Đặng Lê Nguyên Vũ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Đặng Lê Nguyên Vũ
Trung Nguyen chairman Dang Le Nguyen.jpg
Đặng Lê Nguyên Vũ
Sinh10 tháng 2, 1971 (48 tuổi)
Nha Trang, Khánh Hòa, Việt Nam Cộng hòa
Nơi cư trúBuôn Ma Thuột
Quốc tịchViệt Nam
Dân tộcKinh
Nghề nghiệpDoanh nhân
Năm hoạt động1998-nay
Tổ chứcTập đoàn Trung Nguyên
Đại lýDoanh nghiệp
Nổi tiếng vìThương hiệu cà phê Trung Nguyên và ly hôn bà Lê Hoàng Diệp Thảo
Vợ/chồngLê Hoàng Diệp Thảo (1998 - 2019)
Con cái
  • Gồm 4 người:
  • Đặng Lê Trung Nguyên
  • Đặng Lê Bình Nguyên
  • Đặng Lê Thảo Nguyên
  • Đặng Lê Tây Nguyên

Đặng Lê Nguyên Vũ (sinh năm 1971) là một doanh nhân Việt Nam. Ông là người sáng lập, chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn Trung Nguyên, Việt Nam. Ông là người được National Geographic Traveller[1] và Forbes Asia vinh danh là "Vua Cà phê Việt Nam".[2]

Trưởng thành từ kinh doanh cà phê, Đặng Lê Nguyên Vũ đã nâng dần ý nghĩa của việc kinh doanh cà phê từ kinh doanh thuần túy đến đạo cà phê, đưa Việt Nam thành thánh địa cà phê toàn cầu, và cuối cùng là đưa công ty thành một tôn giáo trong đó ông Vũ được thông linh và được trao sứ mệnh "cứu nhân loại".[3] Trong quá trình này, vợ ông, Lê Hoàng Diệp Thảo đã bị đưa ra khỏi công ty và hai người đã tranh chấp quyền điều khiển công ty từ năm 2015 tới 2018.[3]

Đặng Lê Nguyên Vũ và ngựa Akhal-Teke

Tiểu sử và sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Đặng Lê Nguyên Vũ sinh ngày 10 tháng 2 năm 1971 tại huyện Ninh Hòa,tỉnh Khánh Hòa trong một gia đình nông dân nghèo.

Năm 1979, gia đình ông chuyển đến sinh sống ở huyện miền núi M’drak, tỉnh Đắk Lắk, Việt Nam.

Năm 1992, ông nhập học Khoa Y, Đại học Tây Nguyên. Trong giai đoạn này ông đã bắt đầu các hoạt động tìm tòi và nghiên cứu về lĩnh vực cà phê. Từ đó cho đến nay, các hoạt động của ông đều gắn liền và xoay quanh niềm đam mê cà phê.[4]

Năm 1996, Đặng Lê Nguyên Vũ cùng vợ là Lê Hoàng Diệp Thảo thành lập hãng Cà phê Trung Nguyên tại Buôn Ma Thuột.

Năm 1998, công ty Trung Nguyên lần đầu tiên mở quán cà phê ở Thành phố Hồ Chí Minh, mở rộng kinh doanh theo mô hình nhượng quyền thương hiệu, từ đó các quán cà phê nhượng quyền thương hiệu Trung Nguyên xuất hiện phổ biến trên toàn quốc.[5]. Tính đến tháng 11/2018, chuỗi cửa hàng nhượng quyền Trung Nguyên Legend Cafe có 64 cửa hàng, đứng thứ 3 Việt Nam sau The Coffee House với 133 cửa hàng và Highlands Coffee với 233 cửa hàng.[6]

