Xe tăng siêu nặng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Xe tăng siêu nặng TOG2 của quân Anh

Xe tăng siêu nặng là một định nghĩa nói về các loại thiết giáp có kích cỡ và trọng lượng rất lớn (thường trên 75 tấn), cũng như cỡ nòng rất rộng (trên 100 mm). Chúng được thiết kế nhằm tấn công trực diện, tiêu diệt nhiều cụm xe tăng quân địch. Trong lịch sử chiến tranh, có nhiều nước đã tham gia phát triển các loại tăng siêu nặng, nhưng không có bằng chứng nào chứng tỏ chúng đã từng tham gia chiến đấu.

Lược sử[sửa | sửa mã nguồn]

Mẫu Flying Elephant của quân Anh

Thử nghiệm đầu tiên về tăng siêu nặng bắt đầu ở Anh vào thời kì thế chiến I, khi quân Anh cố chế tạo chiếc Flying Elephant để phá vỡ phòng tuyến của quân địch nhanh chóng và hiệu quả hơn.

Trong thế chiến II, ĐứcMỹ là hai nước duy nhất chế tạo và đưa vào sử dụng các dự án xe tăng siêu nặng.Vào cuối thế chiến II, Adolf Hitler tung ra kế hoạch sản xuất tăng siêu nặng gồm Maus (188 tấn), Landkreuzer P. 1000 Ratte (1000 tấn), Landkreuzer P. 1500 Monster (1500 tấn). Các nước Anh-Pháp-Liên Xô cũng có thiết kế những loại pháo tự hành và xe tăng có trọng lượng trên 50 tấn, nhưng tất cả chỉ ngang bằng với pháo tự hành Jagdtiger của Đức Quốc Xã.

Tuy nhiên, trong suốt thời gian thế chiến, chỉ có một vài mẫu tăng siêu nặng được hoàn thành, số còn lại đều bị huỷ bỏ sau cuộc chiến.

Thời kì chiến tranh lạnh, Liên Xô có thiết kế thêm một vài mẫu tăng siêu nặng nữa, tuy nhiên do sự bất tiện và tốn chi phí nên Liên Xô đã quyết định huỷ bỏ tất cả. Mặc dù là hạng siêu nặng theo quyền Liên Xô nhưng các loại tăng siêu nặng này chỉ được xếp vào loại tăng hạng nặng và trên hạng trung theo quyền AnhMỹ.

Xe tăng siêu nặng T-28 của quân đội Mỹ

Danh sách các loại xe tăng siêu nặng[sửa | sửa mã nguồn]

 Mỹ:

  • Pháo tự hành T-28: 86 tấn, 5 mẫu được sản xuất.

 Anh:

  • Tăng TOG-1: 80 tấn, 1 mẫu được sản xuất.
  • Tăng TOG-2: 80 tấn, 1 mẫu được sản xuất.
  • Pháo tự hành xung kích Tortoise: 78 tấn, 6 mẫu được sản xuất và thử nghiệm.
  • Flying Elephant(chưa rõ loại): dự án trong thế chiến I, nặng 100 tấn, không có mẫu nào được sản xuất.
Xe tăng siêu nặng FCM-F1

 Pháp:

  • Xe tăng Char 2C: 69 tấn, 10 chiếc được sản xuất vào năm 1920.
  • Xe tăng FCM F1: 139 tấn, không có mẫu nào được sản xuất.

 Đức Quốc Xã:

  • Xe tăng K-Wagen: 120 tấn, không có mẫu nào được sản xuất.
  • Xe tăng Panzer VII Löwe: 76-90 tấn, không có mẫu nào được sản xuất.
  • Xe tăng Panzer VIII Maus: 188 tấn, hai chiếc được sản xuất.
  • Xe tăng Panzerkampfwagen E-75: 95 tấn, thiết kế để thay thế Tiger II, không có mẫu nào được sản xuất.
  • Xe tăng Panzerkampfwagen E-100: 140 tấn, bị huỷ bỏ ngay sau khi hoàn thành hai chiếc Maus, một khung tăng lắp ráp được hoàn thành.
  • Xe tăng Landkreuzer P. 1000 Ratte: 1000 tấn, 1 tháp pháo hoàn thành, được dùng làm tháp canh bờ biển.
  • Pháo tự hành Landkreuzer P. 1500 Monster: 1500 tấn, 1 bộ xích hoàn thành.

 Liên Xô:

  • Xe tăng Grote (TG-5 và T-42): 100 tấn, trang bị pháo chính 107 mm và bốn tháp pháo phụ.Không có mẫu nào được sản xuất.[1]
  • Obyekt 279[2]- 1959: 60 tấn, một vài mẫu được sản xuất và thử nghiệm.
Xe tăng siêu nặng K-Wagen

 Nhật Bản:

  • Sê-ri xe tăng O-I: 130 tấn, một chiếc được sản xuất và đưa đến Manchuria.
  • Xe tăng siêu nặng Ultra: biến thể của xe tăng siêu nặng O-I, được lắp ráp bốn tháp pháo phụ.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]