Đại Kỷ Nguyên

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Đại Kỷ Nguyên
Loại hình Tờ báo Quốc tế
Hình thức Khổ rộng
Thành lập 2000
Ngôn ngữ Tiếng Trung Quốc, tiếng Anh và các ngôn ngữ khác
Trụ sở New York City, Hoa Kỳ
Số lượng lưu hành 1,4 triệu (chưa được kiểm tra)
Trang web www.theepochtimes.com
www.dkn.tv
Đại Kỷ Nguyên
Phồn thể 大紀元
Giản thể 大纪元

Đại Kỷ Nguyên (giản thể: 大纪元, phồn thể: 大紀元, tên tiếng Anh: The Epoch Times), là một tờ báo đa ngôn ngữ và là tổ chức truyền thông quốc tế. Tờ báo Epoch Times đã được John Tang và một nhóm các học viên Pháp Luân Công tại Mỹ thành lập vào tháng 5 năm 2000. Nó có trụ sở chính tại Thành phố New York và các tờ báo địa phương có những văn phòng tin tức và một mạng lưới các phóng viên địa phương.

Tờ báo này đã được một số học giả mô tả như là một cơ quan ngôn luận cho Pháp Luân Công,[1][2][3][4][5] kết nối và bày tỏ sự thông cảm đối với môn khí công này. Tuy vậy một phát ngôn viên của tờ báo nói rằng nó không phải là cơ quan ngôn luận của Pháp Luân Công.[6] Tờ báo duy trì lập trường biên tập chung chống cộng sản, bao gồm cả sự phản đối rõ ràng đối với Đảng Cộng sản Trung Quốc.[1][7][8][9]

Đại Kỷ Nguyên được phân phối rộng rãi trong các cộng đồng người Hoa ở nước ngoài, và đã được xuất bản bằng tiếng Trung từ tháng 5 năm 2000.[10] Nó được bán hoặc phân phối miễn phí tại 35 quốc gia, bao gồm các phiên bản khu vực nội bộ khác nhau. Nó có các phiên bản bằng tiếng Anh, tiếng Trung Quốc và chín ngôn ngữ khác được in,[11] cũng như 21 ngôn ngữ khác nhau trên internet.[12] Các ấn bản in hàng tuần cũng có sẵn. Một vấn đề điển hình bao gồm các phần cho tin tức thế giới và quốc gia, op-eds, thể thao, giải trí, kinh doanh, nghệ thuật và văn hóa, du lịch, sức khỏe và ô tô.[13] Các trang web của Đại Kỷ Nguyên bị chặn ở Trung Quốc đại lục,[10] nhưng mọi người có thể truy cập vào Đại Kỷ Nguyên thông qua VPN Trung Quốc của nhóm bằng cách sử dụng các phần mềm chống kiểm duyệt như Ultrasurf[14] hoặc Freegate,[15], vốn là các ứng dụng để vượt tường lửa của Trung Quốc.[16]

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

The Epoch Times được John Tang và nhóm học viên Pháp Luân Công người Mỹ gốc Hoa thành lập vào năm 2000 để phá vỡ sự kiểm soát thông tin bên trong Trung Quốc và sự thiếu hiểu biết ở bên ngoài về những sự việc quan trọng như cuộc đàn áp Pháp Luân Công tại Trung Quốc, thực trạng xã hội, quyền lợi và sự tự do của người dân dưới sự cai trị của chính quyền nước này.[17][18]

Tờ báo được bắt đầu bằng tiếng Hoa ở New York, đồng thời vào tháng 8 năm 2004, phiên bản Tiếng Anh của The Epoch Times được đưa ra ở Thành phố New York, cũng như ở Washington, D.C., Los Angeles, San Francisco, và các thành phố khác [19][20] Tờ báo đã liên kết dịch vụ truyền thông bao gồm Đài truyền hình Tân Đường Nhânđài phát thanh hy vọng

