Bích-chi Phật

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Duyên Giác Phật
Danh hiệu trong tôn giáo
Hào quang.jpg
Phật & Phật Mẫu
& Phật tổ
Duyên Giác Phật & A-la-hán
& Thanh Văn
Đại bồ tát & Bồ tát nhỏ
& Bồ tát
Tiên / Tiên nữ
Thứ Tiên / Đại Tiên / Tiểu Tiên
Thánh & Thánh Mẫu
Thánh nữ & Thánh Thần
Trung Thánh &
Đại thánh & Tiểu thánh
Chúa & Nữ Chúa
Chúa Con & Chúa Cha
Thần & Á thần
Mẫu thần & Nữ thần
Tiểu Thần & Trung Thần &
Đại Thần

Bích-chi Phật (Devanagari: प्रत्येक बुद्ध; pratyeka-budhha; pacceka-buddha; chữ Hán: 辟支佛), còn được gọi là Độc giác Phật (chữ Hán: 獨覺佛) hay Duyên giác Phật (chữ Hán: 緣覺佛), là một thuật ngữ dùng trong Phật giáo để chỉ khái niệm một vị Phật đạt được Phật quả do tự mình chứng ngộ, nhưng chưa đạt được các năng lực như Nhất thiết trí (sarvajñatā) hay Mười lực (daśabala) của một vị Tam-miệu Tam-phật-đà (samyak-sambodhi). Độc giác Phật được xem như bậc ở quả vị giữa A-la-hánPhật. Có khi Độc giác Phật là danh hiệu chỉ người đạt giác ngộ trong thời không có vị Phật nào xuất hiện trên Trái Đất. Độc giác thừa là một trong ba cỗ xe (Tam Thừa gồm Phật thừa, Thanh Văn thừa và Duyên Giác thừa) để đạt Niết Bàn.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]