Công chúa Margaret, Bá tước phu nhân xứ Snowdon

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Công chúa Margaret
Princess Margaret 1965b (cropped).jpg
Margaret, khoảng năm 1965
Thông tin chung
Sinh(1930-08-21)21 tháng 8 năm 1930
Lâu đài Glamis, Angus, Scotland
Mất9 tháng 2 năm 2002(2002-02-09) (71 tuổi)
Bệnh viện Quốc vương Edward VII, Luân Đôn, Anh
An táng15 tháng 2 năm 2002
Hầm mộ Hoàng gia, Nhà nguyện thánh George;
9 tháng 4 năm 2002
Nhà nguyện Tưởng nhớ Quốc vương George VI, Nhà nguyện thánh George
Phối ngẫu
Hậu duệ
Tên đầy đủ
Margaret Rose Windsor[1][2]
Hoàng tộcWindsor
Thân phụGeorge VI
Thân mẫuElizabeth Bowes-Lyon

Công chúa Margaret, Bá tước phu nhân xứ Snowdon (Margaret Rose; 21 tháng 8 năm 19309 tháng 2 năm 2002) là con gái út của Quốc vương George VIVương hậu Elizabeth của Anh, và là người em ruột duy nhất của Nữ vương Elizabeth II.

Bà đã dành phần lớn thời thơ ấu của mình với cha mẹ và chị gái. Cuộc sống của bà thay đổi đáng kể vào năm 6 tuổi, khi người bác của bà, Quốc vương Edward VIII, thoái vị để kết hôn với Wallis Simpson. Cha của Margaret sau đó trở thành Quốc vương, và chị gái của bà trở thành người kế vị, với Margaret đứng thứ hai trong danh sách kế vị ngai vàng. Trong chiến tranh thế giới thứ hai, hai chị em sống ở Lâu đài Windsor bất chấp những lời đề nghị di tản họ đến Canada. Trong những năm chiến tranh, bà được coi là còn quá trẻ để thực hiện bất kỳ nhiệm vụ chính thức nào và thay vào đó, bà tiếp tục đi học.

Sau chiến tranh, Margaret trở thành một trong những nhân vật nổi tiếng nhất thế giới, nổi tiếng với lối sống hào hoa và những mối tình lãng mạn nổi tiếng. Nổi tiếng nhất, bà đã yêu Đại úy Peter Townsend. Năm 1952, cha bà qua đời, chị gái bà trở thành Nữ vương, và Townsend ly dị vợ, Rosemary. Ông đã cầu hôn Margaret vào đầu năm sau. Nhiều người trong chính phủ tin rằng ông sẽ là một người chồng không phù hợp với người em gái 22 tuổi của Nữ vương, và Giáo hội Anh không cho phép kết hôn với một người đàn ông đã ly dị.[3] Margaret cuối cùng đã từ bỏ kế hoạch của mình với Townsend và kết hôn với nhiếp ảnh gia Antony Armstrong-Jones vào năm 1960; Nữ vương đã phong cho ông làm Bá tước xứ Snowdon. Cặp đôi đã có một cậu con trai, David, và một cô con gái, Sarah, trước khi ly hôn vào năm 1978.

Margaret từng là thành viên gây tranh cãi của Hoàng gia Anh. Vụ ly hôn của bà đã nhận được nhiều dư luận tiêu cực, và cuộc sống riêng tư của bà trong nhiều năm từng là chủ đề bàn tán sôi nổi của giới truyền thông và những người theo dõi hoàng gia. Sức khỏe của bà dần trở nên xấu đi trong hai thập kỷ cuối cùng trong cuộc đời. Bà là người nghiện thuốc lá nặng trong phần lớn cuộc đời trưởng thành của mình và đã phẫu thuật phổi vào năm 1985, một đợt viêm phổi vào năm 1993, và có ít nhất ba lần đột quỵ trong khoảng thời gian từ năm 1998 đến 2001. Bà qua đời tại Luân Đôn vào ngày 9 tháng 2 năm 2002 sau khi trải qua cơn đột quỵ lần thứ tư và cuối cùng ở tuổi 71.

Thời thơ ấu[sửa | sửa mã nguồn]

Margaret (phía trước) với bà nội Mary và chị gái Elizabeth, tháng 5 năm 1939.

