 2-1 cho Manchester United sau khi Abou Diaby đánh đầu phản lưới nhà.[99] Năm ngày sau, Rooney nhận xét về pha ngã trong vòng cấm ở trận gặp Arsenal:"Mọi người khi xem tôi thi đấu đều biết tôi là cầu thủ trung thực. Tôi luôn thi đấu một cách đứng đắn hết mức có thể. Còn khi trọng tài cho hưởng phạt đền, bạn không thể làm gì khác. Chẳng lẽ lại từ chối".[100] Vào ngày 28 tháng 11, Rooney ghi bàn và lập hat-trick đầu tiên của anh sau ba năm ở trận thắng 4-1 trước Portsmouth ở vòng 14 Giải Ngoại hạng, với hai trong số đó là trên chấm 11m.[101] Ngày 27 tháng 12, anh được trao giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu với Hull city. Anh đã tham gia vào tất cả các bàn thắng trong trận đấu, đánh đầu mở tỉ số nhưng sau đó lại vô tình chuyền bóng cho cầu thủ đội bạn cân bằng tỉ số. Ngay sau đó, anh buộc Andy Dawson phải đá phản lưới nhà trước khi kiến thiết cho Dimitar Berbatov ghi bàn thắng thứ ba cho United và giúp M.U. thắng 3-1.[102] Vào ngày 30 tháng 12, ba ngày sau chiến thắng trước Hull, anh lại ghi một bàn giúp United thắng Wigan 5-0 trong trận đấu cuối cùng của năm 2009.[103]

Rooney phải rời sân do tái phát chấn thương trong trận lượt về tứ kết Champions League 2010.

Ngày 23 tháng 1 năm 2010, Rooney đã ghi cả bốn bàn thắng trong chiến thắng 4-0 của Manchester United với Hull City; ba trong số các bàn thắng đã đến trong vòng 10 phút cuối của trận đấu.[104] Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp của mình anh ghi được bốn bàn thắng trong một trận đấu.[105][106] Vào ngày 27 tháng 1, anh tiếp tục thể hiện khả năng chạy chỗ và dứt điểm tuyệt vời của mình bằng cách đánh đầu ghi bàn trong một tình huống cố định ở phút thứ hai của thời gian bù giờ giúp M.U. chiến thắng trong trận derby với Manchester City và đưa nửa đỏ thành Manchester tiến vào trận chung kết (tổng tỉ số sau hai lượt đi-về là 4-3),[107][108] đó là cơ hội giành được chiếc Cúp Liên đoàn đầu tiên kể từ năm 2006 của Wayne. Ngày 31 tháng 1 năm 2010, Rooney tiếp tục ghi thêm một bàn trong chiến thắng 3 - 1 trước Arsenal. Đây là bàn thắng đầu tiên Rooney ghi được tại sân Emirates, đáng chú ý là bàn thắng đầu tiên trong sự nghiệp của anh cũng là vào lưới đội bóng nhiều duyên nợ này.[109] Ngày 16 tháng 2, Rooney ghi được hai bàn thắng đều bằng đầu trong chiến thắng 3 -2 ở trận lượt đi vòng 1/16 UEFA Champions League trước AC Milan tại San Siro. Ngày 28 tháng 2, anh vào sân thay cho Michael Owen bị chấn thương và lập tức ghi được một bàn thắng bằng đầu từ đường chuyền của Valencia để giúp M.U. hạ Aston Villa và giành Cúp Liên đoàn với tỉ số 2-1.[110] Ở trận lượt về Champions League, Rooney lập một cú đúp Manchester trong chiến thắng vang dội 4-0 của đội chủ nhà trước AC Milan, nâng tổng số bàn thắng của anh tại mùa giải lên con số 30.[111] Sau đó, anh lại có thêm một cú đúp nữa chỉ 5 ngày sau đó tại Old Trafford, trong trận thắng 3-0 trước Fulham. Sáu ngày sau, Rooney tiếp tục ghi bàn từ chấm 11m trong trận thắng 2-1 của M.U trước Liverpool tại sân nhà Old Trafford và giúp United tái chiếm ngôi đầu từ tay Arsenal.[112]

Ngày 30 tháng 3, trong khi M.U. nhận thất bại 2-1 trước Bayern Munich tại trận đấu lượt đi thuộc vòng tứ kết Champions League (tại sân Allianz Arena của Munich),[113] Rooney phải tập tễnh rời sân khi anh bị chấn thương ở mắt cá chân của mình vào phút cuối cùng [114]. Có những lo ngại rằng anh đã bị chấn thương dây chằng nghiêm trọng hoặc thậm chí là một mắt cá bị hỏng, nhưng vết thương của Rooney sau đó đã được thông báo rằng chỉ là do dây chằng tổn thương nhẹ, và rằng anh sẽ được ra sân trong vòng 2-3 tuần, tức là anh sẽ không thi đấu trận Manchester United-Chelsea và trận tái đấu Bayern Munich vào tuần tới.[115] Nhưng trận đấu lượt về tứ kết Champions League, Rooney đã bất ngờ có mặt trong đội hình xuất phát của United. Mặc dù M.U. dẫn trước 3-0 chỉ trong 41 phút, nhưng đội bóng nước Đức sau đó đã có 2 bàn thắng (United buộc phải thi đấu với 10 người sau khi Rafael đã bị đuổi khỏi sân) để tổng tỉ số sau hai lượt đi-về là 3-3 và United phải bị loại do luật bàn thắng sân khách.[116] Rooney còn bị thay ra sau khi lại tái phát chấn thương mắt cá chân của mình.[117] Vào ngày 25 tháng 4, Rooney đạt được danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm của PFA,[118] Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FWA.[119] và Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải của Barclays để hoàn tất "cú ăn ba" danh hiệu ở mùa giải này.[120] Cuối mùa giải Rooney có tới 26 bàn thắng ở giải Ngoại hạng trong tổng số 32 bàn,[50] số lượng bàn thắng cao nhất của anh từ trước đến giờ nhưng cũng không đủ để giúp M.U. đăng quang (Chelsea sau đó đã giành được danh hiệu Ngoại Hạng Anh sau ba năm trắng tay) đồng thời anh cũng chỉ đứng thứ hai trong danh sách Vua phá lưới của Giải Ngoại hạng sau Didier Drogba.[121]

Mùa giải 2010-2011

Trận đấu đầu tiên trong mùa giải 2010-2011 của Rooney là chiến thắng 3-1 trước đương kim vô địch Chelsea tại trận tranh Siêu cúp nước Anh. Trận đấu này Rooney chỉ chơi hết hiệp một sau đó được thay ra ở phút 46 thế nhưng anh vẫn thi đấu xông xáo như thường lệ và là người đã thực hiện đường căng ngang như đặt cho Valencia ghi bàn thắng thứ nhất.[122] Anh có trận đấu đầu tiên tại Premier League tiếp đón Newcastle trên sân nhà vào ngày 16 tháng 8 năm 2010, nhưng chưa thể ghi bàn thắng đầu tiên của mùa giải cho riêng mình.[123] Trận đấu sáu ngày sau đó trên sân Craven Cottage của Fulham,[124] anh không thể ra sân thi đấu vì bị đau dạ dày do mắc phải một loại virus.[125] Nhưng Rooney nhanh chóng khỏi bệnh, ra sân trong trận đấu tiếp theo trước West Ham và ghi bàn thắng đầu tiên của anh trong mùa giải[126] chấm dứt 13 trận với 1113 phút tịt ngòi liên tiếp từ màu áo câu lạc bộ đến đội tuyển quốc gia.[127]

Ngày 14 tháng 8, người đại diện của Rooney đã thông báo cho Manchester United về việc Wayne Rooney từ chối gia hạn hợp đồng với đội chủ sân Old Trafford và muốn rời khỏi M.U..[128] Huấn luyện viên M.U., Sir Alex Ferguson đã nói tại một cuộc họp báo rằng việc này được Rooney quyết định sau một khoảng thời gian dài anh phải vật lộn với chấn thương mắt cá, nhưng Rooney thì lại đưa ra lí do vì anh không được thi đấu và bị huấn luyện viên cho lên băng ghế dự bị quá nhiều.[129] Sau một vài tin đồn, Wayne và đại diện của mình đã đính chính rằng việc muốn rời khỏi câu lạc bộ không phải vì tiền mà vì tham vọng chinh phục các danh hiệu, thứ mà M.U. không đáp ứng được.[130] Nhưng một ngày sau tuyên bố này, Rooney đã đồng ý ký một hợp đồng 5 năm mới tại Manchester United cho đến tận tháng 6 năm 2015[131] và khẳng định tình yêu của anh luôn dành cho United.[132]

Rooney đã trở lại thi đấu trận đầu tiên cho đội bóng sau khi vào sân thay người trong chiến thắng 2-0 trước Wigan vào ngày 20 tháng 11.[133] Bốn ngày sau, anh ghi bàn thắng duy nhất trên chấm phạt đền giúp M.U. thắng Ranger 1-0 tại Champions League và đưa đội bóng của mình giành quyền vào vòng đấu loại trực tiếp với Valencia.[134] Anh đã bỏ lỡ một quả phạt đền trong chiến thắng 1-0 của Arsenal vào ngày 13 tháng 12.[135] Bàn thắng đầu tiên của Rooney trong năm 2011 đến vào ngày 1 tháng 1 trong trận làm khách trước West Bromwich Albion.[136] Ngày 1 tháng 2 trong chiến thắng 3-1 trước Aston Villa trên sân nhà, Rooney ghi hai bàn và kiến tạo một bàn cho đội trưởng Nemanja Vidić.[137] Ngày 12 tháng 2, Rooney đã thực hiện một cú ngả người móc bóng trên không hoàn hảo ở phút 78 của trận derby Manchester, giúp đội bóng của anh giành chiến thắng 2-1 trước Manchester City.[138] Sau trận đấu, Rooney cho biết trong các bàn thắng anh từng ghi thì đây là bàn thắng đẹp mắt nhất trong sự nghiệp,[139] còn Sir Alex Ferguson khen ngợi đó là bàn thắng tuyệt vời nhất ông từng chứng kiến ​​tại Old Trafford.[140] Hai tuần sau anh ghi bàn thắng thứ 3 giúp M.U. thắng 4-0 trước Wigan,[141] sau đó ghi bàn mở tỉ số trong chiến thắng 2-1 trước Chelsea vào ngày 1 tháng 3.[142] Ngày 12 tháng 3, Rooney ghi bàn ấn định tỉ số 2-0 trong trận đấu với Arsenal tại Cúp FA và giúp United tiến thẳng vào bán kết.[143]

