Bí tích Thanh Tẩy

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Bí tích Thánh Tẩy (hay Phép Rửa Tội) là một trong 7 Bí Tích trong Giáo hội Công giáo Rôma, cũng như trong Chính thống giáo và Anh Giáo. Trong cả ba Giáo hội này đều sử dụng chung công thức Chúa Ba Ngôi, riêng ở các hệ phái Tin Lành vẫn có cử hành nghi thức này, nhưng tùy theo hệ phái có hoặc không sử dụng công thức Chúa Ba Ngôi, do đó Giáo hội Công giáo Roma cũng tùy theo đó mà công nhận tính cách Bí Tích ở từng hệ phái này.

"Bí tích Thánh Tẩy là nền tảng của toàn bộ đời sống Ki-tô hữu, là cửa ngõ dẫn vào đời sống thần linh và mọi bí tích khác"[1]. Với định nghĩa đó của Giáo hội Công giáo thì nghi thức này được cử hành như là dấu chỉ kết nạp một người vào tôn giáo.

Nguồn gốc tên của Bí Tích này được dịch từ "Baptizein trong tiếng Hy Lạp. Từ này có nghĩa là "dìm xuống": đây là nghi thức chính yếu trong bí tích Thánh Tẩy. Dìm xuống nước tượng trưng cho việc người dự tòng chịu mai táng trong cái chết của Ðức Ki-tô, và từ đó cùng sống lại với Người (x. Rm 6,3-4; Cl 2,12), trở thành "thụ tạo mới" (x. 2Cr 5,17; Gl 6,15)" [2]

Nghi thức này do giám mục, linh mục hoặc phó tế cử hành nhưng trong trường hợp khẩn thiết thì mọi người - miễn là có ý hướng đúng đắn - cũng có thể cử hành.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Sách giáo Lý Hội Thánh Công giáo 1992, số 1213
  2. ^ Sách Giáo Lý Hội Thánh Công giáo 1992, số 1214