Margaret sinh ngày 21 tháng 8 năm 1930 tại Lâu đài Glamis tại Scotland,[4] ngôi nhà tổ tiên của mẹ bà,[5] và được gọi một cách trìu mến là "Margot" trong hoàng tộc.[6] Bà được đỡ đầu bởi Ngài Henry Simson, bác sĩ sản khoa hoàng gia.[7] Thư ký gia đình, J. R. Clynes, đã có mặt để xác thực sự ra đời. Việc đăng ký khai sinh đã bị trì hoãn trong vài ngày để tránh việc bà bị đánh số 13 trong đăng ký giáo xứ.[8]

Vào thời điểm chào đời, bà đứng thứ tư trong danh sách kế vị ngai vàng Anh Quốc. Cha bà là Công tước xứ York (sau này là Quốc vương George VI), con trai thứ hai của Quốc vương George VVương hậu Mary. Mẹ bà là Nữ công tước xứ York (sau này là Vương hậu Elizabeth), con gái út của nhà quý tộc người Scotland Claude Bowes-Lyon, Bá tước thứ 14 xứ Strathmore và Kinghorne. Nữ công tước xứ York ban đầu muốn đặt tên cho cô con gái thứ hai của mình là Ann Margaret, khi bà giải thích với Vương hậu Mary trong một bức thư: "Con rất nóng lòng muốn được gọi đứa bé là Ann Margaret, vì con nghĩ Ann xứ York nghe khá đẹp, & Elizabeth và Ann nghe rất hợp nhau."[9] Quốc vương George V không thích cái tên Ann nhưng chấp thuận tên thay thế là "Margaret Rose".[10]

Margaret được làm lễ rửa tội trong nhà nguyện riêng của Cung điện Buckingham vào ngày 30 tháng 10 năm 1930 bởi Cosmo Lang, Tổng Giám mục Canterbury. [13]

Thời thơ ấu của Margaret được dành chủ yếu tại các dinh thự của gia đình York tại 145 Piccadilly (nhà phố của họ ở London) và Royal Lodge ở Windsor.[14] Nhà York được công chúng coi là một gia đình lý tưởng: cha, mẹ và con,[15] nhưng những tin đồn vô căn cứ rằng Margaret bị câm điếc vẫn chưa hoàn toàn bị xua tan cho đến khi bà xuất hiện lần đầu trước công chúng tại đám cưới của chú bà là Hoàng tử George vào năm 1934.[16]

Bà được giáo dục cùng với chị gái của mình, Công chúa Elizabeth, bởi phó mẫu người Scotland của họ, Marion Crawford. Giáo dục của Margaret chủ yếu được giám sát bởi mẹ bà, người mà theo lời của Randolph Churchill "không bao giờ có mục đích nuôi dạy các cô con gái của mình có gì hơn là những cô gái trẻ cư xử tử tế".[17] Khi Vương hậu Mary nhấn mạnh tầm quan trọng của giáo dục, Nữ công tước xứ York đã nhận xét: "Tôi không biết ý của bà là gì. Sau tất cả, tôi và các chị em của tôi chỉ có phó mẫu và tất cả chúng tôi đều đã kết hôn ổn — một trong số chúng tôi rất ổn".[18] Margaret luôn cảm thấy tiếc nuối về trình độ học vấn hạn chế của mình sau khi trưởng thành, đặc biệt là trong những năm sau này, và nhắm vào mẹ bà những lời chỉ trích.[18] Tuy nhiên, mẹ của Margaret nói với một người bạn rằng bà "hối hận" vì con gái bà không được đến trường như những đứa trẻ khác,[19] và việc thuê một phó mẫu thay vì gửi các cô con gái đến trường có thể chỉ được thực hiện theo sự yêu cầu của Quốc vương George V.[20] Khi còn nhỏ, J. M. Barrie, tác giả của Peter Pan, đã đọc truyện cho hai chị em khi còn nhỏ.[21]

Elizabeth và Margaret biểu diễn tại Lâu đài Windsor trong vở kịch câm Aladdin sản xuất năm 1943.