Năm 2003, cùng với việc phát triển thương hiệu cà phê hòa tan G7, Trung Nguyên dần dần khẳng định chỗ đứng trong thị trường cà phê Việt Nam mặc dù chỉ chiếm một thị phần khiêm tốn. Theo số liệu của Euromonitor công bố đầu năm 2015 thì cà phê hòa tan Trung Nguyên đang đứng thứ 3 (chiếm 5%) thị phần Việt Nam, sau Nescafe (38,3%) và Vinacafe (37,5%).[7][8]

Năm 2005, Trung Nguyên khánh thành nhà máy chế biến cà phê lớn nhất Việt Nam tại Bình Dương.[9], do vợ là bà Lê Hoàng Diệp Thảo, Tổng giám đốc Công ty Cổ phần cà phê hòa tan Trung Nguyên đứng tên. Sau 6 tháng tranh chấp vợ chồng, ngày 21/4/2016 ông đã sang lại tên mình [10].

Năm 2006, Đặng Lê Nguyên Vũ thành lập hệ thống cửa hàng G7 Mart, một mô hình siêu thị kiểu mới, với mức đầu tư 475 tỷ VNĐ cho mục tiêu 10.000 điểm bán lẻ. Tuy nhiên, hướng đi này đã gặp thất bại chỉ sau 5 năm.[11][12] Năm 2011, G7 Mart chuyển hướng sang cộng tác nhượng quyền với Ministop của Nhật Bản nhưng cũng thất bại sau 4 năm.[13]

2013: Thiền định và con đường tâm linh[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 2013, Đặng Lê Nguyên Vũ đi M’drăk để thiền định trong thời gian 49 ngày. Khi trở về ông có cảm nhận bản thân mình đã được Thượng đế lựa chọn để cứu nhân loại. Vợ ông thì cho rằng đó chỉ là ảo giác do nhịn ăn quá lâu, đồng thời tìm cách đưa ông đi chữa bệnh, nhưng ông Vũ đã giận dữ từ chối.[14]

Theo bà Thảo, kể từ đó bà bị đẩy ra khỏi Trung Nguyên và quyền lực tại công ty được ông Vũ giao phó cho một Nhóm quản lý. Thương hiệu Trung Nguyên bị đổi tên thành Trung Nguyên LEGEND.[14]

2015-2018: Tranh giành công ty Trung Nguyên với vợ[sửa | sửa mã nguồn]

Trong tháng 5/2016, bà Lê Hoàng Diệp Thảo vợ ông Vũ đã gửi đơn kiến nghị đến UBND tỉnh, Văn phòng Tỉnh ủy tỉnh Bình Dương, đề nghị thu hồi Giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp của Công ty CP cà phê hòa tan Trung Nguyên ngày 21/4/2016. Giấy chứng nhận kinh doanh này đã thay đổi người đại diện theo pháp luật từ bà Lê Hoàng Diệp Thảo sang ông Đặng Lê Nguyên Vũ. Kết quả giải quyết của Tòa án nhân dân tối cao tại TP HCM, yêu cầu của bà Thảo đã được chấp thuận.[15].

Ngược lại ông Vũ cũng đi kiện bà Thảo vì bị chiếm đoạt con dấu và giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp của Công ty cổ phần Đầu tư Trung Nguyên (TNH) cùng các công ty con thuộc Tập đoàn Trung Nguyên. Ông Vũ yêu cầu bà Thảo chấm dứt hành vi đóng dấu lên chữ ký của người không có thẩm quyền của TNH; chấm dứt hành vi nhân danh TNH để thực hiện các công việc không thuộc thẩm quyền. Ngày 21/3/2018, Tòa Kinh tế TAND TP.HCM trong phiên xét xử sơ thẩm đã chấp thuận yêu cầu của ông Vũ.[16].

