Bảy mối tội đầu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Bảy mối tội đầu là nhóm các tội lỗi chính mà con người dễ mắc phải, và là nguồn gốc cho nhiều loại tội lỗi khác phát sinh, theo quan niệm của Kitô giáo.

Truyền thống Kitô giáo cho rằng, việc sắp xếp này là do các Giáo phụ sơ khai thực hiện. Đến năm 604 SCN, Giáo hoàng Grêgôriô I chính thức xếp thành 7 loại, tương ứng với tên của bảy con quỷ đầu sỏ trong địa ngục, đối nghịch với bảy Tổng lãnh thiên thần trên thiên đường. Năm 1589, Peter Binsfield - một tu sĩ Dòng Tên liệt kê cụ thể như sau:

  • Lucifer - tội kiêu ngạo
  • Mammon - tội tham lam
  • Asmodeus - tội dâm dục
  • Satan - tội hờn giận, thù hằn
  • Beelzebub - tội mê ăn uống
  • Leviathan - tội ghen ghét, đố kỵ
  • Belphegor - tội lười biếng phụng thờ Thiên Chúa

Đối chiếu Anh-ngữ và Latinh:

Lucifer: pride (superbia), kiêu ngạo

Mammon: greed (avaritia), tham lam

Asmodeus: lust (luxuria), dâm dục

Leviathan: envy (invidia), đố kỵ

Beelzebub: gluttony (gula hoặc gullia), tham ăn

Amon hoặc Satan: wrath (ira), thù hằn

Belphegor: sloth (acedia), lười biếng

Người Công giáo Việt Nam đúc kết những điều này thành "Kinh Cải Tội Bảy Mối" như sau:

Cải tội bảy mối có bảy đức:

  • Thứ nhất: Khiêm nhường chớ kiêu ngạo.
  • Thứ hai: Rộng rãi chớ hà tiện.
  • Thứ ba: Giữ mình sạch sẽ chớ mê dâm dục.
  • Thứ bốn: Hay nhịn chớ hờn giận.
  • Thứ năm: Kiêng bớt chớ mê ăn uống.
  • Thứ sáu: Yêu người chớ ghen ghét.
  • Thứ bảy: Siêng năng việc Đức Chúa Trời chớ làm biếng.

Định nghĩa các tội[sửa | sửa mã nguồn]

Tội dâm dục[sửa | sửa mã nguồn]

Dâm dục (tiếng Anh: Lust), hoặc người dâm dục (tiếng Latin, xác thịt "Luxuria"), là một mong muốn mãnh liệt và không kiểm soát được. Nó thường được nghĩ đến những mong muốn tình dục như không kiểm soát được, dẫn đến ngoại tình, hiếp dâm, thú tính, và các hành vi tình dục không tự nhiên và vô đạo đức khác. Tuy nhiên, từ ban đầu đây là một thuật ngữ chỉ chung cho "ham muốn". Do đó, ham muốn có thể bao gồm những ham muốn không thể kiểm soát về tiền, thực phẩm, danh vọng hay quyền lực.

Tội tham ăn[sửa | sửa mã nguồn]

Mê ăn uống (Latin, Gula) là ham mê quá mức và quá mức của bất cứ điều gì đến điểm lãng phí. Từ xuất phát từ gluttire trong tiếng Latin, có nghĩa là để nuốt gọn hoặc nuốt.

Trong Kitô giáo, nó được coi là một tội lỗi nếu mong muốn quá nhiều cho các thực phẩm dẫn tới lấy đi của người cần nó.

Ham mê ăn uống có thể được hiểu như là sự ích kỷ; chủ yếu đặt mối quan tâm với lợi ích của chính mình trên hạnh phúc hay quyền lợi của người khác.

Lãnh đạo nhà thờ thời trung cổ (ví dụ, Thomas Aquinas) mất một cái nhìn rộng hơn về ham mê ăn uống, cho rằng nó cũng có thể bao gồm ám ảnh của các bữa ăn, và ăn liên tục của món ăn và các loại thực phẩm quá đắt. Ông Aquinas đã chuẩn bị một danh sách sáu cách ham mê ăn uống, bao gồm:

  • Praepropere - ăn quá sớm
  • LAUTE - ăn quá tốn kém
  • Nimis - ăn quá nhiều
  • Ardenter - ăn quá háo hức
  • Studiose - ăn quá kén chọn
  • Forente - ăn một cách hoang dại

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]