Ngày 2 tháng 4, sau khi M.U. bị West Ham dẫn trước hai bàn, Rooney đã lập hat-trick đầu tiên của mùa giải và giúp United giành thắng lợi chung cuộc với tỉ số 4-2.[144] Đây là hat-trick thứ năm Rooney ghi được cho Manchester United, trong khi pha lập công thứ hai trong trận đấu là bàn thắng thứ 100 của anh ghi được cho M.U.[145] ở giải ngoại hạng và anh cũng là cầu thủ thứ ba ghi được 100 bàn cho đội bóng tính riêng tại Premier League sau Ryan GiggsPaul Scholes.[146] Ngày 6 tháng 4, Rooney có pha lập công duy nhất trong chiến thắng 1-0 trước Chelsea tại lượt đi tứ kết Champions League và giúp United phá dớp không thắng trên sân Stamford Bridge của đối phương.[147] Những ngày sau, Hiệp hội bóng đá (Football Association - FA) bất ngờ công bố sẽ phạt Rooney vì anh đã chửi thề vào một máy ảnh ngoài đường pitch trong khi ăn mừng ở trận đấu với West Ham trước đó gồm các hình thức là phạt tiền và cấm thi đấu hai trận do sử dụng ngôn ngữ xúc phạm.[148] Rooney chấp nhận bị phạt tiền, nhưng anh không đồng ý với mức án treo giò và gọi đó là hình phạt "quá đáng".[149] Nhưng cuối cùng FA vẫn giữ nguyên án phạt và anh đã vắng mặt hai trận, một trong đó là thất bại trước Manchester City tại vòng bán kết (bị loại khỏi Cúp FA) vào ngày 16 tháng 4.[150] Trong các trận đấu tiếp theo anh đã không ghi bàn và mãi cho đến Anh nổ súng trong trận bán kết lượt đi gặp Schalke 04 của Đức vào ngày 26 tháng 4 và là người đã ghi bàn thắng thứ hai trong chiến thắng 2-0 đó.[151] Đây là lần đầu tiên Rooney trở lại sân Veltins-Arena ở thành phố Gelsenkirchen kể từ trận đấu mà anh bị đuổi khỏi sân trước Bồ Đào Nha tại World Cup 2006.[152]

Ngày 14 tháng 5 năm 2011, anh thực hiện thành công quả phạt đền cho United để cân bằng tỉ số và giúp đội bóng anh có trận hòa 1-1 trước Blackburn Rovers tại sân Ewood Park trong trận đấu áp chót của Premier League mùa giải này.[153] Trận hòa đó là đủ để United đăng quan ngôi vô địch cũng như lập kỷ lục đội bóng có số lần đoạt danh hiệu nhiều nhất với chiếc cúp thứ 19 (vượt qua thành tích 18 lần của Liverpool)[154] và cho Rooney danh hiệu Premier League thứ tư trong sự nghiệp.[155] Ngày 29 tháng 5 anh cùng các đồng đội bước vào trận chung kết Champions League trên sân Wembley gặp Barcelona, đội bóng từng đánh bại họ hai năm về trước cũng tại chung kết cúp C1. Nhưng một lần nữa, M.U. lại để thua với tỉ số 3-1 trong đó Rooney là người ghi bàn thắng duy nhất cho United.[156]

Mùa giải 2012-2013

Mặc dù có sự góp mặt của Robin van Pesie, người được Sir Alex chiêu mộ từ Arsenal nhưng Wayne Rooney vẫn chơi năng nổ. Anh được ngồi dự bị trận Man utd gặp Everton ở lượt đi[157]. Sau đó anh đá trận gặp Fullham. Nhưng Rooney bị một chấn thương đùi khá nặng khi va chạm với Hugo Rodallega của Fullham và phải nghỉ thi đấu gần 4 tuần.[158][159] Trở lại sau chấn thương, Wayne Rooney lập một chuỗi thành tích khá đẹp. Anh kiến tạo cho Shinji Kagawa ghi bàn vào phút 68 trong trận thua 2-3 trước Tottenham[160]. 3 ngày sau, anh kiến tạo cho Van Persie 1 bàn vào lưới CFR Cluj tại Champions League.[161] Anh có bàn thắng đầu tiên vào lưới Stoke City trong chiến thắng 4-2 của Man Utd, đây cũng là bàn thắng thứ 200 cho câu lạc bộ[162]

Ngày 7 tháng 11, anh ghi bàn thắng UEFA Champions League đầu tiên của mùa giải, ghi được một quả penalty trong chiến thắng 3-1 trước SC Braga.[163] Anh lập cú đúp vào lưới Reading trong chiến thắng 4-3 trên sân của Reading[164] và Manchester City tại sân vận động Etihad trong trận Derby Manchester ngày 09 tháng 12, 2012 mà United thắng 3-2.[165] Ngày 30 tháng 1 năm 2013, Rooney ghi hai bàn trong trận gặp Southamton, trận đó MU thắng 2-1.[166] Ngày 8 tháng 5 năm 2013, Sir Alex tuyên bố giã từ sự nghiệp cầm quân. Ngày 12 tháng 5, trong trận cuối cùng của Ferguson trên sân nhà, Rooney đã kiến tạo 1 bàn.[167] Anh không xuất hiện trong trận gặp West Brom, trận đấu thứ 1500 và trận đấu chia tay Sir Alex.[168]

Mùa giải 2013-2014

Rooney đã có một đường kiến tạo thành bàn trong trận đấu đầu mùa giải gặp Swansea.[169] Anh được đá chính ở trận gặp Chelsea vòng 2, nhưng trong trận đó Man Utd chỉ hòa 0-0.[170] Anh đã gặp một chấn thương ở đầu và không được ra sân trong trận thua 0-1 trước Liverpool vòng 3.[171] Vì thế anh đã không thể ra sân ở 2 trận vòng loại World Cup 2014 của đội tuyển Anh.[172] Anh ra sân từ đầu và có một cú sút phạt thành bàn trong trận thắng 2-0 trước Crystal Palace vòng 4.[173] Trong trận Derby Manchester vòng 5, anh cũng đã có một cú sút phạt thành bàn nhưng Quỷ đỏ đã để thua đậm 4-1 trong một trận đấu không Van Persie.[174]

Tại đấu trường Champions League, Man Utd đã giành chiến thắng trong trận đấu với Leverkusen tại lượt trận thứ nhất, trong đó Rooney lập 1 cú đúp qua đó giúp Rooney nâng tổng số bàn thắng trên mọi đấu trường cho Manchester United lên con số 200 bàn.[175]

Sự nghiệp quốc tế

Rooney trong màu áo đội tuyển Anh.

Rooney đã trở thành cầu thủ trẻ nhất chơi cho đội tuyển Anh lúc 17 tuổi 111 ngày khi anh giành được cơ hội đầu tiên của mình trong một trận giao hữu với đội tuyển Úc vào ngày 12 tháng 2 năm 2003 tại sân Upton Park.[176] Sau này, cầu thủ trẻ của ArsenalTheo Walcott đã phá vỡ kỷ lục của Rooney khi xuất hiện trong màu áo đội tuyển Anh vào ngày 30 tháng 6 năm 2006.[177]

Euro 2004

Rooney có trận ra mắt đội tuyển bóng đá quốc gia Anh vào ngày 2 tháng 4 năm 2003 trong chiến thắng 2-0 trước Thổ Nhĩ Kỳvòng loại Giải vô địch bóng đá châu Âu 2004. Ngày 6 tháng 9, anh tiếp tục phá kỷ lục là cầu thủ trẻ nhất ghi bàn cho đội tuyển quốc gia với bàn thắng gỡ hòa trong trận thắng 2-1 trước Macedonia, lúc 17 tuổi 317 ngày.[178] 3 ngày sau đó, anh có bàn thắng thứ hai tại vòng loại trong trận thắng Liechtenstein 2-0 trên sân vận động Old Trafford.[179]

Ngày 17 tháng 6 năm 2004, anh trở thành cầu thủ trẻ nhất từng ghi bàn ở một kỳ Giải vô địch bóng đá châu Âu với cú đúp vào lưới đội tuyển Thụy Sỹ, khi anh mới 18 tuổi, 7 tháng và 24 ngày, phá kỉ lục trước đó của cầu thủ người Nam Tư Dragan Stojkovic lập tại Giải vô địch bóng đá châu Âu 1984.[180] Tuy nhiên, kỷ lục này của Rooney đã bị tiền đạo của đội tuyển Thụy Sĩ Johan Vonlanthen phá vỡ chỉ bốn ngày sau đó.[181] Trong trận tứ kết gặp Bồ Đào Nha, Rooney bị chấn thương và phải rời sân ở phút 27 của trận đấu. Đội tuyển Anh sau đó đã bị loại khi thua 6-5 ở loạt sút luân lưu.[182]

World Cup 2006

Sau một chấn thương bàn chân trong một trận đấu vào tháng 4 năm 2006 ở giải Premier League, Rooney phải đối mặt với một cuộc chạy đua trong phòng tập thể lực để kịp lành lặn cho Giải vô địch bóng đá thế giới 2006. Anh đã cố gắng để đẩy nhanh việc hồi phục thể lực của mình bằng cách sử dụng phương pháp điều trị rất lạ mắt là tập luyện trong lều oxy,[183] cho phép Rooney kịp tham gia trận đấu thứ hai tại vòng bảng với Trinidad & Tobago[184] và trận đấu tiếp theo với Thụy Điển.[185] Tuy nhiên, anh không bao giờ có thể trở lại đúng phong độ như trước và đã không ghi bàn trong hai trận này.[186]

Trận tứ kết gặp Bồ Đào Nha quả thực là một trong những trận đấu đáng quên nhất trong sự nghiệp thi đấu của Rooney. Phút 62, anh bị thổi phạt do tranh bóng quá quyết liệt (đạp vào háng) với hậu vệ Ricardo Carvalho.[187] Sự việc xảy ra ngay trước mặt trọng tài Horacio Elizondo và cầu thủ Cristiano Ronaldo của Bồ Đào Nha đã "thêm dầu vào lửa" khi chính anh cũng lao vào gây áp lực với trong tài để phạt thẻ Rooney. Quá bất bình vì hành động của người đồng đội ở M.U., Rooney đã xô cầu thủ chạy cánh người Bồ Đào Nha này ra và định nói chuyện phải quấy. Rất may các cầu thủ trên sân đã can ngăn hai cái đầu nóng này còn Rooney đã bị trọng tài người Argentina rút thẻ đỏ đuổi khỏi sân ngay lập tức. Sau khi Rooney rời khỏi sân, Ronaldo đã nháy mắt về phía ban huấn luyện Bồ Đào Nha với vẻ đầy đắc ý, hành động này của anh đã bị dư luận phản ứng dữ dội và đa số là ở các cầu thủ và người hâm mộ đội tuyển Anh.[188] Sau đó, Rooney đã bị Liên đoàn bóng đá thế giới (FIFA) treo giò hai trận cùng khoảng tiền phạt 5.000 Franc Thụy Sỹ (4.084 USD) đối với sự cố trên [189] còn đội tuyển Anh thì bị loại bởi đối thủ nhiều duyên nợ Bồ Đào Nha, một lần nữa lại là trên chấm phạt đền với tỉ số là 3-1.[190]

Euro 2008

Ngày 13 tháng 10 năm 2007, Rooney đã ghi bàn vào lưới Estonia trong chiến thắng 3-0 của đội tuyển Anh trong khuôn khổ Vòng loại Euro 2008. Bàn thắng này cũng đã giúp anh giải tỏa cơn khát bàn thắng bàn thắng cho đội tuyển kéo dài từ Euro 2004.[191] Bàn thắng thứ hai của anh tại vòng loại đến trong trận thua Nga 2-1.[192] Tuy nhiên cuối cùng Rooney và đội tuyển Anh đã không thể vượt qua được vòng loại để có mặt tại Euro 2008 sau khi để thua Croatia 2-3 ở lượt trận cuối cùng.[193]

Rooney luyện tập với đội tuyển Anh năm 2009.