Trung Nguyên IC, một thành viên của Tập đoàn Trung Nguyên ngày 15.5.2018 đã khởi kiện bà Lê Hoàng Diệp Thảo tại Tòa án nhân dân tỉnh Bắc Giang, buộc bà Thảo chấm dứt hành vi sử dụng trái phép chi nhánh Trung Nguyên IC tại Bắc Giang để sản xuất sản phẩm King's Coffee và đòi bà Thảo bồi thường 1.709 tỷ đồng.[17] Bà Thảo cho rằng, ông Đặng Lê Nguyên Vũ không phải là người đại diện hợp pháp tại Trung Nguyên IC để kiện bà.[18]

2019: Ly dị và tranh cãi chia tài sản[sửa | sửa mã nguồn]

Chiều 27/3, sau hơn một tháng xét xử và nghị án, TAND TP HCM đã ra phán quyết về vụ án ly hôn giữa bà Lê Hoàng Diệp Thảo và ông Đặng Lê Nguyên Vũ.

HĐXX tuyên chấp thuận cho vợ chồng họ ly hôn, giao các con cho bà Thảo chăm sóc, nuôi dưỡng. Ông Vũ có nghĩa vụ cấp dưỡng cho các con 10 tỷ đồng mỗi năm tính từ năm 2013 cho đến khi học xong đại học.

Về tranh chấp tài sản, tòa xác định, tổng cộng ông Vũ bà Thảo sở hữu cổ phần trị giá hơn 5.700 tỷ đồng trong các công ty thuộc Tập đoàn Trung Nguyên. Tòa chia cho ông Vũ hưởng 60%, bà Thảo 40%. Tuy nhiên, toà chấp nhận đề nghị của ông Vũ, cho rằng việc chia cổ phần cho cả hai sẽ gây khó khăn cho hoạt động của doanh nghiệp, nên để ông Vũ sở hữu các cổ phần của bà Thảo. HĐXX cho rằng "cần thiết giao cho ông Vũ quyền điều hành Trung Nguyên, có như vậy mới đảm bảo quyền lợi của đương sự".[19]

Chiến lược kinh doanh[sửa | sửa mã nguồn]

Quan điểm của ông là "chỉ có tranh đua với những người đi đầu thì ta mới có cơ hội đi đầu", với mục tiêu đưa công ty Trung Nguyên sẽ là là nhà sản xuất cà phê hàng đầu thế giới.[20]

Đặng Lê Nguyên Vũ phát triển sách lược Tôn Tử áp dụng vào phát triển công ty, đẩy Trung Nguyên đi từ thương hiệu cà phê số 1 của Việt Nam, đến cà phê đạo của người Việt, đến tự phong vua cà phê, rồi đến doanh nhân văn hóa Việt Nam, và sau đó thì mở ra cả thế giới với thánh địa cà phê toàn cầu, và gần đây là câu chuyện thiền và sự kiện "thông linh", được bề trên tối cao giao trọng trách chăn dắt nhân loại, trở thành một tôn giáo duy nhất là trung tâm của tất cả các tôn giáo khác với sứ mệnh "cứu nhân loại".[3]

Theo Đỗ Hòa, cựu CEO Trung Nguyên, Trung Nguyên không còn là một doanh nghiệp hoạt động đúng nghĩa như một doanh nghiệp kinh doanh, mà nó là một tôn giáo. Việc kinh doanh chỉ nhằm để kiếm tiền phục vụ cho sự phát triển tôn giáo, nhằm hướng đến mục tiêu cuối cùng là tạo ra quyền lực cá nhân.[3]

Các hoạt động xã hội khác[sửa | sửa mã nguồn]