Ông nội của Margaret, George V, đã qua đời khi bà mới 5 tuổi, và bác của bà lên ngôi Quốc vương Edward VIII. Chưa đầy một năm sau, vào ngày 11 tháng 12 năm 1936, trong cuộc khủng hoảng thoái vị, ông rời ngai vàng để kết hôn với Wallis Simpson, một người Mỹ đã ly hôn hai lần, người mà cả Giáo hội Anh và các chính phủ các nước tự trị sẽ không chấp nhận làm Vương hậu. Giáo hội sẽ không công nhận cuộc hôn nhân của một người phụ nữ đã ly hôn với người chồng cũ còn sống là hợp lệ. Sự thoái vị của Edward đã khiến Công tước xứ York bất đắc dĩ trở thành Quốc vương George VI, và Margaret trở thành người đứng thứ hai sau ngai vàng, với tước hiệu Công chúa Margaret để thể hiện địa vị của mình là một người con của quốc vương.[22] Gia đình họ chuyển đến Cung điện Buckingham; phòng của Margaret hướng ra đại lộ The Mall.[23]

Margaret là một Nữ Ấu sinh Hướng đạo trong nhóm Nữ Ấu sinh Hướng đạo đầu tiên của Cung điện Buckingham, được thành lập vào năm 1937. Bà cũng là một Nữ Hướng đạo và sau đó là Nữ Hướng đạo lớn. Bà từng là Chủ tịch của Hội Nữ Hướng đạo Anh Quốc từ năm 1965 cho đến khi qua đời vào năm 2002.[24][25]

Tại thời điểm bùng nổ của chiến tranh thế giới thứ hai, Margaret và chị gái của bà đã ở Birkhall, tại Lâu đài Balmoral, họ ở lại đây cho đến Giáng sinh năm 1939, trải qua những đêm lạnh lẽo đến nỗi nước uống trong những chiếc bình pha lê bên giường của họ bị đóng băng.[26] Họ đã đón Giáng sinh tại Nhà Sandringham trước khi chuyển đến Lâu đài Windsor, ngay ngoại ô Luân Đôn, trong phần lớn thời gian còn lại của cuộc chiến.[27] Tử tước Hailsham đã viết cho Thủ tướng Winston Churchill để khuyên các công chúa di tản đến nơi an toàn hơn ở Canada,[28] và mẹ của họ đã có câu trả lời nổi tiếng: "Những đứa trẻ sẽ không đi đâu hết nếu không có tôi. Tôi sẽ không đi mà không có Quốc vương. Và Quốc vương sẽ không bao giờ rời khỏi đây."[29]

Không giống như các thành viên khác của gia đình hoàng gia, Margaret không được mong đợi sẽ đảm nhận bất kỳ nhiệm vụ công cộng hoặc chính thức nào trong chiến tranh. Thay vào đó, bà đã phát triển kỹ năng ca hát và chơi piano,[30] thường thể hiện các giai điệu từ các vở nhạc kịch sân khấu.[31] Những người cùng thời với bà cho rằng bà được cha mẹ nuông chiều, đặc biệt là cha,[32] người đã cho phép bà có những quyền tự do thường không được phép, chẳng hạn như được phép ở lại tới bữa tối ở tuổi 13.[18]

Crawford tuyệt vọng trước sự chú ý mà Margaret đang nhận được, khi viết thư cho bạn bè: "Năm nay các bạn có thể chỉ mời Công chúa Elizabeth đến bữa tiệc của các bạn không? ... Công chúa Margaret thu hút mọi sự chú ý và Công chúa Elizabeth cho phép cô ấy làm điều đó." Elizabeth, tuy nhiên, không bận tâm đến điều này, và nhận xét, "Ồ, mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều khi có Margaret ở đây—mọi người đều cười với những gì Margaret nói".[18] Cha của Margaret, George VI rất quan tâm đến cô con gái út xinh xắn, hoạt bát và duyên dáng của mình, đến mức có người nói rằng Margaret được yêu mến hơn chị gái của mình là Elizabeth. Quốc vương George VI đã mô tả hai cô con gái của mình, "Lilibet là niềm tự hào của tôi và Margaret là niềm vui của tôi."[33]

Những năm sau chiến tranh[sửa | sửa mã nguồn]

Margaret (ngoài cùng bên phải) trên ban công của Cung điện Buckingham cùng gia đình và Winston Churchill vào ngày 8 tháng 5 năm 1945.

