Khác biệt giữa các bản “Định Nam đao”

Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
không có tóm lược sửa đổi
}}
 
'''Định Nam đao''' ([[chữ Hán]]: 定南刀) là một thanh đao được cho là của vị vua sáng lập [[nhà Mạc]] là [[Mạc Đăng Dung]] (Mạc Thái Tổ), và hiện được lưu giữ trong Khu tưởng niệm Vương triều Mạc (trước là Từ đường họ Mạc) tại xã [[Ngũ Đoan]], huyện [[Kiến Thụy]], thành phố [[Hải Phòng]]. Đây là nơi vào [[Nhà Mạc|thời Mạc]] là trung tâm của [[Dương Kinh]], được nhiều nhà nghiên cứu lịch sử xem là kinh đô thứ hai của triều Mạc giai đoạn còn nắm quyền ở Thăng Long. Tên gọi "Định Nam đao" (đao Nam Định) là do con cháu họ Mạc đặt cho thanh đao này, xuất phát từ việc thanh đao này được phát hiện tại tỉnh [[Nam Định]]. Một thông tin quan trọng cần lưu ý là chiều dài khác thường của thanh Định Nam Đao nguyên bản gần 2 [[mét]] rưỡi. Thanh Định Nam Đao nguyên bản (đang được lưu thờ ở Hải Phòng) ngoài phần khâu đao bằng [[hợp kim đồng]] [[rồng Việt Nam|hình đầu rồng]] còn gần như nguyên dạng thì phần lưỡi và cán đao bằng [[sắt]] đã bị ăn mòn tương đối sâu do khoảng thời gian hơn 1 thế kỷ chôn giấu dưới lòng đất Nam Định bởi hậu duệ của [[:Thể loại:Người họ Phạm tại Việt Nam có gốc họ Mạc|chi họ Phạm gốc Mạc]]. Thanh long đao này có thể được Mạc Đăng Dung sử dụng chủ yếu trên chiến trường trong thời kỳ còn làm tướng của nhà [[nhà Lê sơ]]. Sau khi ông lên ngôi vua (1527) và cả sau khi chủ động lui về Dương Kinh (Cổ Trai) làm [[thái thượng hoàng]] cho đến khi qua đời (1541) thì thanh đao này có lẽ ít được dịp dùng trong chiến đấu.
 
Thanh Định Nam Đao được nhiều người xem là binh khí duy nhất còn được lưu giữ nguyên vẹn trong lịch sử Việt Nam cho tới nay thuộc về một danh tướng cũng như một vị vua sáng lập triều đại. Cho đến nay đã có không ít quan điểm trái chiều về tính thực chiến của thanh [[đao]] này và thậm chí là về cả chủ sở hữu thực sự của nó. Tuy nhiên, một ý kiến ủng hộ cho tính thực chiến của thanh Định Nam Đao là bởi chiều dài khác thường của nó so với phần lớn các loại [[trường đao]] hoặc [[siêu đao]] vẫn được các võ sư Việt Nam (và có thể cả các võ sư Trung Quốc) sử dụng trong biểu diễn võ thuật từ trước đến nay. Đặt giả thiết ngay cả khi Mạc Thái Tổ thời còn làm tướng [[nhà Lê sơ]] nếu ông chỉ sử dụng thanh đao này để biểu diễn võ hay tập luyện thông thường, hoặc chỉ đơn giản dùng làm binh khí trưng bày thuần túy để biểu dương sức mạnh thì không nhất thiết phải dùng thanh đao dài trên 2,40 mét hay thậm chí trên 2,50 mét mà có thể chỉ cần thanh đại đao dài trên 1,90 mét một ít là hợp lý (tức là thanh đao dài hơn chiều cao của một võ sư có thể hình cao hơn mức trung bình khi đứng thẳng chừng từ 10 tới 20 [[cm]]), ngay cả khi thân hình và sức vóc của ông vượt trội hơn nhiều thể trạng trung bình của người Việt thời đó. Một lý do ủng hộ cho kích thước lẫn chiều dài vượt cỡ của thanh Định Nam Đao (so với tương quan hình thể của người Việt nói chung ở thế kỷ 16) là nó có thể chỉ dùng chủ yếu trên lưng ngựa. Đây cũng chính là một lý do ủng hộ cho tính thực chiến của thanh đao này. Vì với sức chịu nặng và linh động của một con ngựa tương đối cao khỏe (có thể là giống ngoại nhập từ phương bắc), một chiến tướng với sức vóc như Mạc Đăng Dung sẽ có lợi thế nhiều khi đánh từ trên yên ngựa hơn là sử dụng thanh đao dài gần 2,50 mét vào mục đích cận chiến trên mặt đất.
 
==Nguồn gốc==

Bảng chọn điều hướng