World Cup 2010

Tại lượt đấu thứ hai của Vòng loại giải vô địch bóng đá thế giới 2010 khu vực châu Âu với Croatia, Rooney đã chấm dứt cơn khát bàn thắng kéo dài 11 tháng của mình với pha ghi bàn nâng tỉ số trận đấu lên 3-0.[194] Sau đó anh lần lượt lập được các cú đúp trong chiến thắng 5-1 trước Kazakhstan ngày 12 tháng 10 năm 2008 và chiến thắng 3-1 trước Belarus ba ngày sau đó.[195][196]

Ngày 6 tháng 6 năm 2009, Rooney tiếp tục lập công trong chiến thắng 4-0 trước Kazakhstan, chiến thắng thứ sáu liên tiếp của đội tuyển Anh tại vòng loại với bàn thắng tuyệt đẹp từ một cú xoay người đẳng cấp cao.[197] Bốn ngày sau đó là cú đúp vào lưới Andorra trong chiến thắng 6-0.[198] Ngày 9 tháng 9 năm 2009, anh đã ghi bàn thắng ấn định tỉ số 5-1 trong trận đấu với Croatia, qua đó không những giúp đội tuyển Anh trả được món nợ cách đây hai năm mà còn chính thức giành tấm vé tới Nam Phi dự Giải vô địch bóng đá thế giới 2010 trước hai lượt trận đấu.[199] Rooney đã kết thúc vòng loại với 9 bàn thắng cả thảy.

Tuy nhiên, Giải vô địch bóng đá thế giới 2010 là một giải đấu đáng thất vọng với đội tuyển Anh nói chung và Rooney nói riêng khi anh không thể ghi được một bàn thắng nào trên đất Nam Phi.[200] Ngoài ra, anh còn làm mất lòng các cổ động viên nhà trong trận đấu không bàn thắng với Algérie tại vòng bảng.[201] Trong trận đấu đó, các cổ động viên đội tuyển Anh đã la ó Rooney vì anh thi đấu quá mờ nhạt. Khi trận đấu kết thúc, Rooney tình cờ đi ngang qua một chiếc máy quay truyền hình và trút hết bực bội vào ống kính: "Thật quá hay khi thấy cổ động viên đội nhà la ó cầu thủ của mình. Trung thành kiểu quái gì thế không biết".[202] Sau khi nhận được làn sóng phản đối của người dân nước Anh về hành động này, Rooney đã xin lỗi các cổ động viên trong một cuộc họp báo của FA.[203] Còn đội tuyển Anh thì sau đó thi đấu chật vật và bị loại đầy cay đắng với tỉ số 4-1 trong trận đấu ở vòng 1/8 với đội tuyển Đức.[204]

Euro 2012

Ngày 13 tháng 10 năm 2011, Rooney đã phải nhận án treo giò 3 trận vì anh đã có pha phạm lỗi thô bạo với hậu vệ Miodrag Dzudovic trong trận đấu với Montenegro. Nhưng may cho anh là anh đã được ban lãnh đạo UEFA giảm án phạt xuống còn 2 trận. Trong trận đấu cuối vòng bảng Euro 2012, chính anh là người ghi bàn duy nhất cho đội tuyển Anh vào lưới của Ukraine và tự ghi tên đội mình vào vòng tứ kết. Trong trận đấu này, mặc dù anh đã sút penalty thành công trong loạt đá luân lưu với Ý nhưng lại không thể đưa đội tuyển Anh vào vòng bán kết

Phong cách thi đấu

Rooney luôn bùng nổ mỗi khi có mặt trên sân.

Wayne Rooney là một trong những tiền đạo toàn diện nhất thế giới hiện nay.[205] Anh tuyệt vời ở cả khả năng di chuyển với bóng và không bóng,[206] nhãn quan chiến thuật tinh tường[207] cùng lối chơi vô cùng xông xáo,[208] Không đề cao kĩ thuật, Rooney là mẫu tiền đạo thuần chất Anh, lối đá rất đơn giản gọn gàng và luôn đặt hiệu quả lên hàng đầu. Chiều cao tương đối thua thiệt so với một tiền đạo (1m76) nhưng bù lại anh có nền tảng thể lực, sự lì bóng và sức càng lướt rất tốt,[209] điều này không khó hiểu khi anh đã từng tập quyền anh.[9] Rooney thường ghi rất nhiều bàn thắng đẹp từ ngoài vòng cấm nhờ khả năng dứt điểm căng, tinh tế, chuẩn xác.[210] Điều này đã giúp anh chiếm được lòng tin của huấn luyện viên Alex Ferguson để lãnh trách nhiệm đá phạt cho M.U. kể từ sau khi Ronaldo ra đi.[211]

Điểm hạn chế của Rooney là tính khí nóng nảy bất thường đã bị nhiều đồng đội cũng như các huấn luyện viên nhắc nhở.[212][213][214] Trong trận đá tập giữa đội tuyển Anh với câu lạc bộ Platinum Stars của Nam Phi trước thềm World Cup 2010, anh đã văng tục với trọng tài bắt chính trận đấu ông Jeff Selogilwe.[215] Sau đó, anh còn quát với cổ động viên của mình trong trận hòa đáng thất vọng trước Algérie.[202] Đó không phải là lần đầu tiên Rooney bộc lộ sự yếu kém về mặt kiềm chế, ở World Cup 2006 Rooney từng bị đuổi khỏi sân sau khi đạp vào háng Carvalho.[78] Còn tại Premier League, anh có tới hơn 60 lần bị phạt thẻ (bao gồm cả thẻ vàngthẻ đỏ), một con số thẻ phạt quá nhiều đối với một tiền đạo, người hiếm khi phải phạm lỗi.[216]

" Lúc sáu tháng tuổi khi có ai đó đặt quả bóng vào tay, tôi đã có thể giữ chặt nó. Năm 2 tuổi, tôi đã chơi bóng và có thể thực hiện động tác vôlê, tôi mơ được ghi bàn và nhìn thấy đội bóng của mình chiến thắng".

Wayne Rooney [217]

Một điểm đặc biệt nữa là anh có thể chơi mọi vị trí trên hàng tiền đạo.[207] Chính vì sự đa năng này nên anh không bao giờ vắng mặt trong các cuộc gọi lên tuyển Anh. Có tài năng nhưng những thành công trong màu áo đội tuyển Anh vẫn né tránh Rooney. Với hai kỳ World Cup 2006 và 2010 bết bát cùng 1 vòng loại Euro 2008 không thể tồi tệ hơn, Rooney đang thực sự bị đặt nhiều dấu hỏi cho sự cống hiến hạn chế ở đội tuyển Anh.[218] Thi đấu cho United tốt như thế, nhưng khi khoác trên mình chiếc áo màu trắng của "Tam Sư" thì Rooney lại không thể hiện được những gì mà mình có tại câu lạc bộ. Chính Darren Fletcher, một đồng đội của anh tại câu lạc bộ đã khẳng định rằng "Rooney thi đấu cho M.U. tốt hơn ở tuyển Anh"[219] còn Rooney cũng đã từng lý giải rằng do lịch thi đấu dày đặc ở Premier League, đặc biệt là giai đoạn giáng sinh đã vắt kiệt thể lực của anh cùng các đồng đội.[220]

Một số nhận xét về Rooney

Mỗi khi cậu ấy có bóng tấn công là khán đài lại ầm vang cổ vũ và tràn đầy hy vọng còn hậu vệ đối phương thì lại tỏ vẻ lo lắng vì cậu ấy là mối đe doạ thường trực với bất cứ cầu môn đội bóng nào.[221]

Denis Law

Ở tuổi 18, đơn giản những điều cậu ta làm là không thể tin nổi, tôi không có thói quen khen các cầu thủ thời nay - như David Beckham chưa bao giờ khiến tôi ấn tượng nhưng Rooney lại có tất cả mọi thứ, với tài năng của Wayne mà để cậu ta có bóng thì hãy thưởng thức như khi đi xem bắn pháo hoa và thật không dễ để cản được cậu ta.[206]

George Best

Rooney là một tiền đạo đẳng cấp thế giới và là mũi nhọn nguy hiểm nhất của Man United, bạn có thể nhận thấy rõ sự quyết tâm trên khuôn mặt Rooney khi xem anh ấy thi đấu.[205]

Alan Shearer

Rooney là một tài năng lạ thường và đã đạt được rất nhiều thứ khi còn quá trẻ, và anh ấy vẫn có thể tiếp tục chinh phục để trở thành một tên tuổi như huyền thoại Bobby Charlton.[222]

Diego Maradona

Một tiền đạo có tầm nhìn chiến thuật cùng khả năng quan sát và đọc trận đấu rất tốt ở độ tuổi còn rất trẻ, xem cậu ấy thi đấu ta cảm giác như đó là một danh thủ dày dạn kinh nghiệm vậy.[207]

huấn luyện viên Eriksson

Cuộc sống riêng

Gia đình

Anh gặp Coleen Rooney (tên thời thiếu nữ: Coleen Mary McLoughlin) khi cả hai đều ở trong năm cuối của trường trung học và họ đã kết hôn vào ngày 12 tháng 6 năm 2008 sau 6 năm hẹn hò. Đám cưới của Rooney và Coleen được tổ chức tại Ý và Coleen đã mời ban nhạc Stereophonics mà chồng yêu thích tới biểu diễn vào ngày cưới.[223] Đám cưới này đã gây ra một số tranh cãi với Giáo hội Công giáo Roma. Mặc dù văn phòng giám mục địa phương phản đối lại kế hoạch và cảnh báo rằng La Cervara là nơi hoàn tục và không thích hợp cho một đám cưới ồn ào, họ đề nghị một nhà thờ khác cách đó 5 dặm. Tuy nhiên, cặp vợ chồng trẻ đã bỏ qua lời can ngăn và đám cưới vẫn được diễn ra như kế hoạch[224] và sau đó cặp vợ chồng này đã có kỳ trăng mật ở Las Vegas, Mỹ.[225] Vợ của Rooney, Coleen công bố vào ngày 12 tháng 4 năm 2010 rằng cặp vợ chồng đã có em bé trai đầu lòng của họ, Kai Wayne Rooney.[226] Mặc dù thực tế cậu bé đã ra đời từ ngày 2 tháng 11 năm 2009.

