Bước tới nội dung

Các thánh thông công

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Câu 8, Chương 5 Sách Khải Huyền miêu tả sự liên kết giữa các thánh trên Thiên đàng với con người ở dưới thế gian qua lời cầu nguyện

Các thánh thông công (tiếng Latinh: communio sanctorum, tiếng Hy Lạp cổ: κοινωνίᾱ τῶν Ἁγῐ́ων, đã Latinh hoá: koinōníā tôn Hagíōn) là sự hiệp nhất thiêng liêng giữa các thành viên của Hội thánh Kitô giáo, tức là những người sống và linh hồn của những người đã qua đời (ngoại trừ những kẻ bị kết án và phải chịu phạt ở hỏa ngục).[1] Tất cả cấu thành nên một "thân thể màu nhiệm" duy nhất, với Chúa Kitô là Đầu, trong đó mỗi chi thể đều góp phần vào lợi ích chung và được thông phần vào phúc lợi của toàn thể.

Người đầu tiên sử dụng thuật ngữ này để chỉ niềm tin vào mối dây thiêng liêng hiệp nhất kẻ sống và kẻ chết, trong niềm hy vọng và tình yêu xác tín, được cho là thánh Nicetas thành Remesiana (k. 335–414). Kể từ đó, khái niệm này đóng vai trò trung tâm trong việc biên soạn các tín biểu Kitô giáo,[2] và đến sau được xác nhận trong Tín biểu các thánh tông đồ.

Từ sanctorum trong cụm từ communio sanctorum không chỉ có nghĩa là “các người thánh thiện” mà còn là “những điều thánh thiện”, cụ thể là những phép lành mà các người thánh thiện chia sẻ cho nhau, như đức tin, các Bí tích, cùng những hồng ânân tứ mà họ có được với tư cách là Kitô hữu.[3][4]

Tham khảo

[sửa | sửa mã nguồn]
  1. ^ Joseph Sollier (1908), "The Communion of Saints", The Catholic Encyclopedia. Vol. 4, New York: Robert Appleton Company (retrieved from New Advent), lưu trữ bản gốc ngày 15 tháng 10 năm 2006, truy cập ngày 1 tháng 4 năm 2008
  2. ^ Nicetas of Remesiana Lưu trữ ngày 1 tháng 2 năm 2008 tại Wayback Machine, Encyclopædia Britannica.
  3. ^ Barclay, William, The Plain Man Looks at the Apostles Creed, pp. 10–12
  4. ^ "Catechism of the Catholic Church, 948". Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 3 năm 2020. Truy cập ngày 15 tháng 3 năm 2020.

Đọc thêm

[sửa | sửa mã nguồn]