  • Tham gia gặp gỡ tiếp đón các nhà lãnh đạo kinh tế - chính trị - tôn giáo, các nhà khoa học từng đoạt các giải thưởng lớn, và các nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trên toàn thế giới.[21]
  • Tham gia hàng ngàn cuộc nói chuyện và gặp gỡ thanh niên, sinh viên Việt Nam và quốc tế[22] để trao đổi với các bạn trẻ về tinh thần sáng tạo, khát vọng làm giàu…
  • Cho ra đời sự kiện "Ngày hội sáng tạo vì khát vọng Việt"[23], chương trình "Hành trình khát vọng Việt"[24] nhằm góp phần xây dựng cho đất nước một thế hệ thanh niên mới mang trong mình nhiều hoài bão lớn, quyết tâm lớn, để mở ra một kỷ nguyên hùng mạnh cho đất nước.
  • Ông Vũ cùng các đồng sự đã và đang đi tiên phong thực hiện những dự án quan trọng nhằm hiện thực hóa lý thuyết mà ông theo đuổi, các dự án trọng yếu bao gồm:
  1. Dự án hình thành quỹ cà phê toàn cầu: cơ chế Think-Tank để thảo luận và truyền bá tinh thần cà phê toàn cầu, đồng thời huy động các nguồn lực để đầu tư cho các dự án mang tính tiên phong và hình mẫu cho tinh thần đó.
  2. Dự án Thánh địa cà phê toàn cầu: là một siêu dự án phức hợp (Complex Mega Project) tạo ra một địa bàn thể hiện tinh thần cà phê toàn cầu tại tỉnh Đăk Lắk[25], Việt Nam.
  3. Dự án cà phê tiên phong tại Hoa Kỳ nhằm truyền bá giá trị "Sáng tạo có trách nhiệm", với mong muốn đóng góp vào quá trình dịch chuyển chiến lược quốc gia của Hoa Kỳ phục vụ cho hòa bình, ổn định, và phát triển của thế giới.
  • “Hành trình từ Trái Tim – Hành trình Lập Chí Vĩ Đại –Khởi Nghiệp Kiến Quốc cho 30 triệu Thanh Niên Việt” được khởi động ngày 30 tháng 6 năm 2018, trong đó có hoạt động tặng sách với kinh phi dự kiến 200 triệu cuốn sách với nguồn lực chi phí gần 5 tỷ USD với 100 đầu sách thuộc 12 lĩnh vực; trang bị tủ sách, tủ phim đến các địa phương. 5 đầu sách quan trọng được Trung Nguyên Legend trao tặng gồm: “Quốc gia khởi nghiệp” (tác giả Saul Singer và Dan Senor); “Đắc nhân tâm” (Dale Carnegie); “Nghĩ giàu, làm giàu” (Napoleon Hill); “Không bao giờ là thất bại. Tất cả là thử thách” (Chung Ju Yung); và “Khuyến học” (Fukuzawa Yukichi). Trước đó, Trung Nguyên Legend cũng đã trao tặng rộng rãi các đầu sách này từ năm 2013.[26]

Phát ngôn[sửa | sửa mã nguồn]

  • "Starbucks là nước có mùi cà phê pha đường"[27]
  • "Starbucks chỉ là người khổng lồ không có bản sắc"[28][29]
  • "Ai uống Starbucks là sính ngoại, là không yêu nước"[30]
  • "Tôi muốn làm lãnh đạo cà phê thế giới"[31]

Đánh giá[sửa | sửa mã nguồn]

