Các thay đổi

Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
n
replaced: kí → ký (3), kí' → ký' using AWB
Ông được thăng làm trung úy năm [[1785]] và [[đại úy (hải quân)|đại úy]] của {{HMS|Pegasus|1779|6}} và năm sau.<ref>Ziegler, tr. 54–57.</ref> Cuối năm [[1786]], ông đóng quân ở [[Tây Ấn]] thuộc quyền quản lý của [[Horatio Nelson]], người viết về William như sau: "Trong sự chuyên nghiệp của anh ta, anh ta đứng trên hai phần ba, tôi chắc chắn, số người trong danh sách [[hải quân]]; và trong tư thế trang nghiêm đúng nội quy và sự kính trọng của anh ta đối với sĩ quan cấp trên, tôi hầu như không thể sánh bằng."<ref>Ziegler, tr. 59.</ref> Hai người là bạn thân của nhau, và cùng ăn tối hầu như hàng đêm. Tại lễ cưới của Nelson, William khăng khăng đòi hộ tống [[Frances Nelson|cô dâu]].<ref>Somerset, tr. 42.</ref> Ông được chỉ huy con tàu khu trục {{HMS|Andromeda|1784|6}} năm [[1788]], và được thăng [[Đô đốc|hậu đô đốc]] chỉ huy {{HMS|Valiant|1759|6}} vào năm sau.<ref name="ma">{{cite book | last = Ashley | first = Mike | title = The Mammoth Book of British Kings and Queens | publisher = Robinson | location = London | year = 1998 | pages = 686–687 | isbn = 978-1-84119-096-9 }}</ref>
 
William tìm cách để được trở thành một [[công tước]] như hai hoàng huynh của ông, và nhận được một khoản trợ cấp từ Nghị viện tương tự họ, nhưng phụ hoàng của ông không muốn như vậy. Để gây áp lực, William đe dọa đứng về phía phe đối lập trong [[Hạ viện Anh|Viện Thứ dân]] trong cuộc bầu cử ở Devon. Lo sợ trước viễn cảnh con trai mình nói xấu mình với những người bỏ phiếu, George III tấn phong ông làm [[Công tước Clarence và St Andrews]] và [[Bá tước Munster]] ngày [[16 tháng 5]], [[1789]],<ref>Ziegler, tr. 70.</ref> nói rằng: "Tôi cũng biết đó là một lá phiếu khác cho phe đối lập."<ref>Hồi của [[Sir Nathaniel Wraxall, Nam tước thứ nhất]], tr. 154 trích dẫn trong Ziegler, tr. 89.</ref> Quan điểm chính trị William thường mâu thuẫn, giống như nhiều chính khách thời điểm đó, có thể không hoàn toàn ủng hộ một đảng duy nhất. Ông công khai liên minh với đảng [[Whigs (Đảng chính trị Anh)|Whigs]] cũng như anh trai ong George, Hoàng tử xứ Wales, và Frederick, Công tước York, những người nổi tiếng với sự xung đột về quan điểm chính trị với phụ thân họ.<ref>Allen, tr. 46 and Ziegler, tr. 89–92.</ref>
 
