Amoni đicromat

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Amoni đicromat
(NH4)2Cr2O7.JPG
Ammonium-dichromate-3D-balls.png
Danh pháp IUPACAmmonium dichromate
Tên khácAmmonium bichromate
Ammonium pyrochromate
Nhận dạng
Số CAS7789-09-5
PubChem24600
Số RTECSHX7650000
Ảnh Jmol-3Dảnh
SMILES
InChI
Thuộc tính
Công thức phân tử(NH4)2Cr2O7
Khối lượng mol252.07 g/mol
Bề ngoàiTinh thể cam-đỏ
Khối lượng riêng2.115 g/cm3
Điểm nóng chảy 180 °C (453 K; 356 °F) phân hủy
Điểm sôi
Độ hòa tan trong nước18.2 g/100ml (0 °C)
35.6 g/100ml (20 °C)
40 g/100ml (25 °C)
156 g/100ml (100 °C)
Độ hòa tankhông tan axeton
tan trong ancol
Trừ khi có ghi chú khác, dữ liệu được cung cấp cho các vật liệu trong trạng thái tiêu chuẩn của chúng (ở 25 °C [77 °F], 100 kPa).
KhôngN kiểm chứng (cái gì ☑YKhôngN ?)

Amoni dicromat là hợp chất vô cơ, có thành phần hợp chất gồm hai nhóm: amonicromat, với công thức hóa học được quy định là (NH4)2Cr2O7. Trong hợp chất này, cũng tương tự như trong tất cả các crômatdichromat, crom đang ở trạng thái oxy hóa là +6, thường được gọi là crôm hexavalent, là một cái tên dùng chung cho các muối gồm các ion amoni và các ion dicromat.

Amoni dicromat đôi khi được gọi là "lửa Vesuvian", vì nó được sử dụng trong các cuộc thuyết giảng về mặt phẳng "núi lửa".[1] Tuy nhiên, vấn đề giảng dạy về hợp chất đã không trở nên phổ biến trong các trường học do tính chất gây ung thư của nó. Nó cũng đã được sử dụng trong pháo hoa và trong giai đoạn đầu tiên của nhiếp ảnh.

Sử dụng[sửa | sửa mã nguồn]

Hợp chất này được sử dụng trong các pháo hoa và trong những ngày đầu của nhiếp ảnh cũng như in thạch bản, như một nguồn nitơ tinh khiết trong phòng thí nghiệm, và đóng vai trò tương tự một chất xúc tác.[2] Ngoài ra, nó cũng được sử dụng làm thuốc nhuộm để nhuộm các chất màu, trong sản xuất alizarin, phèn crôm, làm sạch da và làm sạch dầu.[3]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Ammonium Dichromate Volcano”. Chemistry Comes Alive!. J. Chem. Educ. 
  2. ^ Pradyot Patnaik. Handbook of Inorganic Chemicals. McGraw-Hill, 2002, ISBN 0-07-049439-8
  3. ^ Richard J. Lewis Hawley's Condensed Chemical Dictionary. Wiley & Sons, Inc: New York, 2007 ISBN 978-0-471-76865-4