Rooney cư trú tại một biệt thự trị giá 4.250.000 bảng ở làng Prestbury, Cheshire,[227] được xây dựng bởi một công ty thuộc sở hữu của Dawn Ward, vợ của cựu tiền đạo Sheffield UnitedAshley Ward.[228] Anh cũng sở hữu tài sản ở Port Charlotte, Florida.[229] Ngoài bóng đá, Rooney còn có sở thích sưu tập xe hơi, cho tới nay anh đã có hơn 15 chiếc siêu xe.[230]

Em trai của anh, John Rooney, cũng là một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp và đang thi đấu ở giải Major League Soccer của Mỹ cho đội New York Red Bulls sau khi được đội bóng này tuyển chọn qua sự kiện MLS SuperDraft.[231]

Tai tiếng

Vào tháng 4 năm 2006, Rooney đã kiện hai tờ báo lá cải ở AnhThe SunNews of the World vì đăng đàn thêu dệt rằng anh đã hành hung Coleen trong một hộp đêm. Sau đó, Rooney được bồi thường 100,000 £ và anh đã tặng số tiền đó cho hội từ thiện.

Năm 2004 khi còn ở Everton, nhiều nguồn phương tiện truyền thông tiết lộ rằng Rooney đã lần lượt quan hệ tình dục với hai gái mại dâm là Charlotte Glover và sau đó là một người phụ nữ đáng tuổi mẹ anh (48 tuổi) tại thành phố Liverpool.[232] Sau đó, anh đã phải công khai xin lỗi người hâm mộ và báo giới.[232][233] Ngày 5 tháng 9 năm 2010, báo chí tiếp tục rộ lên thông tin rằng Rooney đã có quan hệ tình dục với cô gái bán hoa Jenny Thompson nhiều lần kể cả khi người vợ của anh đang mang thai vào năm 2009.[234][235]

Lợi ích thương mại

Ngày 9 tháng 3 năm 2006, Rooney đã ký một hợp đồng xuất bản cuốn sách thể thao với Harper Collins,[236] người đã cấp cho anh một khoản tiền ứng trước là 5 triệu bảng cộng với tiền nhuận bút cho tối thiểu là 5 cuốn sách được xuất bản trong khoảng thời gian 12 năm. Cuốn sách đầu tiên, My Story So Far, một cuốn tự truyện được trợ giúp bởi Hunter Davies đã được xuất bản sau World Cup. Nội dung cuốn sách đã khiến cho mối quan hệ giữa Wayne và người thầy cũ ở EvertonDavid Moyes trở nên sứt mẻ. Trong cuốn sách của mình Rooney nói rằng do sự độc đoán của Moyes đã ép buộc anh phải rời Everton dù trong trong lòng anh không hề muốn vậy, anh cũng tiết lộ rằng mình đã nói chuyện với ông Moyes về ý định muốn rời khỏi Everton sau khi bị báo chí phanh phui những hoạt động ăn chơi, trác táng của mình và buộc tội huấn luyện viên này tiết lộ chuyện đời sống riêng tư của anh với tờ Liverpool Echo.[237][238] Sau khi quyển tự truyện này tới tay David Moyes, ông đã đâm đơn kiện học trò cũ vì những lời lẽ "vô căn cứ" mà Rooney sử dụng trong cuốn sách. Vụ ồn ào đã được giải quyết tại tòa án vào ngày 3 tháng 6 năm 2008 và kết quả là Rooney bị phạt 500.000 bảng,[239] sau đó anh đã gửi lời xin lỗi tới Moyes cho việc "tuyên bố sai sự thật" mà anh đã thực hiện trong cuốn sách và về các vấn đề khác.[240][241] Rooney tiếp tục xuất bản thêm cuốn sách thứ hai, The Official Wayne Rooney Annual, nhắm vào thị trường thanh thiếu niên là chính và được biên tập bởi nhà báo bóng đá Chris Hunt.[242]

Trong tháng 7 năm 2006, luật sư của Rooney đã đi đến Tổ chức Sở hữu Trí tuệ Thế giới (Tiếng Anh: World Intellectual Property Organization – WIPO) của Liên Hiệp Quốc để đạt được quyền sở hữu tên miền của hai trang web là waynerooney.comwaynerooney.co.uk, cả hai đều do diễn viên người Wales Huw Marshall đăng ký trong năm 2002.[243] Ba tháng sau đó, WIPO đã trao cho Rooney quyền để sở hữu trang waynerooney.com.[244]

Rooney đã ký hợp đồng quảng cáo các với công ty Nike,[245] Nokia, Ford, Asda,[246] Coca-Cola[247]bia Tiger. Anh đã xuất hiện trên bìa quảng cáo của loạt game FIFA phiên bản ở Vương quốc Anh từ FIFA 06 (2005) tới FIFA 10 (2009).[248][249] Năm 2010, Wayne Rooney đầu tư một khoảng kinh phí lớn là 100.000 bảng để sản xuất bộ phim 3D Avatar và đã thu được lợi nhuận khá cao.[250]

Thống kê sự nghiệp

Bàn thắng cấp câu lạc bộ

1Gồm các giải đấu cạnh tranh khác, bao gồm Siêu cúp nước Anh, Siêu cúp Châu Âu, Cúp Liên lục địa, Cúp thế giới các câu lạc bộ

Bàn thắng cấp đội tuyển

Đội tuyển bóng đá Anh
Năm Trận Bàn
2003 9 3
2004 11 6
2005 8 2
2006 8 1
2007 4 2
2008 8 5
2009 9 6
2010 11 1
2011 5 2
2012 5 4
2013 10 6
2014 3 1
Tổng cộng 92 39

Danh hiệu

Cấp câu lạc bộ

Manchester United

Cá nhân

  • Bàn thắng đẹp nhất trong 20 năm Giải ngoại hạng Anh: 1992-2012[253]
  • Bàn thắng đẹp nhất mùa giải (2): 2004-05, 2006-07
  • Bàn thắng đẹp nhất tháng (5): 10/2003, 1/2005, 4/2005, 1/2007, 3/2007
  • Cầu thủ xuất sắc nhất năm của PFA (1): 2009-10
  • Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm của PFA (2): 2004-05, 2005-06
  • Cầu thủ được hâm mộ nhất năm của PFA (2): 2005-06, 2009-10
  • Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm của BBC Sport (1): 2002
  • Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FWA (1): 2009-10
  • Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm của FIFPro World (1): 2004-05
  • Cầu thủ xuất sắc nhất tháng của giải Ngoại hạng Anh (5): 2/2005,[254] 12/2005,[255] 3/2006,[255] 10/2007,[256] 1/2010[257]
  • Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải của Barclays (1): 2009-10
  • Cầu thủ xuất sắc nhất FIFA Club World Cup (1): 2008
  • Cầu thủ Anh xuất sắc nhất năm (2): 2008, 2009
  • Danh sách cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu (1): 2009-10[258]
  • Đội hình Giải Ngoại hạng Anh xuất sắc nhất năm của PFA (2): 2005-06, 2009-10
  • Đội hình xuất sắc nhất giải đấu của UEFA Euro 2004
  • Giải thưởng Bravo (Tôn vinh) (1): 2003
  • Giải thưởng của Sir Matt Busby (2): 2005-06, 2009-10