== Thăng chức và tham chính ==
Khi hạ viện bác bỏ Đạo luật thứ nhất năm [[1831]], chính phủ của Grey thúc giục William giải tán Nghị viện, điều sẽ dẫn đến một cuộc tuyển cử mới. Lúc đầu, William do dự có nên thi hành đặc quyền giải tán Quốc hội của ông hay không, bởi vì cuộc bầu cử mới vừa diễn ra một năm trước và cả nước đang ở trong tình trạng náo động nên việc này có thể dẫn đến bạo lực. Tuy nhiên, ông bị kích động bởi cách cư xử của phe đối lập, đã tuyên bố ý định của họ là đề nghị một đoạn của một bài diễn văn, hay nghị quyết, trong Thượng viện, chống lại sự giải thể. Coi kiến nghị của phe đối lập nhằm mục tiêu tấn công vào đặc quyền của mình, và theo sự thúc giục cấp bách của Lãnh chúa Grey và các bộ trưởng, William IV đã chuẩn bị đích thân đi đến Thượng viện và đình chỉ Quốc hội.<ref>Ziegler, tr. 182–188.</ref> Động thái của quốc vương sẽ làm ngưng tất cả các cuộc tranh luận và ngăn chặn bài diễn văn.<ref name=Ziegler188>Ziegler, tr. 188.</ref> Lúc đầu khi được bảo rằng con ngựa của ông có thể không sẵn sàng trong thời gian ngắn như vậy, William được cho làm đã bảo, "Thế thì Quả nhân sẽ đi với một chiếc xe ngựa thuê!"<ref name=Ziegler188/> Xe ngựa và ngựa đã được chuẩn bị nhanh chóng và William ngay lập tức đi đến Nghị viện. Theo mô tả của ''The Times'' về khung cảnh trước khi chuyến đi của William, "Đó là một khung cảnh không thể diễn tả nổi&nbsp;... Không khí bạo lực và những cử chỉ cao quý&nbsp;... gây ngạc nhiên cho người chứng kiến, và ảnh hưởng đến những phụ nữ đang có mặt với những báo động có thể thấy được."<ref>Grant, tr. 59, trích dẫn ''The Times''</ref> [[Charles Stewart, Hầu tước Londonderry thứ ba|Lãnh chúa Londonderry]] vung roi, đe dọa đánh những người ủng hộ Chính phủ, và bị bốn đồng nghiệp của ông ngăn lại. William vội vàng đội vương miện, bước vào đại sảnh, và giải tán Nghị viện.<ref>Allen, tr. 121–122 và Ziegler, tr. 189.</ref> Điều này dẫn đến [[Tổng tuyển cử Anh, 1831|cuộc bầu cử Hạ viện mới]], và chiến thắng lớn dành cho cải cách. Nhưng mặc dù Hạ viện đã rõ ràng là ủng hộ cải cách Quốc hội, [[Thượng viện]] vẫn chống lại nó.<ref>Allen, tr. 124–127; Ziegler, tr. 190f.</ref>
 
Cuộc khủng hoảng chứng kiến một thời gian chuyển tiếp vì sự kiện [[Lễ đăng quang của quốc vương Anh|nhà vua đăng quang]] ngày [[8 tháng 9]] năm [[1831]]. Mới đầu, William muốn hoàn toàn bỏ qua buổi lễ đăng quang, cảm thấy việc mình đội vương miện trong lúc tạm ngưng Nghị viện sẽ dễ bị biện bác.<ref>Allen, tr. 124, 130; Ziegler, tr. 189, 192.</ref> Ông đã bị thuyết phục về mặt khác bởi những người theo chủ nghĩa truyền thống. Tuy nhiên, ông từ chối làm lễ đăng quang tốn kém như anh của năm đã từng làm năm [[1821]] với chi phí £240,000, trong đó £16,000 chỉ dùng để thuê trang sức. Theo hướng dẫn của William, Hội đồng cơ mật chi ít hơn £30,000 cho lễ đăng quang.<ref>Molloy, tr. 72–73.</ref> Khi các nhà Bảo thủ đe dọa sẽ tẩy chay những gì họ gọi là "đất nước [[Hafl Crown]]",<ref>Allen, tr. 130 và Ziegler, tr. 193.</ref> nhà vua vặn lại rằng họ nên đi trước, và ông tiên đoán "thuận tiện hơn trong căn phóng và ít nóng hơn".<ref>[[Herbert Taylor (Chỉ huy quận đội Anh)|Sir Herbert Taylor]], thư của quốc vương, viết cho Lãnh chúa Grey, [[15 tháng 8]] năm [[1831]], trích dẫn trong Ziegler, tr. 194.</ref>
 
