Bước tới nội dung

Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (tiếng Trung: 全国人民代表大会代表; bính âm: Quánguó rénmín dàibiǎo dàhuì dàibiǎo) gọi tắt là Đại biểu Nhân Đại Toàn quốc (全国人大代表), là thành viên cấu thành nên Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (Nhân Đại), cơ quan được Hiến pháp Trung Quốc quy định là "cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất". Họ cùng nhau thực hiện quyền lực nhà nước cao nhất của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.[1][2] Căn cứ theo Hiến pháp năm 1982 hiện hành và quy định của Luật Tổ chức Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, nhiệm kỳ của Đại biểu Nhân Đại là 5 năm, tính từ khi khóa Nhân Đại đó tổ chức phiên họp thứ nhất cho đến khi khóa tiếp theo tổ chức phiên họp thứ nhất; nhiệm kỳ của các đại biểu được bầu bổ sung sẽ tính từ ngày được bầu bổ sung cho đến khi kết thúc nhiệm kỳ của khóa Nhân Đại hiện tại.[3][4]

Tổng quan

[sửa | sửa mã nguồn]

Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc là nhân viên tổ chức cơ quan quyền lực nhà nước. Căn cứ theo Luật Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân địa phương các cấp và Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc, đối với các đại biểu làm việc trong Hội nghị Đại hội Đại biểu Nhân dân của cấp đó diễn ra, hoạt động trong thời gian kết thúc hội nghị, đại biểu bảo đảm chấp hành đầy đủ nghĩa vụ, trách nhiệm đúng với quyền hạn, đình chỉ đối với những đại biểu, chấm dứt tư cách đại biểu đều được quy định rõ ràng.[5]

Theo quy định của Luật Bầu cử Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân địa phương các cấp và Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc, số lượng đại biểu của Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (Nhân Đại) sẽ do Ủy ban Thường vụ Nhân Đại Toàn quốc phân bổ dựa trên số dân của các tỉnh, khu tự trị, và thành phố trực thuộc trung ương, theo nguyên tắc số dân nông thôn và thành thị mà mỗi đại biểu đại diện là như nhau, đồng thời phải đảm bảo yêu cầu về số lượng đại biểu thích hợp cho các khu vực, các dân tộc, và các lĩnh vực. Chỉ tiêu số lượng đại biểu Nhân Đại Toàn quốc cần bầu của mỗi tỉnh, khu tự trị, và thành phố trực thuộc trung ương bao gồm: số lượng được xác định theo dân số, số lượng cơ bản giống nhau cho các khu vực, và các chỉ tiêu cần bầu khác. Tổng số lượng đại biểu Nhân Đại Toàn quốc không vượt quá 3.000 người. Việc phân bổ cụ thể số lượng đại biểu Nhân Đại Toàn quốc do Ủy ban Thường vụ Nhân Đại Toàn quốc quyết định.[6]

Trước khi nhiệm kỳ của Nhân Đại Toàn quốc khóa hiện tại kết thúc hai tháng, Ủy ban Thường vụ Nhân Đại Toàn quốc phải hoàn thành việc bầu cử đại biểu khóa tiếp theo. Nếu gặp phải tình huống đặc biệt không thể tiến hành bầu cử, Ủy ban Thường vụ Nhân Đại Toàn quốc có thể thông qua với đa số trên hai phần ba tổng số thành viên để hoãn bầu cử và kéo dài nhiệm kỳ của Nhân Đại Toàn quốc khóa hiện tại; việc bầu cử đại biểu Nhân Đại Toàn quốc khóa tiếp theo phải được hoàn thành trong vòng một năm sau khi tình huống đặc biệt kết thúc. Hội nghị Nhân Đại Toàn quốc được tổ chức mỗi năm một lần do Ủy ban Thường vụ Nhân Đại Toàn quốc triệu tập. Nếu Ủy ban Thường vụ Nhân Đại Toàn quốc xét thấy cần thiết, hoặc có đề nghị của trên một phần năm tổng số đại biểu Nhân Đại Toàn quốc, thì có thể triệu tập Hội nghị Nhân Đại Toàn quốc bất thường.

