216 Kleopatra

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
216 Kleopatra

Ảnh hoạt hình về Kleopatra
Khám phá
Khám phá bởiJohann Palisa
Ngày phát hiện10 tháng 4 năm 1880
Tên chỉ định
Đặt tên theo
Cleopatra VII
A905 OA, A910 RA
Vành đai chính
Đặc trưng quỹ đạo
Kỷ nguyên ngày 30 tháng 1 năm 2005 (JD 2453400.5)
Cận điểm quỹ đạo312,544 Gm (2,089 AU)
Viễn điểm quỹ đạo523,049 Gm (3,496 AU)
417,796 Gm (2,793 AU)
Độ lệch tâm0.252
1704,704 d (4,67 a)
17.82 km/s
55,259°
Độ nghiêng quỹ đạo13.136°
215,672°
179,099°
Vệ tinh đã biết2
Đặc trưng vật lý
Kích thước217 × 94 × 81 km
Khối lượng(4,64 ± 0,02)×1018 kg[1][2]
Mật độ trung bình
3,5+
5.385 h
Suất phản chiếu0,116
Nhiệt độkhông biết
Kiểu phổ
M
7,3

216 Kleopatra (phát âm tiếng Anh: /ˌkliːəˈpætrə/) là một tiểu hành tinh tương đối lớn, đo được 217 × 94 × 81 km, ở vành đai chính. Căn cứ trên cường độ phản chiếu ánh sáng của nó, người ta tin rằng nó được cấu tạo bằng kim loại rời tập hợp với nhau.

Tiểu hành tinh này do Johann Palisa phát hiện ngày 10.4.1880 ở Pola, và được đặt theo tên Cleopatra, nữ hoàng Ai Cập.

Kleopatra có hình dạng không bình thường, có thể so sánh với khúc xương ống của chó. Hình dạng 2 thùy (ở 2 đầu) của nó được phát hiện khi các nhà thiên văn dùng kỹ thuật quang học thích nghi (adaptive optics) bằng kính viễn vọng ESO 3,6 mLa Silla, của đài thiên văn Nam bán cầu của châu Âu (European Southern Observatory). Do vô số các tín hiệu radar ngoài tiểu hành tinh này, một đội các nhà thiên văn học sử dụng kính viễn vọng vô tuyến của đài thiên văn Arecibo tại Puerto Rico đã có thể triển khai một mô hình bằng computer nhiều chi tiết hơn về hình dạng của nó, xác nhận hình dạng giống như khúc xương ống của chó. Lời giải thích tốt nhất về hình dạng này cho rằng Kleopatra là một tiểu hành tinh do 2 tiểu hành tinh tiếp xúc với nhau (contact binary asteroid): 2 tiểu hành tinh có cùng kích thước tương tự, chạm vào nhau và gắn với nhau thành một, thay vì vỡ riêng ra.

Hệ thống vệ tinh[sửa | sửa mã nguồn]

Tháng 9 năm 2008, Franck Marchis và các cộng sự viên của ông loan báo là họ sử dụng hệ quang học thích nghi của kính viễn vọng ở đài thiên văn W. M. Keck, đã khám phá ra 2 vệ tinh di chuyển theo quỹ đạo quanh Kleopatra. Chúng được tạm đặt tên là S/2008 (216) 1S/2008 (216) 2.[3] Đến tháng 2 năm 2011, chúng được đặt tên chính thức là AlexheliosCleoselene, theo tên của các đứa con của Cleopatra là Alexander Helios and Cleopatra Selene II.[4] Vệ tinh bên ngoài Alexhelios có đường kính chừng 5 km, còn đường kính của vệ tinh bên trong Cleoselene khoảng chừng 3 km.[5]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên Descamps-2011
  2. ^ Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên Shepard2018
  3. ^ F. Marchis, et al, SETI Institute, UC Berkeley (ngày 19 tháng 9 năm 2008). “Composite image of (216) Kleopatra observed with the 10m-Keck II telescop”. Space.com. Lưu trữ bản gốc ngày 4 tháng 5 năm 2009. Truy cập ngày 2 tháng 10 năm 2008.Quản lý CS1: nhiều tên: danh sách tác giả (liên kết)
  4. ^ Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên MPC-object
  5. ^ Franck Marchis (Principal Investigator, SETI Institute, UC Berkeley) (ngày 19 tháng 9 năm 2008). “Two Companions Found Near Dog-Bone Asteroid”. SETI Institute. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 9 năm 2011. Truy cập ngày 26 tháng 10 năm 2009.Quản lý CS1: nhiều tên: danh sách tác giả (liên kết)

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]