Bạch Long Mã

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Bạch Long Mã (chữ Hán: 白龍馬) hay Tiểu Bạch Long là con của Tây Hải Long Vương (em Đông Hải Long Vương) là đồ đệ thứ tư của Đường Tăng đi thỉnh kinh ở Tây Thiên trong tiểu thuyết Tây du ký của Ngô Thừa Ân.

Nguồn gốc Tiểu Bạch Long[sửa | sửa mã nguồn]

Tiểu Bạch Long học được 9 phép thần thông biến hóa (thua gấp đôi Sa Tăng). Ngày trước là Tam Thái Tử của Tây Hải Long Vương vì giận dữ bị người tình phản bội nên đã đốt cháy báu vật mà Ngọc Hoàng Thượng Đế tặng nên đáng lẽ bị tội chết. Vì thế mà Quan Thế Âm Bồ Tát đã cho phò giá Đường Tăng đễ chuộc lại những lỗi lầm đã gây ra.

Phò giá Tam Tạng[sửa | sửa mã nguồn]

Khi Đường Tăng vừa thu phục Tôn Ngộ Không ông đã ăn thịt con ngựa mà Đường Tăng cưỡi nên đã bị Ngộ Không tìm đến đòi mạng. Võ công của ông và Ngộ Không là một trời một vực nên ông đã sớm thất bại và rút xuống nước. Sau đó, Quan Âm Bồ Tát đã gọi lên để Tiểu Bạng Long đi theo phò giá Đường Tăng.

Tính cánh nhân vật[sửa | sửa mã nguồn]

Bạch Long Mã là một người quân tử, khôi ngô tuấn tú song vì quá mê tửu sắc nên khi bị người tình phản bội đã nông nỗi đập nát báu vật mà Ngọc Hoàng Thượng Đế ban cho. Khi phò giá Đường Tăng ông là một con ngựa, rất ít khi cùng các sư huynh tham gia chiến đấu với yêu quái, trong trận Hoàng bào quái là một lần hiếm hoi ông tham gia chiến đấu và báo cho Trư Bát Giới biết Đường Tăng đã bị Hoàng bào quái biến thành hổ đó là trong Tây du ký năm 1986.

Trong phiên bản Tân Tây du ký ông được biết đến nhiều hơn qua những lần cùng sư huynh chiến đấu yêu quái và bảo vệ hành lý khi Sa Tăng bị bắt.

Thành chính quả[sửa | sửa mã nguồn]

Tây Hải Long Vương Tam Thái Tử do có công lao cõng Đường Huyền Trang, phụ giúp các sư huynh trên đường đến Tây Thiên nên được phong làm Bát Bộ Thiên Long.