Sự kiện Dự luật Cải cách thứ bai bị bác bỏ bởi Thượng viện vào tháng 10 năm [[1831]], đã kích động quần chúng ra đường biểu tình trên khắp cả nước; các cuộc biểu tình ngày càng khốc liệt nên bị gọi là "Bạo loạn Cải cách". Đối mặt với sự náo động của quần chúng, chính phủ Grey không chấp nhận thất bại ở Thượng viện, và tái giới thiệu Dự luật, nhưng vẫn phải gặp không ít khó khăn tại Thượng viện. Thất vọng bởi sự ngoan cố của các Lãnh chúa, Grey đề nghị Nhà vua tấn phong một lượng vừa đủ các Thượng nghị sĩ mới để thông qua Dự luật Cải cách. Nhà vua phản đối - dù cho ông có quyền lực để tấn phong một số lượng không giới hạn các Thượng nghị sĩ, ông vừa mới bổ nhiệm 22 người mới trong buổi lễ đăng quang.<ref>Allen, tr. 132.</ref> William rốt cục miễn cưỡng đầu ý bổ nhiệm đủ số thành viên chính phủ yêu cầu để "đảm bảo sự thành công của dự luật".<ref>Thư trả lời của [[Charles Grey, Bá tước Grey thứ hai]] với William IV và Sir Herbert Taylor, soạn thảo bởi [[Henry Grey, Bá tước Grey thứ ba]], (1867) 2.102, 113, trích dẫn trong Brock</ref> Tuy nhiên, nhà vua, với lý do những khó khăn với sự bành trướng lâu dài của các quý tộc, bảo Grey rằng sự tấn phong phải được hạn chế càng nhiều càng tốt và trong những người con trai trưởng và người thừa kế sản nghiệp của các khanh tướng, do đó lần bổ nhiệm này cuối cùng coi như phong thêm các danh hiệu phụ. Lần này, các lãnh chúa không bác bỏ dự luật ngay lập tức, nhưng bắt đầu chuẩn bị thay đổi các điều khoản cơ bản của nó. Grey và các bộ trưởng của ông quyết định từ chức nếu như nhà vua không đồng ý bổ nhiệm ngay và nhiều Thượng nghị sĩ để toàn bộ dự luật được thông qua.<ref>Allen, tr. 137–141; Ziegler, tr. 196–212.</ref> Nhà vua từ chối, và chấp nhận đơn từ nhiệm của họ. Nhà vua tìm cách phục chức cho Công tước Wellington, nhưng Wellington có đủ sự ủng hộ để thành lập chính phủ và sự yêu mến dành cho nhà vua chìm xuống mức thấp. Bùn bị ném vào cỗ xe của ông và ông đã bị huýt (để chê) một cách công khai. Nhà vua đồng ý tái bổ nhiệm chính phủ của Grey, và tấn phong các khanh tướng mới nếu Thượng viện tiếp tục gây khó dễ. Lo ngại trước những sự bổ nhiệm mới sẽ bất lợi cho mình, hầu hết những người phản đối dự luật khi trước đã bỏ phiếu trắng và [[Dự luật Cải cách 1832]] được thông qua. Người ta cho những hành động của William là do sự xúi giục của vợ và các em trai ông, và sự yêu mến của quần chúng dành cho ông không còn nữa.<ref>Ziegler, tr. 214–222.</ref>
Quần chúng ở Đức không hài lòng khi thấy sự áp chế các chính sách của Anh đối với Hanover. Năm [[1832]], [[Hoàng thân Klemens Wenzel von Metternich|Metternich]] giới thiệu các đạo luật theo đó kiềm chế các phong trào tự do vừa nhem nhúm ở Đức. Ngoại trưởng Anh là Lãnh chúa Palmerston phản đối, và tìm cách gây ảnh hưởng lên William để ông có được vị trí trong chính phủ Hanover giống như ở Anh. Chính phủ Hanover thay vì đồng ý với Metternich, lại nghiêng về Palmerston, và William từ chối can thiệp. Xung đột giữa William và Palmerston trên khắp Hanover tiếp tục vào năm sau khi Metternich kêu gọi một hội nghị giữa các chính thể khắp Đức quốc, được tổ chức ở [[Vienna]], và Palmerston muốn Hanover từ chối lời mời. Thay vào đó, Phó vương lại chấp thuận, dưới sự ủng hộ của William.<ref>Ziegler, tr. 230f.</ref>
 