Bầu cử Đại biểu tại Khu vực Đại lục Trung Quốc

[sửa | sửa mã nguồn]

Căn cứ theo quy định của Luật Bầu cử Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc và Đại hội Đại biểu Nhân dân các cấp địa phương Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, đại biểu Nhân Đại Toàn quốc các tỉnh, khu tự trị và thành phố trực thuộc trung ương sẽ do Đại hội Đại biểu Nhân dân cấp tỉnh tương ứng bầu ra.

Bầu cử Đại biểu tại Đặc khu Hành chính Hồng Kông và Ma Cao

[sửa | sửa mã nguồn]

Đại biểu Nhân Đại Toàn quốc của Đặc khu Hành chính Hồng KôngĐặc khu Hành chính Ma Cao sẽ do các công dân Trung Quốc đang cư trú tại Đặc khu Hành chính Hồng Kông và Đặc khu Hành chính Ma Cao bầu ra.

Đại biểu Đặc khu Hành chính Hồng Kông

[sửa | sửa mã nguồn]

36 đại biểu Nhân Đại Toàn quốc khu vực Hồng Kông được bầu ra bởi "Hội nghị Bầu cử Đại biểu Nhân Đại khu vực Hồng Kông" (gọi tắt là Hội nghị Bầu cử). Các thành viên của Hội nghị Bầu cử bao gồm các công dân Trung Quốc từng tham gia Hội nghị Bầu cử Đại biểu Nhân Đại khu vực Hồng Kông khóa trước, Ủy viên Chính Hiệp Toàn quốc khu vực Hồng Kông khóa trước, Trưởng Đặc khu Hành chính Hồng Kông đương nhiệm và các Ủy viên Ủy ban Bầu cử Trưởng Đặc khu (chỉ tính những người mang quốc tịch Trung Quốc). Hội nghị Bầu cử do Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc chủ trì triệu tập. Căn cứ vào đề cử của Hội nghị Trưởng Ủy viên Ủy ban Thường vụ Nhân Đại Toàn quốc, Hội nghị Bầu cử sẽ bầu ra Đoàn Chủ tịch và Chủ tịch Thường vụ (thường do Trưởng Đặc khu Hồng Kông đảm nhiệm). Đoàn Chủ tịch xác định thời gian đề cử và thời gian bầu cử.

Các thành viên Hội nghị Bầu cử sẽ tiến hành đề cử trước khi hết hạn. Người có ý định tranh cử cần nhận được sự đề cử của trên mười thành viên Hội nghị Bầu cử mới đủ tư cách trở thành "Ứng cử viên". Nếu số lượng ứng cử viên quá nhiều, cần phải tiến hành bầu cử sơ bộ để chọn ra "Ứng cử viên chính thức". Việc này nhằm đảm bảo tỷ lệ chênh lệch trong bầu cử là cao hơn một phần năm đến một phần hai so với số lượng cần bầu. Tức là, Đoàn Chủ tịch Hội nghị Bầu cử cần giữ lại tối đa 54 ứng cử viên chính thức để tiến hành bầu cử cuối cùng cho 36 đại biểu Nhân Đại khu vực Hồng Kông. Ứng cử viên đại biểu phải đạt được hơn một nửa số phiếu của các thành viên Hội nghị Bầu cử tham gia bỏ phiếu mới được trúng cử. Nếu số người đạt quá nửa số phiếu vượt quá số lượng cần bầu, thì những người đạt số phiếu cao hơn sẽ được chọn. Đoàn Chủ tịch Hội nghị Bầu cử công bố kết quả và báo cáo danh sách 36 đại biểu được bầu, cùng với một số ủy viên bổ sung, lên Ủy ban Thẩm tra Tư cách Đại biểu thuộc Ủy ban Thường vụ Nhân Đại Toàn quốc để xác nhận tư cách. Sau đó, danh sách đại biểu chính thức sẽ được công bố.