Đại Kỷ Nguyên thường kết nối với nhóm tinh thần Pháp Luân Công. Một báo cáo vào năm 2006 bởi Nghiên cứu Quốc hội Mỹ đã liệt kê tờ báo là nguồn phương tiện truyền thông đưa tin đáng tin cậy về Pháp Luân Công.[17]

Vào năm 2000, có 10 phóng viên của Đại Kỷ Nguyên bị cầm tù ở Trung Quốc đại lục, nhưng những nhân viên báo Hoa Ngữ hiện tại vẫn đang làm việc tại Hồng Kông, bất chấp sự đe dọa và sức ép từ chính quyền nước này.[21]

Lập trường biên tập[sửa | sửa mã nguồn]

Lập trường biên tập của Đại Kỷ Nguyên thường được coi là chống cộng, đặc biệt là chống lại Đảng Cộng sản Trung Quốc.[2]

Tờ báo chống lại những gì mà nó coi là tuyên truyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc thông qua các ý kiến ​​và bài báo riêng của mình. Tờ báo ủng hộ và các nhóm phản đối Đảng Cộng sản Trung Quốc, bao gồm Pháp Luân Công, các nhà bất đồng chính kiến, các nhà hoạt động và những người ủng hộ chính phủ Tây Tạng lưu vong. Báo này cũng đưa tin về các tin tức liên quan đến Pháp Luân Công, bao gồm cả nỗ lực của nhóm nhằm kiện cựu lãnh đạo Trung Quốc Giang Trạch Dân bằng luật dân sự về tội diệt chủng, mà không được hầu hết các tờ báo tiếng Trung Quốc khác đưa tin.[22]

Năm 2005, tờ San Francisco Chronicle đưa tin rằng "ba phương tiện truyền thông bằng tiếng Trung Quốc mới ở Hoa Kỳ cung cấp báo cáo chỉ trích Đảng Cộng sản, sự đàn áp của chính phủ và tình trạng bất ổn xã hội ở Trung Quốc [Epoch Times, Sound of Hope, và NTDTV] với các liên hệ với phong trào tinh thần Pháp Luân Công. " Khi được phỏng vấn, các giám đốc điều hành tại mỗi tờ báo trên nói rằng họ không đại diện cho phong trào Pháp Luân Công nói chung.[22]

Quan hệ với Pháp Luân Công[sửa | sửa mã nguồn]

Giám đốc Đại Kỷ Nguyên bản tiếng Anh, Stephen Gregory nói trong năm 2007: "Đây không phải là một tờ báo Pháp Luân Công. Pháp Luân Công là một câu hỏi đặt ra về niềm tin của một cá nhân. Báo này không thuộc về Pháp Luân Công, nó không phải là người phát ngôn cho Pháp Luân Công, nó không đại diện Pháp Luân Công. Nó chỉ viết về cuộc đàn áp Pháp Luân Công ở Trung Quốc.”[6] Phóng viên báo chí Nahal Toosi của Associated Press đã viết rằng: nói rằng tổ chức Pháp Luân Công sở hữu Thời báo Đại Kỷ Nguyên là "không chính xác về mặt kỹ thuật". Tuy nhiên, nhiều nhân viên Đại Kỷ Nguyên là các học viên Pháp Luân Công. Toosi lưu ý rằng "nhiều nhà quan sát" đã nói rằng Pháp Luân Công sử dụng tờ báo như một phần của chiến dịch quan hệ công chúng.[6]

Học giả người Canada Clement Tong đã viết rằng Thời báo Đại Kỷ Nguyên "hoạt động như một cơ quan ngôn luận cho" Pháp Luân Công, mặc dù không có tuyên bố chính thức về sự liên kết của tờ báo với phong trào này.[3]