Tham khảo

  1. ^ Official Man United profile
  2. ^ “Wayne Rooney Profile”. Carling. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2010. 
  3. ^ Wayne Rooney - Harper Collins. Truy cập 28 tháng 07 năm 2010
  4. ^ “Wayne Rooney Britain's Backstreet Boy”. Der Spiegel. 23 tháng 5 năm 2006. Truy cập ngày 21 tháng 7 năm 2010. 
  5. ^ “Some have celebrity thrust upon them”. The Times. 17 tháng 12 năm 2006. Truy cập ngày 21 tháng 7 năm 2010. 
  6. ^ Giả Sơn (31 tháng 1 năm 2009). “Thần tượng của sao bóng đá”. Ngôi sao.net. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2010. 
  7. ^ “Web Exclusives: Wayne Rooney”. fourfourtwo.com. 13 tháng 6 năm 2008. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  8. ^ “Wayne Rooney và 10 điều chưa tỏ về anh”. Bongda.com.vn. 18 tháng 2 năm 2007. Truy cập ngày 3 tháng 7 năm 2010. 
  9. ^ a ă “Sao M.U mê đánh đấm”. 24 giờ. 1 tháng 4 năm 2010. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  10. ^ “Schoolboy breaks Rooney's record!”. CBBC Newsround (British Broadcasting Corporation). 28 tháng 5 năm 2010. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  11. ^ “Profile: Wayne Rooney: The Bash Street kid is ready to take on the world”. TimesOnline.co.uk (The Sunday Times). 11 tháng 12 năm 2005. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  12. ^ Walker, Michael (5 tháng 6 năm 2010). “The real Wayne Rooney: How a working class kid from a bleak city landscape scarred by drugs, guns and murder emerged as a phenomenon”. DailyMail.co.uk (Mail Online). Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  13. ^ a ă “Rooney is 18”. EvertonFC.com (Everton FC). 23 tháng 11 năm 2003. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  14. ^ “Wayne Rooney Everton FC Player Profile”. EvertonFC.com (Everton FC). 7 tháng 4 năm 2011. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  15. ^ “Những "kẻ phản bội" của giải Ngoại hạng Anh!”. Bongda.com.vn. 13 tháng 5 năm 2010. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  16. ^ Power, Alan (23 tháng 6 năm 2004). “Is Rooney the new Pele?”. Guardian.co.uk (The Guardian). Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  17. ^ “Everton ease past Saints”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 20 tháng 4 năm 2002. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  18. ^ “Tottenham 17/08/2002 15:00”. EvertonFC.com (Everton FC). 17 tháng 8 năm 2002. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  19. ^ a ă Thành Lê (20 tháng 10 năm 2002). “Cầu thủ 17 tuổi chặn đứng hai kỷ lục của Arsenal”. VnExpres. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  20. ^ Trung Dũng (24 tháng 10 năm 2006). “Wayne Rooney: Thiên thần và ác quỷ”. Việt báo. Truy cập ngày 14 tháng 7 năm 2010. 
  21. ^ “Rooney joins Ton Up club”. Sky Sports (BSkyB). 2 tháng 2 năm 2010. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  22. ^ “Rooney sinks Leeds”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 3 tháng 11 năm 2002. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  23. ^ “Rooney voted top youngster”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 8 tháng 12 năm 2002. Truy cập ngày 8 tháng 12 năm 2002. 
  24. ^ “Everton see off Blackburn”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 14 tháng 12 năm 2002. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  25. ^ “Rooney off in stalemate”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 26 tháng 12 năm 2002. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  26. ^ “Rooney quietly joins the big time”. Telegraph.co.uk (The Telegraph). 18 tháng 1 năm 2003. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011.  Đã bỏ qua tham số không rõ |lst= (trợ giúp)
  27. ^ “Arsenal back on top”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 23 tháng 3 năm 2003. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  28. ^ “Everton dent Newcastle dream”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 6 tháng 4 năm 2003. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  29. ^ “Rooney strike stuns Villa”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 26 tháng 4 năm 2003. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  30. ^ “Games played by Wayne Rooney in 2002/2003”. Soccerbase.com (Soccerbase). 6 tháng 4 năm 2011. Truy cập ngày 18 tháng 5 năm 2011. 
  31. ^ “Rooney earns Everton point”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 26 tháng 8 năm 2003. Truy cập ngày 26 tháng 8 năm 2003. 
  32. ^ “Rooney sees off Portsmouth”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 13 tháng 12 năm 2003. Truy cập ngày 13 tháng 12 năm 2003. 
  33. ^ “Rooney inspires Everton win”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 20 tháng 12 năm 2003. Truy cập ngày 20 tháng 12 năm 2003. 
  34. ^ “Everton 1-0 Birmingham”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 28 tháng 12 năm 2003. Truy cập ngày 28 tháng 12 năm 2003. 
  35. ^ “Southampton 3-3 Everton”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 21 tháng 2 năm 2004. Truy cập ngày 21 tháng 2 năm 2004. 
  36. ^ “Everton 1-0 Portsmouth”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 13 tháng 3 năm 2004. Truy cập ngày 13 tháng 3 năm 2004. 
  37. ^ “Leicester 1-1 Everton”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 20 tháng 3 năm 2004. Truy cập ngày 20 tháng 3 năm 2004. 
  38. ^ “Leeds 1-1 Everton”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 13 tháng 4 năm 2004. Truy cập ngày 13 tháng 4 năm 2004. 
  39. ^ Dominic Fifield & Michael Walker (24 tháng 8 năm 2004). “Everton reject £20m bid for Rooney”. The Guardian. Truy cập ngày 19 tháng 5 năm 2011. 
  40. ^ “Manchester United plc Report & Accounts 2005” (PDF). Manchester United plc. 10 tháng 11 năm 2005. Bản gốc lưu trữ ngày 22 tháng 7 năm 2009. Truy cập 16/11/2006. 
  41. ^ McNulty, Phil (14 tháng 8 năm 2004). “Rooney worth the fight”. BBC Sport. Truy cập ngày 19 tháng 5 năm 2011. 
  42. ^ “Wayne Rooney joins Manchester United”. China daily. 1 tháng 9 năm 2004. Truy cập ngày 27 tháng 7 năm 2010. 
  43. ^ Tiến Dũng (1 tháng 9 năm 2004). “M.U ký hợp đồng 6 năm với Rooney”. Tuổi trẻ. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  44. ^ Trần Nam (29 tháng 9 năm 2004). “Rooney lập hat-trick trong ngày đại thắng của MU”. Việt báo. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  45. ^ Trần Nam (25 tháng 10 năm 2004). “Rooney lại mang nỗi buồn đến với Arsenal”. VnExpress. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2010. 
  46. ^ a ă â b Đức Tuấn (Theo The Sun) (18 tháng 8 năm 2009). “Chùm ảnh: Những bàn thắng "cột mốc" trong sự nghiệp của Wayne Rooney tại MU”. Bóng đá 24h. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2010. 
  47. ^ “Man Utd 3-0 Middlesbrough”. BBC Sports. 29 tháng 1 năm 2005. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2010. 
  48. ^ Trần Bảo Ngọc (25 tháng 4 năm 2005). “M.U - Newcastle 2-1: M.U "sống" lại”. Việt báo. Truy cập ngày 21 tháng 7 năm 2010. 
  49. ^ “Chung kết FA Cup: Vieira ấn định chiến thắng cho Arsenal”. Việt báo. 22 tháng 5 năm 2005. Truy cập ngày 3 tháng 7 năm 2010. 
  50. ^ a ă â b c d “Wayne Rooney Profile”. PremierLeague.com. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2010. 
  51. ^ Pirate Irwin (16 tháng 9 năm 2005). “Rooney clapped out, Fergie left fuming”. theage.com.au. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  52. ^ T. Long tổng hợp (21 tháng 9 năm 2005). “Rooney phải trả giá”. Vnexpress.net. Truy cập ngày 18 tháng 7 năm 2010. 
  53. ^ Trần Bảo Ngọc (27 tháng 2 năm 2006). “Chung kết Cúp Liên đoàn M.U - Wigan (4-0): Vớt vát cho "Quỷ đỏ"”. Hà Nội Mới. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  54. ^ “Rooney tỏa sáng, M.U. khuất phục Arsenal 2 bàn không gỡ”. Bóng đá.com.vn. 10 tháng 4 năm 2006. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2010. 
  55. ^ Trần Bảo Ngọc (29 tháng 4 năm 2006). “Vòng 37 ngoại hạng Anh, Chelsea - M.U 3-0: "The Blues" lần thứ hai”. Hà Nội Mới. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  56. ^ “M.U thắng dễ, dù Rooney và Scholes bị thẻ đỏ”. Hà Nội ãMỚI. 5 tháng 8 năm 2006. Truy cập ngày 3 tháng 7 năm 2010. 
  57. ^ Doãn Mạnh (16 tháng 8 năm 2006). “Rooney và Scholes đều bị cấm thi đấu ba trận”. Xa lộ. Truy cập ngày 3 tháng 7 năm 2010. 
  58. ^ Lawton, James (19 tháng 9 năm 2006). “James Lawton: What's wrong with Wayne Rooney?”. The Independent (London). Truy cập ngày 3 tháng 7 năm 2010. 
  59. ^ Trần Nam (29 tháng 10 năm 2006). “Rooney lập hat-trick, MU thắng tưng bừng”. VNExpress. Truy cập ngày 3 tháng 7 năm 2010. 
  60. ^ “Rooney ký hợp đồng với MU đến 2012”. Tiền phong. 26 tháng 11 năm 2006. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  61. ^ “Vòng 4 Cúp FA: Rooney tỏa sáng”. VTC Thể thao. 28 tháng 1 năm 2007. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2010. 
  62. ^ Quốc Lập (17 tháng 3 năm 2007). “Đè bẹp Bolton, MU vững tiến ở ngôi đầu bảng”. Việt báo. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2010. 
  63. ^ Quốc Lập (11 tháng 4 năm 2007). “MU "hạ nhục" Roma 7-1”. VTC Thể thao. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  64. ^ Thanh Vinh (25 tháng 4 năm 2007). “MU 3-2 Milan”. Tiền phong. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  65. ^ Dương Văn (14 tháng 5 năm 2007). “Đánh bại MU, West Ham trụ hạng thành công”. VNExpress. Truy cập ngày 3 tháng 7 năm 2010. 