Bầu cử Đại biểu tỉnh Đài Loan

[sửa | sửa mã nguồn]

Mặc dù Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa coi Đài Loan là một bộ phận không thể chia cắt của lãnh thổ mình, nhưng khu vực Đài Loan chưa thực tế thuộc về hoặc công nhận sự lãnh đạo của Chính phủ Nhân dân Trung ương Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Đại biểu tỉnh Đài Loan của Nhân Đại Toàn quốc được bầu tạm thời với 13 đại biểu. Các đại biểu này được bầu ra bởi Hội nghị Hiệp thương Bầu cử bao gồm các đồng bào gốc Đài Loan (người có hộ tịch Đài Loan) đang sinh sống/làm việc tại các tỉnh, khu tự trị, thành phố trực thuộc trung ương, cơ quan nhà nước trung ương và Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Hội nghị Hiệp thương Bầu cử này gồm 122 người.

Việc bầu cử 13 thành viên của Đoàn Đại biểu tỉnh Đài Loan Nhân Đại Toàn quốc được tiến hành bằng hình thức bầu cử chênh lệch (bầu chọn số lượng ít hơn số ứng viên) và bỏ phiếu kín. Số người còn lại trong Hội nghị sẽ trở thành Ủy viên Chính Hiệp Toàn quốc. Hơn 120 đại biểu này có ít nhất một bên cha hoặc mẹ là người gốc Đài Loan, và họ chủ yếu sinh sống, học tập hoặc kinh doanh tại khu vực Đại lục. 122 đại biểu này có chỉ tiêu đại biểu tại tất cả các đơn vị hành chính cấp tỉnh, ngoại trừ Khu tự trị Tây Tạng.

Bầu cử Đại biểu Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc

[sửa | sửa mã nguồn]

Đại biểu Nhân Đại Toàn quốc của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc được bầu ra thông qua Hội nghị Đại biểu Quân nhân do các tổng bộ, các đơn vị cấp đại quân khu và Văn phòng Quân ủy Trung ương riêng rẽ triệu tập.

Phương án phân bổ Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc

[sửa | sửa mã nguồn]
Phương án Phân bổ Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc khóa XIV[7]
Đơn vị hành chính cấp tỉnh
(Quân Giải phóng Nhân dân và các đơn vị khác)
Số lượng (người)
Bắc Kinh40
Thiên Tân31
Hà Bắc116
Sơn Tây60
Khu tự trị Nội Mông Cổ53
Liêu Ninh86
Cát Lâm53
Hắc Long Giang76
Thượng Hải48
Giang Tô133
Chiết Giang89
An Huy103
Phúc Kiến66
Giang Tây76
Sơn Đông159
Hà Nam160
Hồ Bắc103
Hồ Nam109
Quảng Đông160
Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây87
Hải Nam22
Trùng Khánh55
Tứ Xuyên136
Quý Châu69
Vân Nam87
Khu tự trị Tây Tạng20
Thiểm Tây65
Cam Túc48
Thanh Hải20
Khu tự trị dân tộc Hồi Ninh Hạ20
Khu tự trị Duy Ngô Nhĩ Tân Cương56
Đặc khu hành chính Hồng Kông36
Đặc khu hành chính Ma Cao12
Tỉnh Đài Loan13
Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc278
Khác255

Địa vị

[sửa | sửa mã nguồn]

Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân nhận sự ủy thác của nhân dân, đại diện cho quyền lợi và ý chí của nhân dân, tham gia điều hành quyền lực quốc gia. Luật pháp có quy định địa vị của Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân Trung Quốc: Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân là do cử tri hoặc đơn vị bầu cử nhập vào cơ quan quyền lực quốc gia, họ đại diện cho nhân dân tham gia tham chính, nghị chính, cả tập thể làm việc theo quyền hạn quy định trong luật pháp, tập thể quyết định các vấn đề. Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân các cấp bao gồm nhân viên của cơ quan quyền lực quốc gia, bất kể là dân tộc, chủng tộc, giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp, hoàn cảnh gia đình, đảng phái, tôn giáo tín ngưỡng, trình độ văn hóa, tình hình tài sản, vị trí cao thấp, mức độ nổi tiếng ít nhiều... địa vị tất cả đều ngang bằng nhau, đều nhận được sự đối đãi tương đồng và tôn trọng của xã hội.[5]

Quyền lợi

[sửa | sửa mã nguồn]

Theo quy định của Luật Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân địa phương các cấp và Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc, Đại biểu Nhân Đại Toàn quốc được hưởng quyền lợi cơ bản chủ yếu bao gồm:[5][8]

  1. Tham gia hội nghị và hội nghị khác của toàn thể Đại hội Đại biểu Nhân dân;
  2. Nghiên cứu những báo cáo và các đề án để liệt kê vào chương trình làm việc, đưa ra ý kiến của cá nhân mình;
  3. Căn cứ vào pháp luật có thể đề xuất chất vấn với các cơ quan hành chính quốc gia, cơ quan xét xử, cơ quan kiểm sát;
  4. Căn cứ vào quy định pháp luật đề xuất bãi miễn đối với nhân viên cấu thành nên Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân dân, hoặc nhân viên đang làm việc hoặc lãnh đạo tại các cơ quan nhàn ước khác;
  5. Tham gia bầu cử Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân tại cấp đó;
  6. Khi báo cáo và nghiên cứu đề án, có chất vấn lên cơ quan hành chính của cấp đó;
  7. Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân các cấp từ cấp Huyện trở lên, có quyền căn cứ vào pháp luật đề nghị tổ chức những Ủy ban điều tra những vấn đề liên quan riêng biệt;
  8. Trong thời gian hội nghị Đại hội Đại biểu Nhân dân, đề xuất dự thảo nghị quyết, kiến nghị, phê bình, ý kiến;
  9. Trong hội nghị Đại hội Đại biểu Nhân dân, đối với chương trình hội nghị thì các hạng mục được đưa ra đều thông qua bỏ phiếu biểu quyết. Hội nghị căn cứ vào tình hình bỏ phiếu biểu quyết, dựa trên ý kiến của đa số đại biểu mà đưa ra các quyết định cuối cùng.

Nghĩa vụ

[sửa | sửa mã nguồn]

Theo quy định của Luật Tổ chức Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, nghĩa vụ của Đại biểu Nhân Đại Toàn quốc bao gồm:[5][9]

  1. Trợ giúp cho việc thực thi hiến pháp và pháp luật. Tuân thủ đúng theo quy định của hiến pháp và pháp luật, làm việc dựa theo hiến pháp và pháp luật, vận dụng pháp luật để triển khai, tiến hành công việc, duy trì quyền lợi của đại biểu, thực thi nghĩa vụ của đại biểu, duy trì và bảo vệ sự tôn nghiêm của hiến pháp và pháp luật.
  2. Phản ánh yêu cầu và ý kiến của quần chúng nhân dân. Liên hệ mật thiết với quần chúng nhân dân, tùy thời điểm từng vùng mà lắng nghe ý kiến và nguyện vọng của quần chúng nhân dân, tích cực phản ánh nguyện vọng và tiếng nói của họ, đồng thời là cầu nối trực tiếp liên hệ giữa quần chúng nhân dân với cơ quan hành chính nhà nước của cấp đó.
  3. Hỗ trợ công việc của chính quyền cấp đó. Kết hợp triển khai các hoạt động phù hợp, sử dụng cách thức hiệu quả để tích cực hỗ trợ cho công việc của chính quyền, như thường xuyên triển khai các hoạt động thị sát, điều tra, kiểm tra, đưa ra những biện pháp cho các hạng mục công việc của chính quyền, đưa ra cách thức, đề xuất kiến nghị, phê bình, ý kiến, đồng thời còn phải kịp thời mở rộng tuyên truyền chính sách của chính phủ, quy định và điều lệ hành chính, khiến quần chúng nhân dân hiểu rõ được công việc của chính quyền. Tất cả hoạt động chức vụ của Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân, đặc biệt là các hoạt động hành chính tham chính đều phải lấy lợi ích và ý chí của nhân dân làm xuất phát điểm và điểm cần hướng tới cuối cùng, trung thực đề đạt và bảo vệ lợi ích và ý chí của nhân dân, để phục vụ quyền lợi và nguyện vọng của nhân dân một cách thiết thực nhất.

