Băng keo cá nhân
Bài viết hoặc đoạn này cần người am hiểu về chủ đề này trợ giúp biên tập mở rộng hoặc cải thiện. (tháng 11/2021) |
Bài này không có nguồn tham khảo nào. (tháng 11/2021) |

Băng keo cá nhân, hay còn gọi là băng dán vết thương, băng cá nhân (tiếng Anh: sticking plaster), là loại băng có kích thước nhỏ, được sử dụng để bảo vệ các vết thương nông và không đủ nghiêm trọng để cần đến băng gạc có kích thước lớn hơn.
Lịch sử
[sửa | sửa mã nguồn]Về lịch sử phát triển, một số tài liệu cho rằng băng vết thương bắt đầu được sản xuất chính thức vào năm 1942, trong khi một số nguồn khác ghi nhận mốc thời gian sớm hơn, khoảng năm 1938 hoặc trước đó. Loại băng vết thương được sử dụng vào thời kỳ đó thường gồm lớp gạc kết hợp với một viên đá nhỏ đặt kèm nhằm tạo áp lực lên vết thương, giúp tăng hiệu quả cầm máu. Tuy nhiên, nhiều nguồn cho rằng băng keo cá nhân được phát triển hoàn chỉnh vào năm 1921, khi Earle Dickson (1892–1961), một nhân viên của Johnson & Johnson, phát minh ra loại băng này bằng cách gắn một miếng gạc vào lớp keo dính, tạo thành sản phẩm tiện lợi cho việc che phủ vết thương nhỏ.