Năm 2008, David Ownby, giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Đông Á tại Đại học Montréal và tác giả của "Pháp Luân Công và Tương lai của Trung Quốc", cho biết tờ báo được các học viên Pháp Luân Công thành lập bằng tiền riêng của họ.[23] Ông mô tả thời báo Đại Kỷ Nguyên mong muốn được coi trọng như một tờ báo toàn cầu thay vì được đánh giá dựa trên mối liên hệ chặt chẽ của nó với Pháp Luân Công.[23][24] Ownby viết: "Thời báo Đại Kỷ Nguyên là một tờ báo có nhiệm vụ, báo cáo về các vấn đề về quyền con người trên khắp thế giới, cho phép tập trung đáng kể vào Trung Quốc và Pháp Luân Công."[25]

Mặc dù nhiều người luyện tập Pháp Luân Công tham gia vào việc sản xuất tờ báo này, theo Zhao Yuezhi, Đại Kỷ Nguyên tìm cách thể hiện mình là "định hướng lợi ích công cộng" và "độc lập với bất kỳ nhóm chính trị và kinh doanh nào... báo cáo sự thật một cách khách quan và công bằng". Bài báo của Đại Kỷ Nguyên về các vấn đề Trung Quốc thường làm nổi bật những tin tức tiêu cực về chính phủ Trung Quốc và tỏ ra thông cảm với Pháp Luân Công. Theo quan điểm này, bài báo làm rõ quan điểm của Pháp Luân Công về một loạt các vấn đề, và có thể là một phần của một liên minh truyền thông trên thực tế với các nhà hoạt động dân chủ lưu vong.[26]

Bài viết nổi bật[sửa | sửa mã nguồn]

Cửu Bình - chín bài viết về Đảng cộng sản[sửa | sửa mã nguồn]

Kể từ tháng 11 năm 2004, phiên bản Trung Quốc của Thời báo Đại Kỷ Nguyên đã xuất bản và quảng bá một loạt các bài xã luận và một tập sách nhỏ mang tên "Cửu Bình về Đảng Cộng sản"[27] (tiếng Trung phồn thể: 九 評 共產黨; tiếng Trung giản thể: 九 评 共产党). Các bài xã luận vạch trần các chiến dịch chính trị bạo lực thường xuyên của Đảng Cộng sản Trung Quốc thông qua lịch sử của nó, từ khi nó lên nắm quyền dưới quyền Mao Trạch Đông đến hình thức hiện tại. Đảng Cộng sản Trung Quốc bị chỉ trích là một tổ chức bất hợp pháp sử dụng các chiến thuật không được phép để giành quyền lực. Những bài bình luận cho rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc đã "phá hủy văn hóa truyền thống Trung Hoa" và thương hiệu Đảng Cộng sản Trung Quốc là một "tà giáo"[28]. Theo Ownby, các bình luận này lên án của chủ nghĩa cộng sản và cáo trạng trực tiếp về tính hợp pháp của Đảng Cộng sản Trung Quốc trong việc cai trị Trung Quốc. Trong khi thừa nhận những "bạo lực không cần thiết" mà Đảng Cộng sản Trung Quốc đã gây ra, với tư cách là một sử gia chuyên nghiệp, Ownby thấy các bình luận có sự thiếu cân bằng và sắc thái trong giai điệu và phong cách làm cho bài biên tập giống như "bài tuyên truyền chống cộng sản được viết ở Đài Loan trong những năm 1950."[25] Cửu Bình đã giành được giải thưởng năm 2005.[29][30]

Cửu Bình đã được dịch sang hơn 30 ngôn ngữ[27] và được phát hành dưới dạng DVD. Cửu Bình đã được các báo chí và các nhà lãnh đạo nổi bật của cộng đồng người Trung Quốc ở nước ngoài ghi nhận, với sự bùng nổ của một loạt người từ bỏ Đảng Cộng sản Trung Quốc và các tổ chức liên đới của nó.[31]

Đánh giá[sửa | sửa mã nguồn]

