Khác biệt giữa các bản “Trung Quốc”

Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
 
[[Tập tin:Beijing-forbidden4.jpg|nhỏ|phải|Điện Thái Hòa trong [[Tử Cấm Thành]] là nơi các hoàng đế Trung Hoa thiết triều trong suốt 500 năm. Hình ảnh của nó được sử dụng làm quốc huy Trung Hoa hiện nay]]
Nhìn chung, trong suốt 2.000 năm, từ thời [[nhà Hán]] (206 trước công nguyên) cho tới giữa thời [[nhà Thanh]] (khoảng năm 1750), Trung Quốc luôn duy trì được địa vị của một nền văn minh phát triển bậc nhất thế giới, cả về khoa học kỹ thuật lẫn về hệ thống chính trị, và có thể coi là [[siêu cường]] theo cách gọi ngày nay. Năm 1078, Trung Quốc sản xuất 125.000 tấn thép một năm, và lượng tiêu thụ trên đầu người đạt khoảng 1,5&nbsp;kg một năm (gấp 3 lần so với mức 0,5&nbsp;kg ở châu Âu thời kỳ đó). Đồng thời Trung Quốc cũng phát minh ra [[giấy]], [[la bàn]], [[tơ tằm]], [[đồ sứ]], [[thuốc súng]], phát triển [[súng thần công]], [[súng phun lửa]]... kỹ thuật [[in ấn]] khiến tăng số người biết đọc viết. Người dân có cơ hội tham dự các kỳ [[khoa cử]] (''科舉'') để phục vụ triều đình, chính sách này tiến bộ vượt bậc so với các quốc gia khác cùng thời, vừa giúp tuyển chọn người tài vừa khuyến kích người dân tự nâng cao trình độ dân trí. Các lĩnh vực như thủ công mỹ nghệ, văn học, nghệ thuật, kiến trúc... cũng có những thành tựu to lớn. Nhờ những phát minh và chính sách đó (cùng với các cải tiến trong nông nghiệp), Trung Quốc đã phát triển được những đô thị lớn nhất thế giới thời kỳ ấy. Ví dụ kinh đô [[Trường An]] nhà Đường (năm 750) đã có khoảng 1 triệu dân, kinh đô [[Hàng Châu]] thời Nam Tống (năm 1200) đã có khoảng 500.000 người: lớn hơn rất nhiều so với bất kỳ thành phố châu Âu nào (ở Tây Âu năm 1200, chỉ [[Paris]] và [[Venezia|Venice]] có dân số trên 100.000 người, ở Đông Âu có Constantinopolis cũng chỉ tới 300.000 dân). Tuy vậy kể từ những năm giữa thế kỷ 18 trở đi, Trung Quốc dần đánh mất vị thế này khi [[cách mạng công nghiệp]] diễn ra tại Phương Tây, đến giữa thế kỷ 19 thì Trung Quốc đã trở nên lạc hậu về kinh tế cũng như khoa học-kỹ thuật so với phương Tây<ref name="books.google.com">{{chú thích sách|title=Chinese Studies in the History and Philosophy of Science and Technology |volume=179 |year=1996|publisher=Kluwer Academic Publishers|pages=137–138 |url=http://books.google.com/books?id=jaQH6_8Ju-MC&pg=PA137#v=onepage&q&f=false}}</ref>.<ref>''China's Economy: A Collection of Surveys'' - Iris Claus, ‎Les Oxley - 2015 - page 9</ref>
 
Tuy vậy kể từ những năm giữa thế kỷ 18 trở đi, Trung Quốc dần đánh mất vị thế dẫn đầu thế giới khi [[cách mạng công nghiệp]] diễn ra tại Phương Tây, đến giữa thế kỷ 19 thì Trung Quốc đã trở nên lạc hậu về kinh tế cũng như khoa học-kỹ thuật so với phương Tây<ref name="books.google.com">{{chú thích sách|title=Chinese Studies in the History and Philosophy of Science and Technology |volume=179 |year=1996|publisher=Kluwer Academic Publishers|pages=137–138 |url=http://books.google.com/books?id=jaQH6_8Ju-MC&pg=PA137#v=onepage&q&f=false}}</ref>.<ref>''China's Economy: A Collection of Surveys'' - Iris Claus, ‎Les Oxley - 2015 - page 9</ref>
 
=== Thời Dân Quốc (1912–1949) ===

Trình đơn chuyển hướng