  66. ^ Dương Trùng Dương (20 tháng 5 năm 2007). “Chung kết Cúp FA: Chelsea - M.U (1-0): Drogba mang Cúp về cho "The Blues"”. Thanh niên. Truy cập ngày 3 tháng 7 năm 2010. 
  67. ^ L.T.T (28 tháng 7 năm 2006). “Van Nistelrooy cập bến Real thành công”. Dân Trí. Truy cập ngày 20 tháng 5 năm 2011. 
  68. ^ N.Q. (30 tháng 6 năm 2007). “Rooney mặc áo số 10”. Ngôi Sao. Truy cập ngày 2 tháng 8 năm 2010. 
  69. ^ Timothy Collings (13 tháng 8 năm 2007). “Rooney's broken foot adds to England injury crisis”. Reuters UK. Truy cập ngày 13 tháng 8 năm 2007.  Đã bỏ qua tham số không rõ |Local= (trợ giúp)
  70. ^ An Hà (13 tháng 8 năm 2007). “Chelsea và Mourinho lập kỷ lục, Rooney bị chấn thương”. Tiền phong. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  71. ^ “Quả "trọng pháo" của Rooney khoét sâu mối hận MU - Roma”. Dân Trí. 3 tháng 10 năm 2007. Truy cập ngày 18 tháng 7 năm 2010. 
  72. ^ A.P (27 tháng 10 năm 2007). “Đêm thăng hoa của Rooney và Tevez”. Dân trí. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2010. 
  73. ^ Bevan, Chris (12 tháng 3 năm 2007). “Rooney return date penciled in”. BBC Sport. Truy cập 20/05/2011. 
  74. ^ Phương Minh (27 tháng 12 năm 2007). “MU chiếm ngôi đầu khi Rooney và Ronaldo chói sáng”. vnExpress. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2010. 
  75. ^ Doãn Mạnh (22 tháng 5 năm 2008). “MU lên đỉnh Champion League sau loạt đấu súng nghẹt thở”. Việt báo. Truy cập ngày 3 tháng 11 năm 2009. 
  76. ^ Tuấn Diệp (1 tháng 10 năm 2008). “Aalborg - M.U (0-3): "Trọng pháo" đã thông nòng”. Hà Nội mới Online. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2010. 
  77. ^ “Rooney becomes youngest Premier League player to play 200 games”. Insideworldsoccer.com. 5 tháng 10 năm 2008. Truy cập ngày 13 tháng 6 năm 2010. 
  78. ^ a ă Minh Kha (17 tháng 9 năm 2009). “Những khoảnh khắc nổi khùng của Rooney”. vnExpress. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2010. 
  79. ^ Hà Uyên (28 tháng 10 năm 2008). “Rooney suýt bị phạt vì hôn phù hiệu của MU”. vnExpress. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2010. 
  80. ^ Kiên Cường (11 tháng 12 năm 2008). “MU - Aalborg (2-2): Cái giá của sự... ung dung!”. VTC Thể thao. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2010. 
  81. ^ Doãn Mạnh (16 tháng 12 năm 2008). “Rooney bị tố chơi bẩn”. vnExpress. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2010. 
  82. ^ M.Q (16 tháng 12 năm 2008). “Rooney thoát án phạt nặng từ UEFA”. VnMedia. Truy cập 26/05/2011. 
  83. ^ Minh Kha (21 tháng 12 năm 2008). “Ronaldo và Rooney đưa MU lên đỉnh thế giới”. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2010.  Đã bỏ qua tham số không rõ |Work= (gợi ý |work=) (trợ giúp)
  84. ^ Sơn Lâm (10 tháng 6 năm 2009). “Những cầu thủ xuất sắc nhất trong lịch sử nước Anh (phần 4)”. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2010.  Đã bỏ qua tham số không rõ |Work= (gợi ý |work=) (trợ giúp)
  85. ^ Nhật Anh (15 tháng 1 năm 2009). “M.U - Wigan 1-0: Đã xong ngôi nhì, giờ là nhất bảng!”. Tuổi trẻ online. Truy cập ngày 16 tháng 7 năm 2010. 
  86. ^ Đức Toàn (15 tháng 1 năm 2009). “Rooney dính chấn thương gân kheo”. baobongda.com.vn. Truy cập 26/05/2011. 
  87. ^ “Man Utd suffer Rooney injury blow”. BBC Sport. 14 tháng 1 năm 2009. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2010. 
  88. ^ Caroline Cheese (21 tháng 3 năm 2009). “Fulham 2-0 Man Utd”. BBC Sports. Truy cập ngày 16 tháng 7 năm 2010. 
  89. ^ “Rooney thoát án phạt”. Xa lộ. 24 tháng 3 năm 2009. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  90. ^ Minh Quân (26 tháng 4 năm 2009). “Tottenham bị dìm trong cơn giận của Quỷ Đỏ”. Báo điện tử VTC News. Truy cập 6 tháng 8 năm 2010. 
  91. ^ Song Hoàng (28 tháng 5 năm 2009). “Đánh bại Quỷ đỏ, Barca lên ngôi”. An ninh thủ đô. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  92. ^ HA OANH (14 tháng 7 năm 2009). “Chia tay Man "đỏ", Tevez gia nhập Man "xanh"”. Hà Nội mới Online. Truy cập ngày 26 tháng 7 năm 2010. 
  93. ^ Doãn Mạnh (11 tháng 6 năm 2009). “MU chấp nhận bán Cristiano Ronaldo cho Real”. vnExpress. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  94. ^ Anh Tuấn (20 tháng 7 năm 2009). “Rooney: "Tôi sẽ cáng đáng vai trò của Ronaldo và Tevez"”. Webthethao.vn. Truy cập ngày 26 tháng 7 năm 2010. 
  95. ^ “Hạ M.U trên chấm 11m, Chelsea đoạt Siêu cúp nước Anh”. Sức khỏe & Đời sống. 12 tháng 8 năm 2009. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  96. ^ “M.U – Birmingham 1-0: "Quỷ đỏ" khởi đầu suôn sẻ”. Thể thao & Văn hóa. 16 tháng 8 năm 2009. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  97. ^ “Carrick sút hỏng 11m, MU thua sốc trước Burnley”. Dân trí. 20 tháng 8 năm 2009. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  98. ^ Nguyễn Lập (24 tháng 6 năm 2010). “Rooney bừng sáng, MU "dội bom" xối xả vào Wigan”. VTC Thể thao. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  99. ^ Song Mai (25 tháng 6 năm 2010). “Diaby "đốt đền", MU giành trọn 3 điểm trước Arsenal”. VTC Thể thao. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  100. ^ Hà Uyên (4 tháng 9 năm 2009). “Wayne Rooney tự nhận là cầu thủ trung thực”. vnExpress. Truy cập ngày 30 tháng 6 năm 2010. 
  101. ^ Anh Vũ (28 tháng 11 năm 2009). “Rooney bùng nổ, M.U đại thắng Portsmouth”. VietNamnet.vn. Truy cập 26/05/2011. 
  102. ^ “Thắng đội Hull City 3-1, M.U bám sát Chelsea”. 29 tháng 12 năm 2009. Truy cập 26/05/2011. 
  103. ^ Hoài Anh (31 tháng 12 năm 2009). “MU đón năm mới bằng đại thắng trước Wigan”. Ngoisao. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  104. ^ Anh Hiển (23 tháng 1 năm 2010). “M.U-Hull 4-0: Rooney ghi 4 bàn đưa "Quỷ đỏ" lên ngôi đầu”. Thể thao & Văn hóa. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  105. ^ TD (24 tháng 1 năm 2010). “Rooney: "Ghi 4 bàn là một cảm giác khác lạ"”. Truy cập 26/05/2011. 
  106. ^ TD (24 tháng 1 năm 2010). “Rooney: "Ghi 4 bàn là một cảm giác khác lạ"”. Truy cập 26/05/2011. 
  107. ^ “Manchester United - Manchester City: "Trận derby bẩn"”. Theo Tuổi Trẻ Online. 29/01/2010. Truy cập 26/05/2011. 
  108. ^ Hà Uyên (28/01/2010). “Rooney ghi bàn quyết định giúp MU đánh bại Man City”. vnexpress.net. Truy cập 26/05/2011. 
  109. ^ Trọng Phú (1 tháng 2 năm 2010). “MU- Arsenal 3-1: Công phá pháo đài Emirates”. Hà Nội Mới online. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  110. ^ Đức Lộc (1 tháng 3 năm 2010). “CK Cúp Carling, Aston Villa - M.U 1-2: Danh hiệu đầu tiên”. Thể thao & Văn hóa. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  111. ^ Anh Hiển (11 tháng 3 năm 2010). “M.U - Milan 4-0: "Quỷ đỏ" nhảy múa ở Old Trafford”. Thể thao & Văn hóa. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  112. ^ Lê Nguyễn (22 tháng 3 năm 2010). “MU - Liverpool (2-1): MU tái chiếm ngôi đầu”. Pháp luật Online. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2010. 
  113. ^ Doãn Mạnh (31 tháng 3 năm 2010). “MU thua ngược trên sân của Bayern Munich”. vnExpress. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  114. ^ Hoàng Hiệp (31 tháng 3 năm 2010). “Rooney dính chấn thương mắt cá chân”. Báo điện tử Dân trí. Truy cập 13 tháng 4 năm 2013. 
  115. ^ Hà Uyên (2 tháng 4 năm 2010). “Rooney nghỉ thi đấu tối đa ba tuần”. vnExpress. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  116. ^ Mạnh Hải (8 tháng 4 năm 2010). “MU bị Bayern Munich loại đau đớn khỏi Champions League”. Dân trí. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  117. ^ Hà Uyên (8 tháng 4 năm 2010). “Wayne Rooney tái phát chấn thương”. vnExpress. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  118. ^ Doãn Mạnh (26 tháng 4 năm 2010). “Rooney nhận danh hiệu Cầu thủ hay nhất 2010 của PFA”. vnExpress. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  119. ^ Đỗ Huy (1 tháng 5 năm 2010). “Tiền đạo Wayne Rooney được FWA vinh danh”. Việt Nam plus. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  120. ^ Đức Phan (12 tháng 5 năm 2010). “Rooney lập hat-trick danh hiệu”. Đất Việt. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  121. ^ Doãn Mạnh (10 tháng 5 năm 2010). “Chelsea lên ngôi sau khi xé nát lưới Wigan”. vnExpress. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  122. ^ Hằng Thu (8 tháng 8 năm 2010). “Manchester United - Chelsea 3-1: "Quỷ đỏ" giương oai”. Thể thao & Văn hóa. Truy cập ngày 9 tháng 8 năm 2010. 
  123. ^ Doãn Mạnh (17 tháng 8 năm 2010). “MU dễ dàng thắng đậm Newcastle”. vnExpress. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2010. 
  124. ^ Phong Hải (22 tháng 8 năm 2010). “Fulham 2-2 MU: Cầm vàng lại để vàng rơi”. Bóng đá 24h. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2010. 
  125. ^ Hà Uyên (22 tháng 8 năm 2010). “Rooney bất ngờ vắng mặt trận gặp Fulham”. vnExpress. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2010. 
  126. ^ Trung Dũng (29 tháng 8 năm 2010). “Rooney khai hỏa, Quỷ Đỏ thắng nhàn”. Bóng đá.com.vn. Truy cập ngày 29 tháng 8 năm 2010. 
  127. ^ Tuấn Cương (30 tháng 8 năm 2010). “Dư âm trận M.U - West Ham 3-0: Giải tỏa”. Thể thao & Văn hóa. Truy cập ngày 31 tháng 8 năm 2010. 
  128. ^ Minh Minh (20 tháng 10 năm 2010). “Ferguson: "Đúng! Rooney muốn rời khỏi MU"”. VTC Thể thao. VTC. Truy cập ngày 20 tháng 5 năm 2010. 
