Đệ Nhị Cộng hòa Tây Ban Nha

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Cộng hòa Tây Ban Nha
1931–1939

Tiêu ngữ"Plus Ultra"  (tiếng Latinh)
"Vươn xa hơn nữa"

Tổng quan
Các vùng lãnh thổ và thuộc địa của Tây Ban Nha thời Đệ nhị Cộng hòa. Lục: Lãnh thổ quốc nội (bao gồm Sahara thuộc Tây Ban Nha và Guinea thuộc Tây Ban Nha) Xanh nhạt: Bato hộ Cam: Khu vực quốc tế
Các vùng lãnh thổ và thuộc địa của Tây Ban Nha thời Đệ nhị Cộng hòa.

Lục: Lãnh thổ quốc nội
(bao gồm Sahara thuộc Tây Ban NhaGuinea thuộc Tây Ban Nha)
Xanh nhạt: Bato hộ
Cam: Khu vực quốc tế
Thủ đôMadrid
Ngôn ngữ thông dụngTiếng Tây Ban Nha
(tiếng Catala, Tiếng BasqueTiếng Galicia có thể chính thức với sự chấp thuận của Thời hiệu tự chủ)
Tôn giáo chính
Chủ nghĩa thế tục
Chính trị
Chính phủĐơn nhất nghị viện cộng hòa[1]
Tổng thống 
• 1931–1936
Niceto Alcalá-Zamora
• 1936–1939
Manuel Azaña
Lập phápQuốc hội
Lịch sử
Thời kỳGiai đoạn giữa hai cuộc chiến tranh
14 tháng 4 1931
1936–1939
• Cộng hòa lưu vong bị giải thể
15 tháng 7 1939
Kinh tế
Đơn vị tiền tệPeseta Tây Ban Nha
Mã ISO 3166ES
Tiền thân
Kế tục
Tây Ban Nha thời Phục Hưng
Tây Ban Nha thời Franco

Đệ nhị Cộng hòa Tây Ban Nha (tiếng Tây Ban Nha: Segunda República Española) là một chính phủ cầm quyền từ ngày 14 tháng 4 năm 1931 đến ngày 1 tháng 4 năm 1939 tại Tây Ban Nha. Chính phủ này do Mặt trận bình dân Tây Ban Nha, đại diện quyền cho quyền lợi của dân nghèo, nông dân không ruộng, trí thức, người dân các xứ tự trị như Catalan Basque thành lập khi Vua Alfonso XIII rời bỏ đất nước và các đại biểu của Mặt trận này dành thắng lợi trong các cuộc bầu cử hội đồng địa phương. Đệ nhị Cộng hòa Tây Ban Nha bị tướng Francisco Franco lật đổ.

Hiến pháp 1931[sửa | sửa mã nguồn]

Sự ra đi của nhà vua đã dẫn đến sự thành lập một chính quyền lâm thời lãnh đạo bởi Niceto Alcalá-zamora để thành lập một hiến pháp mới vào ngày 9 tháng 12 năm 1931. Điều này dẫn đến việc thành lập một chính phủ cộng hòa-xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Manuel Azana. Cùng với nhiều hiến pháp tự do khác, bản hiến pháp đã xây dựng quyền tự do ngôn luận, quyền tự do tổ chức, phân ly nhà thờ khỏi đất nước và quyền ly dị cũng như việc tổ chức bầu cử phổ thông cho phụ nữ. Nó cũng dỡ bỏ tầng lớp quyền quý Tây Ban Nha ra khỏi mọi quyền lợi pháp lý.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]