Địa vị Lịch sử của Tây Tạng thuộc Trung Quốc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Địa vị Lịch sử của Tây Tạng thuộc Trung Quốc (tiếng Anh: The Historical Status of China's Tibet, tiếng Trung giản thể: 中国西藏的历史地位) là một cuốn sách xuất bản năm 1997 bằng tiếng Anh của chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Cuốn sách sửa đổi lịch sử Tây Tạng để tuyên bố rằng nó luôn thuộc về Trung Quốc.

Bối cảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Với sự độc lập trên thực tế của miền Trung Tây Tạng vào nửa đầu của thế kỷ XX, Chính phủ Trung Quốc vẫn còn nhạy cảm với lập luận rằng chủ quyền đối với Tây Tạng là bất hợp pháp.[1]

Cuốn sách được xuất bản lần đầu tiên năm 1997 bởi 5 tác giả: Phần giới thiệu và chương 8-9 đã được viết lại bởi Vương Quý, chương 1-4 của Ngô Vĩ, chương 5 và chương 7 bởi Dương Kiên Tán, chương 6 và 12 của Xirab Ni Mã, và các chương 10 và 11, cũng như các nhận xét kết luận của Đường Gia Vĩ. Nó đã được viết lại từ một chuyên khảo chuyên môn "Nhận thức về Địa vị Lịch sử của Tây Tạng" của Vương Quý, Xirab Ni MãĐường Gia Vĩ được nhà xuất bản Quốc gia xuất năm 1995.[2][3]

Bản thân chuyên khảo năm 1995 để phản ứng lại cuốn sách trước đó có tên "Tây Tạng: Lịch sử chính trị và khuôn mặt thật của lịch sử Tây Tạng" của một nhóm tác giả Tây Tạng biên soạn và được xuất bản bởi Nhà Xuất bản Quốc gia ở Bắc Kinh.[4]

Trình bày[sửa | sửa mã nguồn]

Cuốn sách trình bày quan điểm chính thức của Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa về tình trạng pháp lý của Tây Tạng, nghĩa là lập luận rằng, bằng cách này hay cách khác, Tây Tạng luôn là một miền Trung Quốc, gần như từ thế kỷ thứ mười ba.[5][6]

Cuốn sách chỉ trích cách giải thích và kết luận của một cuốn sách khác có tên "Trạng thái Tây Tạng: Lịch sử, Quyền và Triển vọng trong Luật Quốc tế" xuất bản năm 1987 của Michael van Walt van Praag, cố vấn pháp lý cho Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14..[7][8]

Nó cũng gây bàn cãi về việc phân tích một số sự kiện lịch sử quan trọng được thực hiện bởi chính trị gia Tây Tạng và nhà sử học Tsepon W. D. Shakabpa.[9][10]

Tác giả[sửa | sửa mã nguồn]

Các đồng tác giả lấy bút danh Vương Gia Vĩ (王家伟, bính âm: Wang Jiawei) và Ni Mã Kiên Tán (尼玛 坚赞, bính âm: Nímǎ jiānzàn), bắt nguồn từ sự kết hợp của tên của năm người đóng góp vào văn bản (Vương Quí, Đường Gia Vĩ, Ngô Vĩ, Xirab Ni Mã, Dương Kiên Tán) được nêu ở phần tái bút.[11]

Tái bản[sửa | sửa mã nguồn]

Cuốn sách được dịch và xuất bản năm 2001 bằng tiếng Pháp[12] và sau đó vào năm 2003 bằng tiếng Đức[13], Tây Ban Nha[14] và Nga.[15]

Viện Nghiên cứu Trung Quốc ở Washington đã công bố phần giới thiệu và tóm tắt 8 chương của cuốn sách trong cuốn Tạp chí Vol. 4, Số 1, 2009 to Vol. Số 7, số 1, số 3012 của Tạp chí Viện Nghiên cứu Trung Quốc Washington.[16]

Tiếp nhận và phân tích[sửa | sửa mã nguồn]

Theo nhà nghiên cứu người Tây Tạng John Powers (fr. Nl, de), cuốn sách của các tác giả Trung Quốc được viết để thuyết phục độc giả phương Tây rằng các tuyên bố độc lập của Tây Tạng là không có căn cứ.[17]