David Ownby nói rằng các bài báo của tờ báo "được viết hay và thú vị, thỉnh thoảng có phong cách viết bài riêng biệt".[25][32] Theo Ownby, tờ báo đã được ca ngợi và cũng bị chỉ trích vì một sự thiên vị về nhận thức khi chống lại Đảng Cộng sản Trung Quốc và hỗ trợ các học viên Pháp Luân Công và những người bất đồng chính kiến ​​khác như người Tây Tạng ly khai, những người ủng hộ độc lập Đài Loan, các nhà hoạt động dân chủ, người Duy Ngô Nhĩ và những người khác. Do đó, tờ báo này thường được đánh giá dựa trên kết nối của nó với phong trào Pháp Luân Công, thay vì phân tích kỹ lưỡng nội dung biên tập của tờ báo.[33]

James Bettinger, giáo sư Truyền thông tại Đại học Stanford và giám đốc Học bổng Báo chí của Hiệp hội John S. Knight, nói "Ngay cả khi Đại Kỷ Nguyên không liên quan đến Pháp Luân Công, nếu họ luôn viết về Pháp Luân Công theo cùng một quan điểm, hoặc nếu không có bài báo nào đánh giá khách quan Pháp Luân Công, mọi người sẽ coi báo này là không đáng tin cậy."[34] ​​Orville Schell, Hiệu trưởng Trường Báo chí UC Berkeley, cho biết vào năm 2005 rằng "Thật khó để chứng minh chất lượng của báo này bởi vì rất khó để chứng thực, nhưng nó cũng không phải là một dạng báo tuyên truyền thuần túy."[22]

Phân phối[sửa | sửa mã nguồn]

Tính đến tháng 2 năm 2012, trên toàn thế giới có 67 phiên bản báo "Đại Kỷ Nguyên" được in ấn xuất bản.[35] Tờ báo có sẵn trong 21 ngôn ngữ và phân phối 1.315.000 bản tại 35 quốc gia khác nhau.[36] Trong số 35 quốc gia, sự phân phối theo nhật báo, tuần báo và tháng báo là khác nhau.

Triệu Thị Nguyệt,Phó giáo sư về truyền thông tại Đại học Simon Fraser, Canada, đã viết vào năm 2003 như sau: Website của "Đại Kỷ Nguyên" và các tờ báo của "Đại Kỷ Nguyên" đã phát triển thành một tờ báo tiếng Hoa lớn nhất bên ngoài Trung Quốc chỉ trong có 2 năm qua, với hơn 30 phiên bản ở các địa phương như các tiểu bang Hoa Kỳ, Canada, Úc, New Zealand, Nhật Bản, Indonesia, Đài Loan, Hồng Kông, và các nước lớn Tây Âu."[37]

Ngoài việc phiên bản đa ngữ được phân phối trên toàn cầu, Đại Kỷ Nguyên còn có sẵn 21 ngôn ngữ trên mạng Internet. Với tổng 21 website hiện có, Đại Kỷ Nguyên có được tổng 40,425,000 lượt xem mỗi tháng, 6,123,000 lượt truy cập mỗi tháng và 3,952,000 lượt truy cập là những khác viếng thăm hàng tháng.[38]

Tóm lược ngày ra mắt và sự phân phối[sửa | sửa mã nguồn]

