Đảo Bảo Tàng ở Berlin

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(đổi hướng từ Đảo Bảo Tàng)
Bước tới: menu, tìm kiếm
Đảo bảo tàng (Berlin) (Museumsinsel, Berlin)
Welterbe.svg Di sản thế giới UNESCO
Old Museum (June 2003)
Quốc gia  Đức
Kiểu Văn hóa
Hạng mục ii, iv
Tham khảo 896
Vùng UNESCO châu Âu
Lịch sử công nhận
Công nhận 1999 (kì thứ 23)

Đảo bảo tàng (tiếng Đức: Museumsinsel) tại thành phố Berlin, Đức là tên của nửa phía bắc của Spreeinsel, một đảo nằm trong sông Spree ở trung tâm thành phố (nửa phần phía nam đảo gọi là Fischerinsel (đảo ngư dân)).

Đảo có tên này vì có nhiều nhà bảo tàng nổi tiếng thế giới, nay chiếm toàn bộ nửa đảo phía bắc (nguyên là khu cư trú dành cho nghệ thuật và khoa học bởi vua Frederick William IV của Phổ năm 1841). Được xây dựng dưới nhiều triều đại vua Phổ, các bộ sưu tập nghệ thuật và khảo cổ của các nhà bảo tàng này đã trở thành tài sản công sau năm 1918, khi Stiftung Preußischer Kulturbesitz (Quỹ di sản văn hóa Phổ) hiện nay nắm giữ các nhà bảo tàng và các bộ sưu tập.

Các bộ sưu tập của Phổ bị chia cắt trong cuộc Chiến tranh lạnh, khi thành phố Berlin chia thành 2 phần, nhưng đã được hợp nhất khi thống nhất Đức, ngoại trừ các tác phẩm bị quân đội đồng minh lấy đi sau thế chiến thứ hai vẫn chưa được trả lại; trong đó có Kho tàng Priam, cũng gọi là vàng thành Troy, do Heinrich Schliemann đào lên năm 1873, rồi lén đưa ra khỏi Thổ Nhĩ Kỳ về Berlin.

Hiện nay Museumsinsel và các bộ sưu tập nghệ thuật đang được sắp xếp lại. Vì nhiều tòa nhà bị phá hủy trong thế chiến thứ hai và một số không gian triển lãm đang trong quá trình tái thiết, thông tin dưới đây ở trong tình trạng thay đổi liên tục.

Nhà bảo tàng lâu đời nhất trên đảo mang tên thích hợp Altes Museum (Nhà bảo tàng cũ). Nhà này được xây dựng hoàn tất theo thiết kế của kiến trúc sư Karl Friedrich Schinkel năm 1830. Năm 1859, Neues Museum (nhà bảo tàng mới) được hoàn thành, theo đồ án của kiến trúc sư Friedrich August Stüler, một học trò của Schinkel.

Bản đồ đảo bảo tàng (màu đỏ)

Alte Nationalgalerie (Phòng trưng bày tranh quốc gia cũ) được hoàn thành năm 1876, cũng theo thiết kế của kiến trúc sư Friedrich August Stüler, là nơi trưng bày bộ sưu tập nghệ thuật của thế kỷ 19, do Joachim H. W. Wagener, một chủ ngân hàng tặng. Năm 1904 Kaiser-Friedrich-Museum, ngày nay gọi là Bảo tàng Bode, được khai trương. Nhà bảo tàng này trưng bày bộ sưu tập tượng điêu khắc và nghệ thuật thời Cổ và nghệ thuật Byzantine.

Nhà bảo tàng cuối cùng trong quần thể bảo tàng được xây dựng năm 1930, đó là nhà bảo tàng Pergamon,. Nhà bảo tàng này gồm nhiều công trình kiến trúc lịch sử lớn có ý nghĩa được tái tạo, như Bàn thờ PergamonCổng Ishtar của Babylon.

Năm 1999, quần thể nhà bảo tàng này đã được UNESCO đưa vào danh sách Di sản thế giới.

Hình ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]


Tọa độ: 52°31′17″B 13°23′44″Đ / 52,52139°B 13,39556°Đ / 52.52139; 13.39556