Bảo đảm

[sửa | sửa mã nguồn]

Bảo đảm Nhà nước và Xã hội là đại diện chấp hành đầy đủ những quy định liên quan đến chức vụ. Sự bảo đảm này có thể chia làm hai loại: Một loại là có liên quan đến phương diện quyền lợi về thân thể, một loại khác là có liên quan đến việc chấp hành các công tác đại diện cho chức vụ.[5] Đối với việc bảo đảm quyền lợi đại diện cho thân thể, bao gồm bảo đảm an toàn và quyền tự do phát ngôn. Căn cứ vào quy định của luật pháp, Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân không thông qua Đại hội Đại biểu Nhân dân cùng cấp hoặc Ủy ban Thường vụ, đồng thời không nhận sự bắt bớ hoặc xét xử hình sự. Pháp luật Trung Quốc xác định phải bảo đảm sự an toàn về thân thể của đại biểu, cũng chỉ rõ địa vị luật pháp đối với những nhân viên có vai trò cấu thành nên cơ quan quyền lực, duy trì quyền tự do thân thể của đại biểu, khiến đại biểu có điều kiện thi hành quyền và nghĩa vụ của mình một cách thuận lợi nhất. Quyền tự do phát ngôn, chủ yếu quy định đại biểu có quyền phát ngôn, biểu quyết trong các hội nghị của Đại hội Đại biểu Nhân dân hay là Ủy ban Thường vụ mà không bị luật pháp truy cứu. quy định này tạo điều kiện thuận lợi cho đại biểu thoải mái phát ngôn, đề đạt nguyện vọng chính đáng của quần chúng nhân dân.[5]

Bảo đảm đại biểu phải chấp hành đúng chức vụ, cung cấp vật chất thuận lợi và bảo đảm công việc hài hòa bao gồm ba phương diện:[5]

  • Vật chất: Đại biểu tham dự Hội nghị Đại hội Đại biểu Nhân dân, khi tiến hành thị sát điều tra hoặc chấp hành sự điều động công việc của đại biểu khác, sẽ được Nhà nước tạo điều kiện bảo đảm đầy đủ về nơi ăn chốn ở, phương tiện đi lại, điều kiện công việc thuận lợi. Đại biểu là dân tộc thiểu số khi chấp hành nhiệm vụ công cán, mọi thứ liên quan đến ngôn ngữ văn tự, sinh hoạt tập quán đều được Nhà nước quan tâm và giúp đỡ.
  • Thời gian: Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân trong thời gian từ khi Hội nghị khai mạc đến khi bế mạc, đơn vị sở tại cần phải bảo đảm về mặt thời gian cho các vị đại biểu.
  • Kinh tế: Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân được hưởng sự hỗ trợ kinh phí hoạt động cố định. Phí này được độc lập nhập vào dự toán tài chính, những khoản tiền chuyên dụng. Đại biểu rời khỏi đơn vị để thực hiện công cán, làm việc theo đúng chức vụ, đơn vị cũng nên có những đối đãi cho phù hợp, được hưởng tiền lương, tiền thưởng và những khoản phúc lợi đãi ngộ khác của đơn vị. Đại biểu có thu nhập lương không cố định khi chấp hành nhiệm vụ thì căn cứ vào nhu cầu thực tế do tài chính đồng cấp có những bổ sung cho phù hợp. Ngoài ra, Luật Đại biểu của Trung Quốc còn quy định, tất cả tổ chức và cá nhân đều phải tôn trọng quyền của đại biểu, ủng hộ, giúp đỡ các đại biểu làm nhiệm vụ. Đối với việc ngăn cản, gây khó khăn cho đại biểu làm nhiệm vụ, căn cứ vào tình tiết, sẽ do đơn vị sở tại hoặc cơ quan cấp cao hơn tiến hành xử lý hành chính, hoặc dựa vào Luật Xử phạt quản lý Trị an mà trừng phạt; dùng cách thức bạo lực, uy hiếp ngăn cản đại biểu làm nhiệm vụ, thì căn cứ vào Hình pháp để truy cứu trách nhiệm hình sự. Tổ chức báo thù đối với những đại biểu đang thi hành nhiệm vụ, cần giao cho tổ chức hành chính, tiến hành truy cứu trách nhiệm hình sự của người phạm tội.