  • Ngày 27/4/2011, cái tên "Cà phê Trung Nguyên" xuất hiện trên tờ báo danh tiếng Financial Times (Thời báo Tài chính)[32] như một trường hợp nghiên cứu điển hình về mô hình doanh nghiệp thành công và được bình chọn là một trong những doanh nghiệp thành công nhất. Bài báo có đoạn viết: "Ông Vũ khơi dậy khát vọng của người dân Việt Nam. Một tầng lớp trung lưu đang nổi lên đã chấp nhận thương hiệu này và các quán cà phê Tiên được vinh danh là "Vua Cà phê Việt Nam" một cách chính thức trên tạp chí uy tín National Geographic Traveller.[1]
  • Tháng 8 năm 2012, một tờ báo Mỹ uy tín khác, Forbes, lại khắc họa chân dung về ông như một "Vua Cà phê Việt Nam"[33], trong đó ca ngợi ông là nhân vật "zero to hero" (từ vô danh thành anh hùng).
  • Sau đó, báo chí và công chúng trong và ngoài nước bắt đầu gọi ông là Vua Cà phê một cách chính thức.[34]
  • Tháng 10/2012, ông được bạn đọc báo điện tử VnExpress bình chọn là "Người tiên phong" trong năm.[35] Tờ báo này giới thiệu: "Doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ được mệnh danh là "Vua Cà phê Việt Nam", đi tiên phong trong việc phát triển mô hình kinh doanh nhượng quyền thương hiệu tại Việt Nam".[36]
  • Tháng 3/2013, Đặng Lê Nguyên Vũ là một trong 5 doanh nhân tiêu biểu được vinh danh “Xứng danh con cháu Lạc Hồng” trong Chương trình “Linh thiêng nguồn cội 2014” do Ủy ban Văn hóa Giáo dục Thanh niên Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội, Câu lạc bộ các nhà Công thương Việt Nam và Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam đã phối hợp tổ chức.[37]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă “My Time with the Coffee King of Vietnam”. Intelligent Travel. Truy cập 24 tháng 10 năm 2014. 
  2. ^ “Đặng Lê Nguyên Vũ được Forbes tôn vinh 'vua cafe Việt' - VnExpress Kinh doanh”. VnExpress - Tin nhanh Việt Nam. Truy cập 24 tháng 10 năm 2014. 
  3. ^ a ă â b “Cựu CEO Trung Nguyên: Đặng Lê Nguyên Vũ đang cần được giúp đỡ! Báo Giao thông”. Truy cập 10 tháng 8 năm 2018. 
  4. ^ “Đặng Lê Nguyên Vũ: Một Doanh nhân Thành Đạt Thời Kỳ Đổi Mới - Gắn kết khát vọng trẻ”. Gắn kết khát vọng trẻ. Truy cập 24 tháng 10 năm 2014. 
  5. ^ Trung Nguyên đặt mục tiêu nhà sản xuất cà phê lớn nhất thế giới, Giaoduc.net
  6. ^ “Chuỗi cà phê: Highlands Coffee dẫn đầu thị trường”. Truy cập 22 tháng 02 năm 2019. 
  7. ^ Thảo Nguyên. “Không phải hòa tan G7, đây mới là mảng kinh doanh tạo nên vị thế của Trung Nguyên”. Truy cập 22 tháng 02 năm 2019. 
  8. ^ “Cà phê hòa tan G7 của Trung Nguyên “chỉ có tiếng chứ không có miếng””. Truy cập 22 tháng 02 năm 2019. 
  9. ^ “S100”. Truy cập 24 tháng 10 năm 2014. 
  10. ^ “Sau “xung đột” với vợ, ông Đặng Lê Nguyên Vũ đã thâu tóm toàn bộ Trung Nguyên?”. Tin Mới Online. Truy cập 9 tháng 6 năm 2016. 
  11. ^ Thế Khoa. “Giải mã thất bại cay đắng của chuỗi cửa hàng G7 Mart Trung Nguyên”. Truy cập 23 tháng 02 năm 2019. 
  12. ^ Cao Hảo. “Thất bại của hệ thống G7 mart: Nhiều đối đầu, ít kết nối”. Truy cập 23 tháng 02 năm 2019. 
