Khác biệt giữa các bản “Đoàn Diên Khánh”

Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
| weapons = Cây nạng
}}
'''Đoàn Diên Khánh''' là nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết [[Thiên long bát bộ]] của [[Kim Dung]]. Nguyên là ''hoàng thái tử'' nước [[Đại Lý]], con của Thượng Đức Hoàng đế Đoàn Liêm Nghĩa và là em họ của [[Đoàn Thọ Huy]] (Thượng Minh Đế), anh họ của hai anh em của [[Đoàn Chính Minh]] (Bảo Định Đế) và [[Đoàn Chính Thuần]] (Trấn Nam Vương) (những người này đều là anh em con chú con bác), đồng thời là cha đẻ của [[Đoàn Dự]]. Xa hơn nữa, Đoàn Diên Khánh còn là cụ cố của Đoàn Trí Hưng, tức Nam Đế trong Anh Hùng Xạ Điêu, một trong Thiên Hạ Ngũ Tuyệt.
 
Cha con Khánh bị kẻ phản loạn Dương Nghĩa Trinh lật đổ nhưng Khánh may mắn trốn được, về sau luyện thành võ công, giết hết kẻ thù, trở thành Ác Quán Mãn Doanh (kẻ ác nhất thiên hạ), thu nạp thêm [[Diệp Nhị Nương]], [[Nam Hải Ngạc Thần]], [[Vân Trung Hạc]] làm vây cánh, lập ra Tứ Đại Ác Nhân.<br/>
 
==Trước khi trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Ác Nhân==
Nhằm năm Thượng Đức thứ năm, Thượng Đức Đế, cha của Khánh, bị gian thần là Dương Nghĩa Trinh giết chết, bản thân Khánh thì mất tích, không rõ sống chết. SauVề sau người cháu (gọi Thượng Đức Đế bằng chú) là Đoàn Thọ Huy được vị trung thần Cao Trí Thăng phò tá giết chết Dương Nghĩa Trinh, đưa lên kế vị hiệu là Thượng Minh đế. Thượng Minh đế không muốn làm vua, trị vì được một năm rồi xuất gia đầu Phật nhường ngôi báu lại cho em họ là Đoàn Chính Minh tức Bảo Định Đế.
 
Từ [[Nam Hải]] trở về, trên đường [[Đông Quảng]], Đoàn Diên Khánh bị kẻ thù vây đánh. Tuy giết hết được kẻ địch nhưng chính mình bị trọng thương: gãy hai chân, trên người có vô số vết thương bị dòi bọ, ruồi bâu, cổ họng bị cắt không còn nói được.<br />
Người dùng vô danh

Trình đơn chuyển hướng