Năm [[1833]], William một bản Hiến pháp mới cho Hanover, trao quyền cho tầng lớp trung lưu, ban quyền lực hạn chế cho các tầng lớp thấp hơn, và tăng thêm vai trò cho Nghị viện Hanover. Hiến pháp bị thu hồi sau cái chết của William bởi vị vua mới, cũng là em trai William, [[Ernest Augustus I của Hanover|Ernest Augustus]].
 
=== Cuối đời ===
[[File:King William IV. monument Göttingen.jpg|thumb|upright|Tượng của William IV ở [[Göttingen]], [[nước Đức]].]]
 
Triều đại của William ngắn ngủi, nhưng đầy sự kiện. Sự gia tăng quyền lực của Quốc hội kèm theo đó là sự suy yếu của Thượng viện được đánh dấu bởi Đạo luận Cải cách, và những nỗ lực bất thành của nhà vua nhằm loại bỏ chính phủ của Melbourne cho thấy sự suy giảm thế lực của hoàng quyền cũng như ảnh hưởng của nhà vua đối với người dân. Trong thời George III trị vì, nhà vua còn có thể sa thải chính phủ, bổ nhiệm chính phủ khác, giải tán Nghị viện, và mong đợi người ta sẽ bỏ phiếu ủng hộ chính quyền mới. Một kết quả cụ thể là sự kiện năm [[1784]] nhà vua sa thai [[Liên minh Fox-North]], và [[1807]], sau khi sa thải [[William Wyndham Grenville, Nam tước Grenville thứ nhất|Lãnh chúa Grenville]]. Nhưng khi William IV sa thải chính phủ Melbourne, đảng Bảo thủ dưới quyền Sir Robert Peel không thể giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tiếp theo. Khả năng gây ảnh hưởng đến người dân và chính sách quốc gia của nhà vua đã suy giảm. Không ai trong số những người kế nhiệm William cố gắng loại bỏ chính phủ hoặc đề cử một nhân vật trái với ý muốn của Nghị viện. William hiểu rằng ông là một quân vương lập hiến, và ông đành bất lực không thể chống lại ý định của Nghị viện. Ông nói, "Trẫm có quan điểm của trẫm về mọi thứ, và trẫm nói chúng với chính phủ. Nếu họ không chấp nhận, trẫm không thể giúp được gì. Trẫm đã thực hiện nhiệm vụ của mình."<ref>''Hồi '' của [[John Hobhouse, Nam tước Broughton thứ nhất]], trích dẫn trong Ziegler, tr. 276.</ref>
 
Dưới triều đại của ông những cải cách lớn đã được Quốc hội ban hành bao gồm Đạo luật Xí nghiệp, cấm lao động trẻ em, Luật Bãi bỏ, giải phóng nô lệ ở các thuộc địa, và Luật Tế bần, tiêu chuẩn hóa sự viện trợ cho những người khốn khổ.<ref name="ma" /> Ông là người thường bị chỉ trích bởi các nhà cải cách, họ cảm thấy rằng những cải cách đã không đi đủ xa, và từ những người phản động, thấy rằng những cải cách đó đã đi quá xa. Theo cách giải thích hiện đại là ông đã thất bại, khi không đáp ứng được một trong hai cực chính trị, bằng cách tìm ra sự thỏa hiệp giữa hai phe cực lực chống đối nhau, nhưng đã tự chính minh ông là một quân vương lập hiến có nhiều khả năng hơn mọi người từng nghĩ.<ref>{{cite encyclopedia | last = Fulford | first = Roger | title = William IV | encyclopedia = Collier's Encyclopedia | year = 1967 | page = 493|volume=23 }}</ref><ref>Ziegler, tr. 291–294.</ref>

Trình đơn chuyển hướng