  13. ^ “Tham vọng chết yểu, Trung Nguyên và Ministop chia tay”. Thời báo kinh tế Sài Gòn. Truy cập 23 tháng 02 năm 2019. 
  14. ^ a ă “Hé lộ tin nhắn ông Đặng Lê Nguyên Vũ gửi vợ sau 49 ngày thiền định: Hãy chỉnh sửa thân - tâm để xứng đáng là vợ của người có thiên mệnh!”. 4 tháng 3 năm 2019. Truy cập 6 tháng 3 năm 2019. 
  15. ^ “Ông chủ Trung Nguyên bị tước quyền điều hành cà phê hòa tan”. zing. Truy cập 17 tháng 7 năm 2016. 
  16. ^ “Ông chủ cà phê Trung Nguyên thắng kiện vợ, đòi lại con dấu”. zing. Truy cập 31 tháng 3 năm 2018. 
  17. ^ “Trung Nguyên phản pháo, kiện bà Lê Hoàng Diệp Thảo, đòi bồi thường 1.709 tỷ”. vietnamnet.vn. Truy cập 17 tháng 6 năm 2018. 
  18. ^ “Bà Lê Hoàng Diệp Thảo: Đặng Lê Nguyên Vũ không phải là người đại diện hợp pháp để kiện”. dantri.com.vn. Truy cập 17 tháng 6 năm 2018. 
  19. ^ “Ông Đặng Lê Nguyên Vũ được quyền điều hành Trung Nguyên - VnExpress”. VnExpress - Tin nhanh Việt Nam. 27 tháng 3 năm 2019. Truy cập 29 tháng 3 năm 2019. 
  20. ^ “Trung Nguyên muốn là nhà sản xuất cafe lớn nhất thế giới - VnExpress Kinh doanh”. VnExpress - Tin nhanh Việt Nam. Truy cập 24 tháng 10 năm 2014. 
  21. ^ Đặng Lê Nguyên Vũ nói về mối nguy ngàn năm, vận hội ngàn năm, Giaoduc.net.vn
  22. ^ Doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ trong mắt sinh viên Việt Nam, Giaoduc.net.vn
  23. ^ “Ngày hội Sáng tạo vì Khát vọng Việt”. Thanh Niên Online. Truy cập 24 tháng 10 năm 2014. 
  24. ^ “Lịch phát sóng chương trình Hành trình vì Khát vọng Việt 2013”. 2 tháng 12 năm 2013. Truy cập 24 tháng 10 năm 2014. 
  25. ^ Establishing Vietnam’s Buon Ma Thuot as a global coffee capital, Globalcoffeereview.com[liên kết hỏng]
  26. ^ “Ông Đặng Lê Nguyên Vũ sẽ chi 5 tỷ USD để mua và tặng sách?”. Vietnamfinance. Ngày 2 tháng 7 năm 2018. 
  27. ^ "Starbucks là nước có mùi cà phê pha đường. Đó là sự thật". Báo Giáo dục. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2015. 
  28. ^ “Vua cafe Đặng Lê Nguyên Vũ bị nghi ngờ 'chém gió'?”. vietnamnet. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2015. 
  29. ^ “Đặng Lê Nguyên Vũ: Starbucks chỉ là "người khổng lồ không bản sắc". Báo Giáo dục. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2015. 
  30. ^ “Starbucks thắng tiến Hà Nội, ông chủ Trung Nguyên có "giễu" lại?”. Báo Đất Việt. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2015. 
  31. ^ “Đặng Lê Nguyên Vũ - Vua cà phê "zero to hero". Báo Người Lao động. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2015. 
  32. ^ Case study: Trung Nguyên Coffee, Financial Times[liên kết hỏng]
  33. ^ “Chairman Vu, Vietnam's Coffee King”. Forbes. Truy cập 24 tháng 10 năm 2014. 
  34. ^ Cà phê với Đặng Lê Nguyên Vũ, Giaoduc.net.vn[liên kết hỏng]
  35. ^ “Tin nhanh VnExpress”. Báo Điện tử Tiền Phong. Truy cập 24 tháng 10 năm 2014. 
  36. ^ “Tin nhanh VnExpress”. Báo Điện tử Tiền Phong. Truy cập 24 tháng 10 năm 2014. 
  37. ^ “Ông Đặng Lê Nguyên Vũ được trao tặng danh hiệu “Xứng danh con cháu Lạc Hồng””.