Đại biểu nổi bật

[sửa | sửa mã nguồn]

Chỉ trích

[sửa | sửa mã nguồn]

Giới siêu giàu hội tụ

[sửa | sửa mã nguồn]

Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (Nhân Đại) tập hợp một số lượng lớn các siêu tỉ phú của Trung Quốc. Năm 2018, Viện nghiên cứu Hồ Nhuận Bách Phú, đơn vị chuyên theo dõi tài sản của giới nhà giàu Trung Quốc, chỉ ra rằng trong số các Đại biểu Nhân Đại và Ủy viên Chính Hiệp có 152 người sở hữu tài sản vượt quá 2 tỷ Nhân dân tệ (NDT). Tổng tài sản ròng của nhóm này lên đến hơn 4 nghìn tỷ Nhân dân tệ, tăng gần một phần năm so với tổng tài sản 3.5 nghìn tỷ NDT của năm trước đó. (Ví dụ: Mã Hóa Đằng, Lý Thư Phúc). Trong khi đó, dữ liệu từ Cục Thống kê Quốc gia Trung Quốc cho thấy, thu nhập khả dụng bình quân đầu người của người dân Trung Quốc trong năm 2017 là 25.974 NDT.[10]

Bình phong chính trị

[sửa | sửa mã nguồn]

BBC tiếng Trung đã phê phán Lưỡng Hội (Nhân Đại và Chính Hiệp Toàn quốc) là bình phong chính trịcon dấu cao su. BBC nhận định rằng nền văn minh chính trị đòi hỏi phải nhốt quyền lực công vào trong lồng (ý nói kiểm soát quyền lực), nhưng Lưỡng Hội lại đang nhốt ý chí của nhân dân vào trong lồng.[11] Tháng 3 năm 2017, Ủy viên Chính Hiệp Toàn quốc tên Thôi Vĩnh Nguyên đã đệ trình đề án lên Chính Hiệp Toàn quốc, yêu cầu truy cứu trách nhiệm của Bộ Nông nghiệp vì tắc trách trong việc giám sát thực phẩm biến đổi gen. Tuy nhiên, bài đăng trên Weibo của ông về đề án này liền bị xóa bỏ. Thôi Vĩnh Nguyên sau đó đăng lên Weibo bày tỏ: "Nói lời thật khó quá", đồng thời chỉ trích rằng việc xóa đề án của ông là hành động bôi nhọ chế độ Chính Hiệp Nhân dân.[12]