Ngôn ngữ Tổng Kết
Tiếng Anh Phiên bản tiếng Anh đã được bắt đầu vào tháng 9 năm 2003 bằng website, và nó được xuất bản ở New York vào tháng 8 năm 2004. Nó bây giờ được xuất bản tại Hoa Kỳ, Canada, Úc, Vương quốc Anh, Ireland, New Zealand, Singapore và Malaysia.
Tiếng Hoa Là phiên bản Đại Kỷ Nguyên Thời Báo lâu đời nhất, tờ báo Hoa ngữ đã hoạt động từ tháng 8 năm 2000, khi website của nó chính thức được đưa ra và trong một ấn bản in tại New York. Đại Kỷ Nguyên Hoa ngữ (Dajiyuan) hiện nay là tờ báo Hoa ngữ lớn nhất và uy tín nhất trên thế giới, bao gồm 35 quốc gia trên khắp Bắc và Nam Mỹ, châu Âu, Úc và châu Á.
Tiếng Pháp Phiên bản Pháp ngữ đã được đưa ra dưới dạng website vào tháng 1 năm 2005, và ấn bản đã được in ngay sau đó. Tờ La Grande Époque có thể được tìm thấy ở Pháp, Canada (Montreal, tỉnh Quebec) và Thụy Sĩ.
Tiếng Tây Ban Nha Website tiếng Tây Ban Nha La Gran Epoca đã được đưa ra vào đầu năm 2005. Các ấn bản được lưu hành và bắt đầu in ấn tại Argentina một tuần trước khi website ra đời.
Tiếng Đức Trang web tiếng Đức "Epoch Times Deutschland đã được đưa ra vào cuối năm 2004, khoảng thời gian mà các ấn bản tiếng Pháp đã được đưa ra. Bây giờ, tờ báo được in ở Đức và một số nước lân cận như Die Neue Epoche.
Tiếng Nga Phiên bản tiếng Nga đã được bắt đầu vào tháng 12 năm 2004 dưới dạng website, và sau đó nó đã được in ấn ở St Petersburg. Tờ báo tiếng Nga hiện đang phân phối trên toàn nước Nga.
Tiếng Ukraina Phiên bản tiếng Ukraina Велика Епоха (hay The Epoch Times) được bắt đầu vào tháng 5 năm 2005. Vào tháng 3 năm 2006, Ấn bản tiếng Nga (www.EpochTimes.com.ua/ru/) của trang tiếng Ukraina đã được xuất bản ở Ukraine cho những người nói tiếng Nga.
Tiếng Bungari Phiên bản tiếng Bungari bắt đầu hoạt động vào giữa tháng 2 năm 2005. Nó bắt đầu bằng một phiên bản "Cửu Bình" bằng tiếng Bungari.
Tiếng Do thái Phiên bản tiếng Do thái được bắt đầu vào năm 2005.
Tiếng Slovak Phiên bản tiếng Slovak được bắt đầu vào ngày mùng 1 tháng 3 năm 2006
Tiếng Séc Phiên bản tiếng Séc được bắt đầu vào ngày 6 tháng 10 năm 2006.
Tiếng Thổ Nhĩ Kỳ Phiên bản tiếng Thổ Nhĩ Kỳ được bắt đầu vào ngày 9 tháng 7 năm 2011.
Tiếng Bồ Đào Nha Phiên bản tiếng Bồ Đào Nha được bắt đầu vào ngày 18 tháng 4 năm 2012. Nhóm nòng cốt có trụ sở tại Brazil, với một văn phòng vệ tinh tại Bồ Đào Nha.
Tiếng Ý Phiên bản tiếng Ý được bắt đầu vào tháng 12 năm 2012.
Tiếng Ba Tư Phiên bản Ba Tư đã chính thức ra mắt vào ngày 12 tháng 1 năm 2013. Phiên bản này phục vụ những người nói tiếng Ba Tư ở Iran, Afghanistan, Tajikistan, cũng như ở các nơi khác trên thế giới.
Tiếng Việt Phiên bản tiếng Việt bắt đầu phục vụ độc giả bằng mạng tin từ tháng 4 năm 2005.

Tất cả các ấn bản[sửa | sửa mã nguồn]

Ngôn ngữ[39] Ấn bản[40] Miền/Phân Phối[40]
Hoa ngữ 990,850 bản/hàng tuần Châu Á, Canada, Châu Âu, Châu Đại Dương,

