Đảng Liên bang (Hoa Kỳ)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Đảng Liên bang
Lãnh tụ Alexander Hamilton (1789–1792)
John Jay (1792–1795)
John Adams (1795–1802)[1]
Thành lập 1789
Giải tán 1824
Ý thức hệ

Chủ nghĩa liên bang
Tư tưởng của Alexander Hamilton
Lí thuyết về nhà nước tập quyền[2]
Chủ nghĩa bảo thủ cổ điển[1][3]

Lí thuyết về hiện đại hóa
Chủ nghĩa tiền tệ[4]
Màu sắc chính thức           ĐenTrắng

Đảng Liên bang (tiếng Anh: Federalist Party) là đảng chính trị đầu tiên của Hoa Kỳ. Nó tồn tại từ đầu thập niên 1790 đến năm 1816, nhưng tàn dư của nó kéo dài đến tận thập niên 1820. Những người Liên bang (tên gọi của thành viên Đảng này) kêu gọi thành lập một chính quyền quốc gia mạnh mẽ để thúc đẩy việc phát triển kinh tế và thúc đẩy quan hệ hữu nghị với Liên hiệp Anh, trong khi chống lại một nước Pháp cách mạng. Đảng Liên bang kiểm soát chính phủ liên bang từ năm 1797 đến 1801 khi họ bị đánh bại bởi Đảng Dân chủ-Cộng hòa của Thomas Jefferson.

The Federalist Party came into being between 1792 and 1794 as a national coalition of bankers and businessmen in support of Alexander Hamilton's fiscal policies. These supporters developed into the organized Federalist Party, which was committed to a fiscally sound and nationalistic government. The only Federalist president was John Adams; although George Washington was broadly sympathetic to the Federalist program, he remained officially non-partisan during his entire presidency.[5]

Federalist policies called for a national bank, tariffs, and good relations with Great Britain as expressed in the Jay Treaty negotiated in 1794. Hamilton developed the concept of implied powers and successfully argued the adoption of that interpretation of the United States Constitution. Their political opponents, the Democratic-Republicans led by Thomas Jefferson, denounced most of the Federalist policies, especially the bank and implied powers, and vehemently attacked the Jay Treaty as a sell-out of republican values to the British monarchy. The Jay Treaty passed, and the Federalists won most of the major legislative battles in the 1790s. They held a strong base in the nation's cities and in New England. After the Democratic-Republicans, whose base was in the rural South, won the hard-fought election of 1800, the Federalists never returned to power. They recovered some strength by their intense opposition to the War of 1812, but they practically vanished during the Era of Good Feelings that followed the end of the war in 1815.[6]

Đảng Liên bang để lại một di sản lâu dài về một mô hình chính phủ liên bang mạnh mẽ cùng nguồn tài chính dồi dào. Mặc dù không còn được bầu vào nhánh hành pháp từ sau 1801, những người Liên bang vẫn có ảnh hưởng mang tính quyết định đến nhánh tư pháp trong ba thập kỉ sau đó nhờ vào Chánh án Tối cao pháp viện John Marshall vẫn là người ủng hộ chủ nghĩa Liên bang.[7]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Viereck, Peter (1956, 2006) Conservative Thinkers: From John Adams to Winston Churchill. New Brunswick, NJ: Transaction Publishers, pp. 87–95.
  2. ^ The Federalists were supporters of the Federal Government, so for a strong central government.
  3. ^ John P. Diggins (1994). Up from Communism. Columbia UP. tr. 390. ISBN 9780231084895. 
  4. ^ “Anti-Federalist vs. Federalist”. Diffen. 
  5. ^ Chambers, Political Parties in a New Nation (1963)
  6. ^ Wood, Empire of Liberty: A history of the Early Republic, 1789–1815 (2009)
  7. ^ Formisano (2001)