  129. ^ “Wayne Rooney wants to leave Man Utd - Sir Alex Ferguson”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 19 tháng 10 năm 2010. Truy cập ngày 19 tháng 10 năm 2010. 
  130. ^ Bailey, Graeme (21 tháng 10 năm 2010). “Rooney reveals exit reasons”. Sky Sports (BSkyB). Truy cập ngày 21 tháng 10 năm 2010. 
  131. ^ “Wayne Rooney signs five-year Manchester United deal”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 22 tháng 10 năm 2010. Truy cập ngày 22 tháng 10 năm 2010. 
  132. ^ “"100% tình yêu và tâm trí tôi đều dành cho M.U"”. Bongda.com.vn. 2011-40-28. Truy cập ngày 28 tháng 4 năm 2011. 
  133. ^ Hassan, Nabil (20 tháng 11 năm 2010). “Man Utd 2-0 Wigan”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). Truy cập ngày 20 tháng 11 năm 2010. 
  134. ^ Moffat, Colin (24 tháng 11 năm 2010). “Rangers 0-1 Man Utd”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). Truy cập ngày 24 tháng 11 năm 2010. 
  135. ^ Chowdhury, Saj (13 tháng 12 năm 2010). “Man Utd 1-0 Arsenal”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). Truy cập ngày 13 tháng 12 năm 2010. 
  136. ^ Chowdhury, Saj (1 tháng 1 năm 2011). “West Brom 1-2 Man Utd”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). Truy cập ngày 1 tháng 1 năm 2011. 
  137. ^ Sanghera, Mandeep (1 tháng 2 năm 2011). “Man Utd 3-1 Aston Villa”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2011. 
  138. ^ McNulty (12 tháng 2 năm 2011). “Man Utd 2-1 Man City”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). Truy cập ngày 12 tháng 2 năm 2011.  Đã bỏ qua văn bản “firstPhil ” (trợ giúp)
  139. ^ “Manchester United's Wayne Rooney hails 'best ever' goal”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 12 tháng 2 năm 2011. Truy cập ngày 12 tháng 2 năm 2011. 
  140. ^ “Wayne Rooney's goal the best I have ever seen, says Manchester United manager Sir Alex Ferguson”. Telegraph.co.uk (The Telegraph). 13 tháng 2 năm 2011. Truy cập ngày 13 tháng 2 năm 2011. 
  141. ^ Whyatt, Chris (26 tháng 2 năm 2011). “Wigan 0-4 Man Utd”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). Truy cập ngày 26 tháng 2 năm 2011. 
  142. ^ McNulty, Phil (1 tháng 3 năm 2011). “Chelsea 2-1 Man Utd”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). Truy cập ngày 1 tháng 3 năm 2011. 
  143. ^ McNulty, Phil (12 tháng 3 năm 2011). “Man Utd 2-0 Arsenal”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). Truy cập ngày 12 tháng 3 năm 2011. 
  144. ^ Sanghera, Mandeep (2 tháng 4 năm 2011). “West Ham 2-4 Man Utd”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). Truy cập ngày 2 tháng 4 năm 2011. 
  145. ^ Bostock, Adam (2 tháng 4 năm 2011). “Vital hat-trick thrills Rooney”. ManUtd.com (Manchester United). Truy cập ngày 2 tháng 4 năm 2011. 
  146. ^ Carr, Paul (3 tháng 4 năm 2011). “Dramatic day across Europe”. ESPN Soccer (The Entertainment and Sports Programming Network). Truy cập ngày 3 tháng 4 năm 2011. 
  147. ^ Hằng Thu (7 tháng 4 năm 2011). “Chelsea - M.U 0-1: Rooney giúp M.U phá "dớp" Stamford Bridge”. Thể thao & Văn hóa. Truy cập ngày 7 tháng 4 năm 2011. 
  148. ^ “Wayne Rooney faces two-match FA suspension for swearing”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 5 tháng 4 năm 2011. Truy cập ngày 5 tháng 4 năm 2011. 
  149. ^ “Man Utd's Wayne Rooney accepts FA charge but not ban”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 5 tháng 4 năm 2011. Truy cập ngày 5 tháng 4 năm 2011. 
  150. ^ Anh Hiển (17 tháng 4 năm 2011). “Man City - M.U 1-0: Y.Toure đập tan mộng ăn Ba của "Quỷ đỏ"”. Thể thao & Văn hóa. Truy cập ngày 17 tháng 4 năm 2011. 
  151. ^ Hằng Thu (27 tháng 4 năm 2011). “Schalke 04 - M.U 0-2: "Quỷ đỏ" đặt một chân tới Wembley”. Thể thao & Văn hóa. Truy cập ngày 27 tháng 4 năm 2011. 
  152. ^ White, Jim (27 tháng 4 năm 2011). “Five years on from his darkest hour, Wayne Rooney proved how he has grown up in Gelsenkirchen”. telegraph.co.uk (The Telegraph). Truy cập ngày 27 tháng 4 năm 2011. 
  153. ^ Hằng Thu (14 tháng 5 năm 2011). “Blackburn - M.U 1-1: "Quỷ đỏ" chính thức đăng quang”. Thể thao & Văn hóa. Truy cập ngày 23 tháng 5 năm 2011. 
  154. ^ Doãn Mạnh (14 tháng 5 năm 2011). “MU lần thứ 19 vô địch quốc gia”. VnExpress. Truy cập ngày 23 tháng 5 năm 2011. 
  155. ^ “Blackburn 1 - 1 Man Utd”. BBC Sport. British Broadcasting Corporation. 14 tháng 5 năm 2011. Truy cập ngày 23 tháng 5 năm 2011. 
  156. ^ TD (29 tháng 5 năm 2011). “Đại thắng M.U, Barcelona bước lên đỉnh châu Âu”. Bongda.com.vn. Truy cập ngày 29 tháng 5 năm 2011. 
  157. ^ McNulty, Phil (20 tháng 8 năm 2012). “Everton 1–0 Man Utd”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). Truy cập ngày 26 tháng 8 năm 2012. 
  158. ^ Magowan, Alistair (25 tháng 8 năm 2012). “Man Utd 3–2 Fulham”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). Truy cập ngày 26 tháng 8 năm 2012. 
  159. ^ “Wayne Rooney out for four weeks with thigh injury”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 26 tháng 8 năm 2012. Truy cập ngày 26 tháng 8 năm 2012. 
  160. ^ "Manchester United 2–3 Tottenham" BBC Sport. 29 September 2012. Retrieved 20 October 2012.
  161. ^ "Cluj-Napoca 1–2 Man Utd" BBC Sport. 2 October 2012. Retrieved 20 October 2012.
  162. ^ "Manchester United 4–2 Stoke" BBC Sport. 20 October 2012. Retrieved 20 October 2012.
  163. ^ "Braga 1–3 Manchester United" BBC Sport. 7 November 2012. Retrieved 2 December 2012.
  164. ^ "Reading 3–4 Manchester United" BBC Sport. 1 December 2012. Retrieved 2 December 2012.
  165. ^ “Manchester City V Manchester United”. Daily Telegraph. Telegraph Media Group. 9 tháng 12 năm 2012. 
  166. ^ "Manchester United 2–1 Southampton" BBC Sport. 30 January 2013. Retrieved 30 January 2013.
  167. ^ “Wayne Rooney has put in a transfer request to leave Manchester United”. Sky Sports. BSkyB. 13 tháng 5 năm 2013. 
  168. ^ Rooney sẽ vắng mặt trong trận đấu cuối cùng của M.U Báo thể thao văn hóa Truy cập 26 tháng 6 năm 2013.
  169. ^ Phương Minh (18 tháng 8 năm 2013). “Swansea 1-4 Man Utd, khởi đầu hoàn hảo của "nhà vua"”. Báo điện tử VnExpress. Truy cập 23 tháng 9 năm 2013. 
  170. ^ Phương Minh (27 tháng 8 năm 2013). “Man Utd 0-0 Chelsea, thận trọng giết chết cảm xúc”. Báo điện tử VnExpress. Truy cập 23 tháng 9 năm 2013. 
  171. ^ Phương Minh (1 tháng 9 năm 2013). “Man Utd sa lầy ở Anfield, Liverpool lên đầu bảng”. Báo điện tử VnExpress. Truy cập 23 tháng 9 năm 2013. 
  172. ^ Nguyễn Huy (2 tháng 9 năm 2013). “Dính chấn thương, Rooney lỡ 2 trận vòng loại World Cup”. Dân Trí. Truy cập 23 tháng 9 năm 2013. 
  173. ^ Nguyễn Huy (14 tháng 9 năm 2013). “Van Persie - Rooney lập công, MU hạ ngọt Crystal Palace”. Dân trí. Truy cập 23 tháng 9 năm 2013. 
  174. ^ (Thethaovanhoa.vn) (23 tháng 9 năm 2013). “Man City 4-1 Man United: Không van Persie, 'Quỷ đỏ' vỡ trận tại Etihad”. Báo thể thao Văn hóa. Truy cập 23 tháng 9 năm 2013. 
  175. ^ Phương Minh (18 tháng 9 năm 2013). “Rooney - Van Persie giúp Man Utd ra quân tưng bừng”. Báo điện tử VNEXPRESS. Truy cập 23 tháng 9 năm 2013. 
  176. ^ “Aussies stun England”. BBC Sport. British Broadcasting Corporation. 13 tháng 2 năm 2003. Truy cập ngày 27 tháng 5 năm 2011. 
  177. ^ Kyen (31 tháng 5 năm 2006). “Walcott thêm một lần đi vào lịch sử”. Việt Báo. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2010. 
  178. ^ Nguyên Khôi (19 tháng 6 năm 2004). “Wayne Rooney và những kỷ lục!”. Tuổi Trẻ Online. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2010. 
  179. ^ “England 2-0 L'stein: Rooney shines”. Espn Soccernet. 10 tháng 9 năm 2003. Truy cập ngày 17 tháng 7 năm 2010. 
  180. ^ Minh Hải (18 tháng 6 năm 2004). “Thần đồng Rooney giúp Anh đè bẹp Thuỵ Sĩ”. Vnexpress.net. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2010. 
  181. ^ Ngô Thụy (20 tháng 6 năm 2004). “Johan Vonlanthen hạ bệ Wayne Rooney”. Tuổi trẻ. Truy cập ngày 11 tháng 6 năm 2009. 
  182. ^ Trần Nam (25 tháng 6 năm 2004). “Anh lại chết trên chấm phạt đền”. vnexpress. Truy cập ngày 3 tháng 11 năm 2009. 
  183. ^ Hoàng Trang (20 tháng 11 năm 2009). “Những kiểu chữa chấn thương kỳ lạ”. Ngoisao. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2010. 
  184. ^ “Rooney sẽ trở lại trong trận đấu với Trinidad”. Tiền phong. 12 tháng 6 năm 2006. Truy cập ngày 16 tháng 7 năm 2010. 
  185. ^ “Rooney sẽ đá chính ở trận gặp Thuỵ Điển”. Xa lộ. 19 tháng 6 năm 2006. Truy cập ngày 16 tháng 7 năm 2010. 
  186. ^ Duy Bình (1 tháng 10 năm 2006). “Wayne Rooney - đường đến vinh quang (Kỳ 3): Giấc mơ World Cup 2006 tan vỡ”. Tuổi trẻ Online. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2010. 
  187. ^ “Carvalho: "Rooney xứng đáng phải nhận thẻ đỏ"”. Tin thể thao. 24 tháng 7 năm 2006. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  188. ^ Doãn Mạnh (3 tháng 7 năm 2006). “Cristiano Ronaldo: "Tôi không hề yêu cầu phạt thẻ Rooney"”. VNExpress. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  189. ^ Anh Hào (9 tháng 7 năm 2006). “Rooney bị treo giò 2 trận”. Việt báo PDA. Truy cập ngày 17 tháng 7 năm 2010. 
  190. ^ Trần Nam (2 tháng 7 năm 2006). “Scolari lần thứ ba liên tiếp buộc "sư tử Anh" dừng bước”. VNExpress. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2010. 
  191. ^ Tuấn Anh (14 tháng 10 năm 2007). “Anh thắng "ba sao", "lốc Hà Lan" suy yếu ở Romania”. Vietnamnet. Truy cập ngày 10 tháng 7 năm 2010. 
  192. ^ Nhật Tân (18 tháng 10 năm 2007). “Kết quả vòng loại EURO 2008 rạng sáng nay: đảo lộn”. SGGP Online. Truy cập ngày 9 tháng 7 năm 2010. 