Nam Mỹ & Mỹ

Tiếng Anh 218,000 bản/hàng tuần Châu Á, Canada, Châu Âu, Châu Đại Dương,

& Mỹ

Tiếng Pháp 17,500 bản/hàng tuần Canada & Châu Âu
Tiếng Đức 4,075 bản/hàng tuần Đức
Hebrew 7,500 bản/hàng tuần Israel
Tiếng Indonesia 3,500 bản/hàng tuần Indonesia
Tiếng Nhật 7,500 bản/hàng tuần Nhật Bản
Tiếng Hàn 12,000 bản/hàng tuần Hàn Quốc
Tiếng România 1,500 bản/hàng tuần România
Tiếng Nga 5,500 bản/hàng tuần Nga
Tiếng Tây Ban Nha 9,775 bản/hàng tuần Châu Âu & Nam Mỹ

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Groot, Gerry; Stafford, Glen (2012). “China and South Australia”. Trong John Spoehr; Purnendra Jain. The Engaging State: South Australia's Engagement with the Asia-Pacific Region. Wakefield Press. tr. 103. ISBN 9781743051573. In related vein, another paper with wide distribution but published elsewhere is Epoch Times (Dajiyuan shibao), the qigong meditation religious group Falun gong mouth-piece, which runs a strong anti-communist line. 
  2. ^ a ă Thornton, Patricia M. (2008). “Manufacturing Dissent in Transnational China”. Trong Kevin J. O'Brien. Popular Protest in China. Harvard Contemporary China 15. Harvard University Press. tr. 199–200. ISBN 9780674041585. 
  3. ^ a ă Tong, Clement (2015). “Western Apocalyptic Narratives in the International Arena”. Trong Jean-Guy A. Goulet; Liam D. Murphy; Anastasia Panagakos. Religious Diversity Today: Experiencing Religion in the Contemporary World 3. ABC-CLIO. tr. 71. ISBN 9781440833328. 
  4. ^ James Jiann Hua To (2014). Qiaowu: Extra-Territorial Policies for the Overseas Chinese. Brill. tr. 97. ISBN 9789004272286. 
  5. ^ Noakes, Stephen (tháng 6 năm 2010). “Falun Gong, Ten Years On”. Pacific Affairs (Pacific Affairs, a division of the University of British Columbia) 83 (2): 349–57. The Epoch Times newspaper also serves as a mouthpiece for Falun Gong internationally... 
  6. ^ a ă â “Paper denies representing Falun Gong”. Washington Post. Truy cập ngày 4 tháng 12 năm 2015. 
  7. ^ Ellwood, Robert S.; Csikszentmihalyi, Mark A. (2007). “East Asian Religions”. Trong Jacob Neusner. World Religions in America. Westminster John Knox Press. tr. 217. ISBN 9781611640472. ... the Epoch Times, an anticommunist newspaper connected with Falun Gong organization... 
  8. ^ Sun, Wanning (2009). Media and the Chinese Diaspora: Community, Communications and Commerce. Routledge. tr. xi. ISBN 9781134263592. ...the Epoch Times – a globally circulated pro-Falun Gong, anti-Communist Chinese-language newspaper... 
  9. ^ Denton, Kirk A. (2011). “Yan'an as a Site of Memory”. Trong Marc Andre Matten. Places of Memory in Modern China: History, Politics, and Identity. Leiden Series in Comparative Historiography 5. Brill. tr. 268. ISBN 9789004219014. An article in the anti-Communist, Falun Gong Epoch Times claims, without citing any sources, that Zhang's death was the result of an accident involving opium use. 
  10. ^ a ă Gossett, Sherrie (15 tháng 6 năm 2005). “Independent Chinese Newspaper Bucks Communists”. aim.org. Accuracy in Media. Truy cập ngày 19 tháng 10 năm 2013. 
  11. ^ "The Epoch Times – Global Print Archive" Lưu trữ May 22, 2016, tại Wayback Machine. printarchive.epochtimes.com
  12. ^ The Epoch Times – Other Languages Lưu trữ July 30, 2015, tại Wayback Machine. theepochtimes.com Retrieved 28 Apr 2013
  13. ^ "The New Era" Lưu trữ May 29, 2016, tại Wayback Machine. Langara Journalism Review, 01 June 2011