Tham khảo

[sửa | sửa mã nguồn]
  1. "中华人民共和国宪法第三章第一节第五十七条" [Điều 57, Tiết 1, Chương III, Hiến pháp Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa]. www.china.com.cn (bằng tiếng Trung). Bản gốc lưu trữ ngày 17 tháng 5 năm 2012. Truy cập ngày 5 tháng 12 năm 2025.{{Chú thích web}}: Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (liên kết)
  2. "中华人民共和国全国人民代表大会和地方各级人民代表大会代表法第二条" [Điều 2, Luật Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân địa phương các cấp và Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa]. www.china.com.cn (bằng tiếng Trung). Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 3 năm 2020. Truy cập ngày 5 tháng 12 năm 2025.{{Chú thích web}}: Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (liên kết)
  3. "中华人民共和国宪法的第三章第一节第六十和六十一条" [Điều 60 và Điều 61, Tiết 1, Chương III, Hiến pháp Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa]. www.npc.gov.cn (bằng tiếng Trung). Bản gốc lưu trữ ngày 17 tháng 5 năm 2012. Truy cập ngày 5 tháng 12 năm 2025.{{Chú thích web}}: Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (liên kết)
  4. "中华人民共和国全国人民代表大会组织法第四章第三十九条" [Điều 39, Chương IV, Luật Tổ chức Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa]. www.npc.gov.cn (bằng tiếng Trung). Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 5 năm 2012. Truy cập ngày 5 tháng 12 năm 2025.{{Chú thích web}}: Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (liên kết)
  5. 1 2 3 4 5 6 7 Doãn Trung Khanh (2012). Chế độ chính trị Trung Quốc. Nguyễn Mạnh Sơn biên dịch. Nxb. Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh. tr. 38–42. ISBN 978-604-58-0276-2.
  6. "中华人民共和国选举法第四章第十六条" [Điều 16, Chương IV, Luật Bầu cử Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa]. www.jincao.com (bằng tiếng Trung). Bản gốc lưu trữ ngày 5 tháng 3 năm 2023. Truy cập ngày 5 tháng 12 năm 2025.{{Chú thích web}}: Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (liên kết)
  7. "第十四届全国人民代表大会代表名额分配方案" [Phương án phân bổ số lượng Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc khóa XIV] (bằng tiếng Trung). www.npc.gov.cn. ngày 20 tháng 4 năm 2022. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 2 năm 2023. Truy cập ngày 17 tháng 4 năm 2023.
  8. "中华人民共和国全国人民代表大会和地方各级人民代表大会代表法" [Luật Đại biểu Đại hội Đại biểu Nhân dân địa phương các cấp và Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa]. www.china.com.cn (bằng tiếng Trung). Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 3 năm 2020. Truy cập ngày 5 tháng 12 năm 2025.{{Chú thích web}}: Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (liên kết)
  9. "中华人民共和国全国人民代表大会组织法" [Luật Tổ chức Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa]. www.npc.gov.cn (bằng tiếng Trung). Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 5 năm 2012. Truy cập ngày 5 tháng 12 năm 2025.{{Chú thích web}}: Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (liên kết)
  10. "中國人大政協堪稱中國超級富豪俱樂部" [Đại biểu Nhân Đại và Chính Hiệp Trung Quốc được xem là câu lạc bộ siêu giàu của Trung Quốc]. VOA (bằng tiếng Trung). Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 3 năm 2020. Truy cập ngày 27 tháng 8 năm 2019.
  11. "点评中国:花瓶里外的风波与风暴" [Trung Quốc: Sóng gió và bão tố bên trong và bên ngoài bình hoa]. BBC News tiếng Trung (bằng tiếng Trung). ngày 17 tháng 3 năm 2014. Bản gốc lưu trữ ngày 7 tháng 8 năm 2021. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2021.
  12. "不做 "政治花瓶":说了实话的政协委员" [Không làm 'bình hoa chính trị': Ủy viên Chính Hiệp đã nói sự thật]. VOA (bằng tiếng Trung). Bản gốc lưu trữ ngày 7 tháng 8 năm 2021. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2021.

Liên kết ngoài

[sửa | sửa mã nguồn]