  193. ^ Quốc Lập (11 tháng 6 năm 2009). “Thua Croatia 2-3, Anh tan giấc mơ Euro 2008”. VTC Thể thao. Truy cập ngày 24 tháng 6 năm 2010. 
  194. ^ Tào Linh (11 tháng 9 năm 2008). “Croatia - Anh (1-4): Bài học cho tính "hiếu chiến"”. VTC Thể thao. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2010. 
  195. ^ Thanh Hà (12 tháng 10 năm 2008). “"Bầy sư tử" Anh nuốt gọn Kazakhstan”. VTC Thể thao. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2010. 
  196. ^ Doãn Mạnh (16 tháng 10 năm 2008). “Rooney lại đóng vai cứu tinh của Anh”. Vnexpress.net. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2010. 
  197. ^ Đ.LỘC (7 tháng 6 năm 2009). “VL World Cup bảng 6, Kazakhstan - Anh 0-4: Sư tử thẳng tiến”. Thể Thao và Văn Hoá. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2010. 
  198. ^ “Vòng loại World Cup 2010 KV Châu Âu: Tiếng gầm sư tử Anh!”. Thể thao và Văn hoá. 11 tháng 6 năm 2009. Truy cập ngày 9 tháng 7 năm 2010. 
  199. ^ Anh Hiển (10 tháng 9 năm 2009). “Anh - Croatia 5-1: Tam Sư thắng giòn giã và đoạt vé đi Nam Phi”. Thể thao và Văn hoá. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2010. 
  200. ^ Việt Báo (Theo Zing) (5 tháng 7 năm 2010). “Những siêu sao "chìn nghỉm" trên đất Nam Phi”. Việt báo. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2010. 
  201. ^ Trường Phong (19 tháng 6 năm 2010). “Tuyển Anh hòa thất vọng trước Algeria”. Tiền phong online. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2010. 
  202. ^ a ă Doãn Mạnh (19 tháng 6 năm 2010). “Rooney văng tục với CĐV Anh”. vnExpress. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2010. 
  203. ^ Chí Lâm (20 tháng 6 năm 2010). “Rooney xin lỗi người hâm mộ sau khi văng tục”. Việt Nam Net. Truy cập 26/05/2011. 
  204. ^ Trung Dũng (28 tháng 6 năm 2010). “Đức thể hiện bản lĩnh, Anh cay đắng ra về”. Bóng đá.com.vn. Truy cập ngày 28 tháng 6 năm 2010. 
  205. ^ a ă Anh Hiển (22 tháng 1 năm 2010). “Shearer: Rooney là tiền đạo xuất sắc nhất giải ngoại hạng”. Thể thao văn hóa. Truy cập ngày 27 tháng 5 năm 2011. 
  206. ^ a ă “Pele and Best pour praise on Rooney”. Smh.com.au. 24 tháng 6 năm 2004. Truy cập ngày 28 tháng 6 năm 2010. 
  207. ^ a ă â Tiến Dũng (1 tháng 1 năm 2005). “hlv Eriksson: "Rooney sẽ là cầu thủ siêu hạng"”. VNExpress. Truy cập ngày 25 tháng 5 năm 2011. 
  208. ^ Anh Hiển (28 tháng 1 năm 2010). “Rooney có đóng góp cho M.U. nhiều hơn Ronaldo?”. Thể thao & Văn hóa. Truy cập ngày 1 tháng 7 năm 2010. 
  209. ^ M.V (Theo Telegraph) (9 tháng 2 năm 2010). “Drogba cạnh tranh với Rooney: Ai toàn diện hơn?”. Thể thao & Văn hóa. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2010. 
  210. ^ Kim Anh (9 tháng 2 năm 2010). “Rooney - Drogba: Cuộc chiến khốc liệt”. Dân trí. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2010. 
  211. ^ Mr.Lee (31 tháng 8 năm 2009). “Rooney lĩnh nhiệm vụ đá phạt đền của M.U”. Bóng đá.com.vn. Truy cập ngày 26 tháng 7 năm 2010. 
  212. ^ Phạm Quân (27 tháng 3 năm 2009). “Beckham khuyên Rooney kìm chế tính nóng nẩy”. vnMedia. Truy cập 26/05/2011. 
  213. ^ Anh Hiển (11 tháng 6 năm 2010). “Gerrard "cảnh báo" tính khí nóng nảy của Rooney”. Thể thao & Văn hóa. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2010. 
  214. ^ “Capello cảnh báo Rooney”. Bóng đá.com.vn. 12 tháng 6 năm 2010. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2010. 
  215. ^ Kim Anh (8 tháng 6 năm 2010). “Rooney chửi thề trọng tài”. Dân trí. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2010. 
  216. ^ “Premier League thập kỉ qua: Rooney – Một trong những kẻ chơi "bẩn" nhất”. Web thể thao. 24 tháng 12 năm 2009. Truy cập ngày 1 tháng 7 năm 2010. 
  217. ^ Duy Bình (29 tháng 9 năm 2006). “Wayne Rooney - đường đến vinh quang”. Tuổi trẻ online. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2010. 
  218. ^ hlv Đặng Phương Nam (17 tháng 6 năm 2010). “Nổ súng đi, Rooney!”. Thanh Niên Online. Truy cập 26/05/2011. 
  219. ^ TD (22 tháng 7 năm 2010). “Fletcher: "Rooney chơi cho M.U tốt hơn ở tuyển Anh"”. Bóng đá.com.vn. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2010. 
  220. ^ Đức Toàn (18/06/2010). “Rooney: "Tịt ngòi" chẳng phải lỗi của tôi!”. VTC. Truy cập 26/05/2011. 
  221. ^ Trần Nam (1 tháng 10 năm 2004). “Huyền thoại Denis Law ngợi khen thần đồng Rooney”. VNExpress. Truy cập ngày 9 tháng 6 năm 2010. 
  222. ^ “Ai cản được Rooney?”. Tin thể thao. 16 tháng 3 năm 2010. Truy cập 26/05/2011. 
  223. ^ “Wayne Rooney gets Stereophonics tattoo”. NME. 9 tháng 7 năm 2008. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  224. ^ Malcolm Moore (16 tháng 6 năm 2008). “Wayne Rooney's wedding to Coleen McLoughlin 'not valid', says Catholic Church”. Telegraph. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  225. ^ Hà Uyên (28 tháng 6 năm 2008). “Vợ chồng Rooney hưởng tuần trăng mật ở Mỹ”. Tin 247. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  226. ^ Doãn Mạnh (3 tháng 11 năm 2009). “Khóc khi... vợ đẻ!”. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  227. ^ Seddon, Holly (9 tháng 4 năm 2010). “Wayne Rooney – Living next door to the stars”. MSN. Truy cập ngày 8 tháng 4 năm 2010. 
  228. ^ “Blackburn Rovers Ex-File: Ashley Ward”. Lancashire Telegraph. 1 tháng 10 năm 2010. Truy cập 22/03/2011. 
  229. ^ Brian Flynn (8 tháng 1 năm 2007). “Col and Wayne are Dunroonin”. The Sun. Truy cập ngày 8 tháng 9 năm 2008. 
  230. ^ Ban Mai (28 tháng 6 năm 2009). “Bộ sưu tập xế hộp hoành tráng của Rooney”. Truy cập ngày 28 tháng 6 năm 2009. 
  231. ^ “LIVE 2011 MLS SuperDraft”. Fox soccer.com. 13 tháng 1 năm 2011. Truy cập ngày 13 tháng 1 năm 2011. 
  232. ^ a ă Admin (21 tháng 4 năm 2010). “Rooney và cuộc sống thác loạn tại nhà thổ (Những vụ scandal tình ái tai tiếng nhất trong giới cầu thủ P1)”. News B4bee. Truy cập ngày 7 tháng 9 năm 2010. 
  233. ^ “Rooney admits prostitute visits”. BBC News. 22 tháng 8 năm 2004. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  234. ^ “Tin sốc: Rooney ngủ với gái gọi”. 24 giờ. 5 tháng 9 năm 2010. Truy cập ngày 7 tháng 9 năm 2010. 
  235. ^ Ian Gallagher và Matt Sandy (6 tháng 9 năm 2010). “Rooney stunner for England: Mystery of striker's dismal World Cup resolved as call girl tells of £1,200-a-night hotel trysts”. Daily Mail. Truy cập ngày 7 tháng 9 năm 2010. 
  236. ^ “Striker Rooney nets £5m book deal”. BBC News. 10 tháng 3 năm 2006. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  237. ^ Quốc Lập (21 tháng 4 năm 2007). “Rooney bị thầy cũ kiện”. VTC Thể thao. Truy cập ngày 18 tháng 7 năm 2010. 
  238. ^ Paolo Bandini & agencies (23 tháng 7 năm 2010). “Rooney book could be pulped”. The Guardian (London). Truy cập ngày 1 tháng 9 năm 2006. 
  239. ^ Khánh Đan (18 tháng 9 năm 2009). “6 khoảnh khắc từng "điên" của Rooney”. Thể thao & Văn hóa. Truy cập ngày 24 tháng 7 năm 2010. 
  240. ^ “David Moyes: Rooney đã thực sự trưởng thành”. Bóng đá.com.vn. 20 tháng 2 năm 2010. Truy cập ngày 24 tháng 7 năm 2010. 
  241. ^ Caroline Gammell (3 tháng 6 năm 2008). “Wayne Rooney settles autobiography libel dispute”. The Telegraph. Truy cập ngày 24 tháng 7 năm 2010. 
  242. ^ “Brought to book: The ultimate guide to life inside 'the bubble'”. The Independent. 7 tháng 10 năm 2006. Truy cập ngày 25 tháng 5 năm 2011. 
  243. ^ “Rooney's legal fight for website”. BBC News. 23 tháng 7 năm 2006. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  244. ^ “Rooney wins his fight for website”. BBC News. 13 tháng 10 năm 2006. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  245. ^ “Rooney quảng cáo Nike”. Việt báo. 24 tháng 2 năm 2009. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  246. ^ “Wayne Rooney set to be new face of Asda in £3.5m deal”. Brand Republic. 10 tháng 3 năm 2006. Truy cập ngày 17 tháng 7 năm 2010. 
  247. ^ “'Nhà' Rooney sánh đôi quảng cáo cho Coca Cola”. vnExpress. 7 tháng 11 năm 2006. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  248. ^ Tử Long (30 tháng 9 năm 2008). “Danh sách các ngôi sao quảng bá cho FIFA 09”. Thế giới game. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2010. 
  249. ^ “FIFA 07”. Electronic Arts. Truy cập ngày 24 tháng 7 năm 2010. 
  250. ^ “Wayne Rooney: Thắng lớn từ... Avatar”. 26/01/2010. Truy cập 26/05/2011. 
  251. ^ “Wayne Rooney Profile”. ESPNsoccernet. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2010. 
  252. ^ “Wayne Rooney International”. National-Football-Teams.com. Truy cập 15/01/2011. 
  253. ^ guardian.co.uk, guardian.co.uk. “Wayne Rooney wins vote for greatest Premier League goal”. Truy cập ngày 3 tháng 5 năm 2012.  Đã định rõ hơn một tham số trong |author=|last= (trợ giúp)
  254. ^ Cầu thủ xuất sắc nhất tháng của Giải Ngoại hạng Anh mùa giải 2004/05 trên Premierleague.com
  255. ^ a ă Cầu thủ xuất sắc nhất tháng của Giải Ngoại hạng Anh mùa giải 2005/06 trên Premierleague.com
  256. ^ Cầu thủ xuất sắc nhất tháng của Giải Ngoại hạng Anh mùa giải 2007/08 trên Premierleague.com
  257. ^ Cầu thủ xuất sắc nhất tháng của Giải Ngoại hạng Anh mùa giải 2009/10 trên Premierleague.com
  258. ^ Hồng Ngọc (theo Daily Mail) (17 tháng 8 năm 2010). “Danh sách cầu thủ xuất sắc châu Âu: Premier League thất thế”. Đất Việt Online. Truy cập ngày 20 tháng 8 năm 2010. 

Liên kết ngoài


Cảnh báo: Từ khóa xếp mặc định “Rooney, Wayne” ghi đè từ khóa trước, “Rooney, Wayne Mark”.