  14. ^ “Archived copy”. Bản gốc lưu trữ ngày 17 tháng 5 năm 2016. Truy cập ngày 4 tháng 8 năm 2016.  Đã bỏ qua tham số không rõ |df= (trợ giúp)
  15. ^ “Archived copy”. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 5 năm 2016. Truy cập ngày 4 tháng 8 năm 2016.  Đã bỏ qua tham số không rõ |df= (trợ giúp)
  16. ^ “Breaking Through the "Golden Shield" (PDF). Open Society Institute. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 18 tháng 9 năm 2016. Truy cập ngày 13 tháng 3 năm 2018. >
  17. ^ a ă Thomas Lum (11 tháng 8 năm 2006). “China and Falun Gong” (PDF). Congressional Research Service. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 5 tháng 2 năm 2012.  Đã bỏ qua tham số không rõ |df= (trợ giúp) Lỗi chú thích: Thẻ <ref> không hợp lệ: tên “Congressional Research Service” được định rõ nhiều lần, mỗi lần có nội dung khác
  18. ^ Ownby 2008, p. 223.
  19. ^ “The Epoch Times – Advertising with a corporate social responsibility”. Ads.epochtimes.eu. Truy cập ngày 18 tháng 12 năm 2009. 
  20. ^ Michael Miner (ngày 14 tháng 10 năm 2005). “Down With the Chinese Tyrants! Chicago's latest free weekly has a simple editorial message”. Chicago Reader. 
  21. ^ “Epoch Times Marks 10 Years in Canada”. Epoch Times. Ngày 17 tháng 3 năm 2011. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2013. 
  22. ^ a ă â Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên sfgate2
  23. ^ a ă Ownby, David (2008). Falun Gong and the Future of China. Oxford University Press. tr. 223. ISBN 9780199716371. 
  24. ^ Ownby, David (2008). Falun Gong and the Future of China. Oxford University Press. tr. 8. ISBN 9780199716371. 
  25. ^ a ă â Ownby 2008, p. 221.
  26. ^ Couldry, Nick; Curran, James (22 tháng 9 năm 2003). Contesting Media Power: Alternative Media in a Networked World. Rowman & Littlefield Publishers. ISBN 9780742575202. 
  27. ^ a ă "Nine Commentaries on the Communist Party" ninecommentaries.com/english
  28. ^ The Epoch Times Dec 26, 2004 (26 tháng 12 năm 2004). “Part 8: On How the Chinese Communist Party Is an Evil Cult”. The Epoch Times. Truy cập ngày 18 tháng 12 năm 2009. 
  29. ^ "Asian American Journalists Association Recognizes Excellence in News Coverage", The Free Library (23 August 2005) Retrieved 28 Apr 2013
  30. ^ The Epoch Times (19 August 2005) "Nine Commentaries" Wins National Journalism Award in U.S Lưu trữ September 29, 2007, tại Wayback Machine. accessdate 18 December 2009AD
  31. ^ Gossett, Sherrie (15 tháng 6 năm 2005). “Independent Chinese Newspaper Bucks Communists”. aim.org. Accuracy in Media. Truy cập ngày 19 tháng 10 năm 2013. 
  32. ^ Morais, Betsy. "The Epoch Times doesn't like to brag", Capital Magazine, Jun. 23, 2010
  33. ^ Ownby 2008, pp. viiviii, 163, 221–3, 229.
  34. ^ Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên waves
  35. ^ “World Newspaper Publishing”. 
  36. ^ “Distribution Numbers”. 
  37. ^ Zhao, Yuezhi, "Falun Gong, Identity, and the Struggle over Meaning Inside and Outside China", pp 209–223 in Contesting Media Power: Alternative Media in a Networked World, edited by Nick Couldry and James Curran (Rowman & Littlefield, 2003)
  38. ^ “online statistics”. 
  39. ^ “Other Languages Epoch Times”. Theepochtimes.com. Truy cập ngày 6 tháng 3 năm 2014. 
  40. ^ a ă “Global/Language print editions” (PDF). 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]