Khác biệt giữa các bản “Lãnh địa Giáo hoàng”

Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
 
Các sự kiện vào thế kỷ IX đã làm trì hoãn cuộc xung đột quyền lời. [[Đế chế La Mã Thần thánh]] của [[người Frank]] đã sụp đổ khi lãnh thổ của nó đã bị chia nhỏ cho các cháu của [[Charlemagne]]. Quyền lực của hoàng gia ở [[Bán đảo Ý]] suy yếu và uy tín của [[Giáo hoàng]] giảm sút. Điều này dẫn đến sự gia tăng quyền lực của giới [[quý tộc La Mã]] địa phương, và quyền kiểm soát các Lãnh địa Giáo hoàng trong đầu thế kỷ X đã rơi vào tay của một gia đình quý tộc quyền lực và thối nát, [[Bá tước Tusculum|Theophylacti]]. Thời kỳ này sau đó được gọi là [[Saeculum obscurum]] ("thời đại đen tối"), và đôi khi được coi là ''"rule by harlots"''.<ref>[[Émile Amann]] and Auguste Dumas, ''L'église au pouvoir des laïques'', in Auguste Fliche and Victor Martin, eds. ''Histoire de l'Église depuis l'origine jusqu'au nos jours'', vol. 7 (Paris 1940, 1948)</ref>
 
Trên thực tế thì các [[Giáo hoàng]] không thể thực hiện chủ quyền hiệu quả đối với toàn bộ lãnh thổ rộng lớn và nhiều đồi núi của Nhà nước Giáo hội, và các khu vực này vẫn duy trì hệ thống chính quyền cũ của mình, với nhiều lãnh địa và hầu quốc nhỏ, mỗi lãnh thổ đều đóng kiên cố vào một [[rocca]] - thành trì hoặc pháo đài kiên cố, thường nằm trên đỉnh đồi, trên thực tế một rocca có thể không lớn hơn một trang trại, những rocca lớn hơn sẽ được gọi là castello.
 
Qua một số chiến dịch vào giữa thế kỷ X, nhà cai trị [[người Đức]] [[Otto I của Thánh chế La Mã|Otto I]] đã chinh phục miền Bắc nước [[Ý]]; [[Giáo hoàng Gioan XII]] đã phong cho ông làm Hoàng đế (người đầu tiên đăng quang sau hơn 40 năm) và hai người đã phê chuẩn [[Văn bằng Ottonianum]], theo đó hoàng đế trở thành người bảo đảm cho nền độc lập của Lãnh địa Giáo hoàng.{{sfn|Tucker|2009|page=332}} Tuy nhiên, trong hai thế kỷ tiếp theo, các Giáo hoàng và hoàng đế đã tranh cãi về nhiều vấn đề, và các nhà cai trị Đức thường coi Lãnh địa Giáo hoàng như một phần lãnh thổ của [[Đế quốc La Mã Thần thánh]]. Sau cuộc [[Cái cách Gregorian]] đã giúp giải phóng việc quản lý Giáo hội khỏi sự can thiệp của Đế chế La Mã Thần thánh, từ đó tính độc lập của Lãnh địa Giáo hoàng càng ngày càng tăng lên. Sau khi [[Nhà Staufer|Triều đại Hohenstufen]] bị diệt vong, các hoàng đế Đức hiếm khi can thiệp vào công việc của Ý. Để đối phó với cuộc đấu tranh gữa [[Guelphs và Ghibellines]], [[Hiệp ước Venice]] chính thức công nhận sự độc lập của Lãnh địa Giáo hoàng khỏi [[Đế quốc La Mã Thần thánh]] vào năm 1177. Đến năm 1300, Lãnh địa Giáo hoàng, cùng các công quốc và thân vương quốc trên [[Bán đảo Ý]] đã kiểm soát quyền cai trị độc lập của mình một cách hiệu quả.
 
==Tham khảo==

Trình đơn chuyển hướng