Với sự độc lập trên thực tế của nhà nước trung tâm Tây Tạng, có trụ sở tại Lhasa, vào nửa đầu của thế kỷ XX, chính phủ Trung Quốc vẫn nhạy cảm với lập luận rằng chủ quyền đối với Tây Tạng là bất hợp pháp. Do đó, phần lớn các công trình do nhà nước bảo trợ về lịch sử Tây Tạng được dành cho việc khẳng định rằng Tây Tạng là và về mặt lịch sử đã là một phần không thể xâm phạm được của Trung Quốc.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Gray Tuttle, Using Zu Yuanzhang's Communications with Tibetans to Justify PRC Rule in Tibet, p. 413-429, in Sarah Schneewind ed., Long live the Emperor! Uses of the Ming Founder across Six Centuries of East Asian History, Ming Studies Research Series, No 4, 2007. Citation: "Given the de facto independence of the state of central Tibet, based in Lhasa, in the first half of the twentieth century, the Chinese government remains sensitive to the argument that its sovereignty over Tibet is illegitimate."
  2. ^ Postscript.
  3. ^ That monograph is cited as "Wang, G., Xiraonima, Tang, J. 1995. Comments on the Historical Status of Tibet" by Chinese scholars Xu Mingxu and Yuan Feng, in "The Tibet Question: A New Cold War," in Barry Sautman, June Teufel Dreyer eds., Contemporary Tibet: Politics, Development and Society in a Disputed Region, Routledge, 2017, 386 p., 2017 (1st edition 2005).
  4. ^ Gray Tuttle, "Using Zu Yuanzhang's Communications with Tibetans to Justify PRC Rule in Tibet,", p. 413-429, in Sarah Schneewind ed., LONG LIVE THE EMPEROR! Uses of the Ming Founder across Six Centuries of East Asian History, Ming Studies Research Series], No 4, 2007.
  5. ^ Thomas Laird, The Story of Tibet: Conversations with the Dalai Lama, Grove/Atlantic, Inc, 2007, 496 p., p. 106: "Wang Jiawei et Nyima Gyaincain present the government's viewpoint in the Historical Status of China's Tibet."
  6. ^ José Raimundo Noras, « O Tibete entre impérios: formação e sobrevivência de uma identidade cultural. Ensaio bibliográfico », Ler História [Online], 69, 2016, posto online no dia 07 Março 2017: "O ponto de vista chinês no debate sobre a «questão tibetana» também tem sido explorado por alguns autores, quase todos chineses. A doutrina oficial da República Popular da China nasce da argumentação segundo a qual, de uma forma ou de outra, o Tibete sempre foi um domínio chinês, sensivelmente, a partir do século XIII. É esta perspetiva histórica – com algum fundamento, como vimos sobretudo no que respeita ao período posterior ao século XVII – que é defendida por Jiawei Wang e Nyima Gyaincain no livro The Historical Status of China’s Tibet23. Essa obra constitui uma espécie de «história oficial chinesa» do «estatuto político» do Tibete." (The Chinese point of view in the debate on the 'Tibetan issue' has also been explored by some authors, almost all Chinese. The official doctrine of the People's Republic of China arises from the argument that, in one way or another, Tibet has always been a Chinese domain, roughly from the thirteenth century. It is this historical perspective – with some foundation, as we saw above all in regard to the period after the seventeenth century – which is advocated by Jiawei Wang and Nyima Gyaincain in The Historical Status of China's Tibet. This work constitutes a kind of 'official Chinese history' of Tibet's 'political status'.)
  7. ^ London: Wisdom, 1987.
  8. ^ Derek F. Maher, Ph.D., Translator's Preface, pp. xi-xxxiii, in Tsepon Wangchuck Deden Shakabpa, One Hundred Thousand Moons (2 vols.): An Advanced Political History of Tibet, Brill, 2009, p.xix: "Likewise, a similar thorough-going critique, perhaps written by the same people, was directed at Michael C. van Walt van Praag's very careful examination of Tibet's status in international law. i." - [i, p. xx] "Michael C. van Walt van Praag, The Status of Tibet: History, Rights, and Prospects in International Law (London: Wisdom, 1987). The critique is published in English as Wang Jiawei and Nyima Gyaincain, The Historical Status of China's Tibet (Beijing: China Intercontinental Press, 1997)."
  9. ^ Wangchuk Deden Shakabpa, Tibet: A Political History, Yale University Press, New Haven and London, 1967.
  10. ^ José Elías Esteve Moltó, op. cit.: “A historical review of Tibet's legal status that supports China's official view and openly criticizes the legal interpretations and conclusions in van Walt van Praag 1987. It also questions the analysis of important historical events made by the Tibetan politician and historian Shakabpa.”
  11. ^ "It seems that the (fictional) names of the authors to whom this work is attributed were created from the names of the contributors to the text, as underlined in the following list of authors: Wang Gui, Tang Jiawei, Wu Wei, Xirab (Sherab) Nyima, Yang Gyaincain, which when combined yields the names: Wang Jiawei and Nyima Gyaincain. As these latter pseudonyms are listed as the authors, I will refer throughout this article to Wang and Nyima as the authors of the work. The joint Chinese and Tibetan authorship of this text is a rarity in the world of Chinese publications about Tibet but was probably an attempt to lend some legitimacy to an obvious propaganda effort. (Long Live the Emperor!, Uses of the Ming Founder across Six Centuries of East Asian History, Society for Ming Studies, Minneapolis, 2007, Ming Studies Research, No. 4, 508p, Publisher: Center for Early Modern History (ngày 1 tháng 1 năm 2008), ISBN 978-0980063905, page 414.).
  12. ^ Jiawei Wang et Nimajianzan, Le statut du Tibet de Chine dans l'histoire, Beijing, China Intercontinental Press, 2001 (ISBN 978-7-5085-0259-5).
  13. ^ Historische Koordinaten Chinas Tibets, Beijing, China Intercontinental Press, 2003 (ISBN 9787508502571).
  14. ^ El estatus histórico del Tíbet de China, Beijing, China Intercontinental Press, 2003 (ISBN 9787508502588).
  15. ^ (ru) 王家伟 et 尼玛坚赞 (trad. Нимацянцзан Ван Цзявэй), Исторический статус Тибета Китая, Beijing, Изд-во "Пять континентов",‎ 2003 (ISBN 9787508502816).
  16. ^ See Vol. 4, No 1, 2009 and Vol. 7, No 1, 3012.
  17. ^ John Powers, History As Propaganda: Tibetan Exiles versus the People's Republic of China, Oxford University Press, 2004, 224 p., p. 9: "These statements indicate the sort of actions in which Chinese authors believe themselves to be engaged. Their writings are intended to persuade a Western audience that claims of Tibetan independence are false and that an unbiased examination of "historical facts" will reveal that Tibet has been an integral part of China since time immemorial."

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]