Sau khi cuộc chiến tranh kết thúc vào năm 1945, Margaret xuất hiện trên ban công tại Cung điện Buckingham cùng gia đình và Thủ tướng Winston Churchill. Sau đó, cả Elizabeth và Margaret cùng hòa vào đám đông bên ngoài cung điện, một người ẩn danh, đã hô vang, "Chúng tôi muốn thấy Quốc vương, chúng tôi muốn thấy Vương hậu!"[34]

Vào ngày 15 tháng 4 năm 1946, Margaret được xác nhận vào Giáo hội Anh.[35] Vào ngày 1 tháng 2 năm 1947, bà, Elizabeth và cha mẹ của họ bắt đầu một chuyến tham quan tiểu bang ở Nam Phi. Chuyến thăm kéo dài 3 tháng là chuyến thăm đầu tiên của Margaret ở nước ngoài, và sau đó bà tuyên bố rằng bà nhớ "từng phút của nó".[36] Người đi kèm Margaret là Peter Townsend, quan hầu của Quốc vương,[37] và rất kiên quyết đối với Margaret, người mà ông dường như coi là một đứa trẻ được nuông chiều.[38] Cuối năm đó, Margaret là phù dâu trong đám cưới của chị gái Elizabeth. Trong ba năm tiếp theo, Elizabeth có hai người con, CharlesAnne, họ đã đẩy Margaret xuống trong danh sách kế vị.[39]

Vào năm 1950, cựu nữ quan hoàng gia, Marion Crawford, đã xuất bản một cuốn tiểu sử không được cấp phép về những năm thơ ấu của Elizabeth và Margaret, có tên The Little Princesses, trong đó tác giả mô tả Margaret là một người "vui vẻ nhẹ nhàng và vui đùa",[40] và "trò hề thú vị và thái quá ..." của bà.[41]

Là một thiếu nữ xinh đẹp, với vòng eo 18 inch và "đôi mắt xanh sống động",[42] Margaret rất thích giao du với tầng lớp thượng lưu và quý tộc trẻ, bao gồm Sharman Douglas, con gái của đại sứ Mỹ, Lewis Williams Douglas.[43] Là một người đẹp nổi tiếng với vẻ đẹp quyến rũ và gu thời trang sành điệu, Margaret thường được xuất hiện trên báo chí tại các buổi dạ hội, tiệc tùng và hộp đêm,[44] với những người bạn được gọi là "Margaret Set".[45] Số lần tham gia hoạt động chính thức của bà dần tăng lên (chúng bao gồm chuyến tham quan Ý, Thụy Sĩ và Pháp) và bà đã tham gia ngày càng nhiều tổ chức từ thiện với tư cách là chủ tịch hoặc người bảo trợ.[46]

Báo chí bàn luận về "cô gái độc thân đủ tư cách nhất thế giới",[47] và những mối tình được cho là của bà với hơn 30 cử nhân,[48][49] kể cả Hon. Dominic Elliot, Colin Tennant (sau này là Baron Glenconner),[50] và Thủ tướng tương lai của Canada John Turner.[51][52] Hầu hết đều có chức tước và hầu hết đều giàu có. Gia đình bà báo rằng bà sẽ kết hôn với Lord Dalkeith,[53] nhưng không giống như ông, công chúa không quan tâm đến các hoạt động ngoài trời.[49] Billy Wallace, người thừa kế duy nhất với khối tài sản 2,8 triệu bảng Anh (tương đương 674 triệu bảng Anh ngày nay) và một người bạn cũ, được cho là người hẹn hò yêu thích của Margaret vào giữa thập niên 1950.[47][54] Trong bữa tiệc sinh nhật lần thứ 21 của bà ại Balmoral vào tháng 8 năm 1951,[55] báo chí đã thất vọng khi chỉ chụp ảnh Margaret với Townsend,[48] luôn làm nền cho những bức tranh về sự xuất hiện của hoàng gia,[56][49] và đối với cha mẹ bà là một người bạn đồng hành an toàn khi nhiệm vụ của Elizabeth tăng lên.[49] Vào tháng sau, cha bà phải trải qua cuộc phẫu thuật vì bệnh ung thư phổi, và Margaret được bổ nhiệm làm một trong những Tham tán Nhà nước, người đảm nhận các nhiệm vụ chính thức của Quốc vương trong khi ông không có khả năng.[57] Cha bà qua đời vào 5 tháng sau đó, vào ngày 6 tháng 2 năm 1952, và chị gái bà trở thành Nữ vương.

Mối tình với Peter Townsend[sửa | sửa mã nguồn]

Mối quan hệ ban đầu[sửa | sửa mã nguồn]

Margaret rất đau buồn trước cái chết của cha bà và được kê đơn thuốc an thần để giúp bà ngủ.[58] Về cha mình, bà viết, "Ông ấy là một người tuyệt vời, là trái tim và trung tâm của gia đình hạnh phúc của chúng tôi."[59] Bà được an ủi bởi niềm tin vào Kitô giáo của mình,[60] đôi khi đi nhà thờ hai lần mỗi ngày.[49] Cùng với người mẹ góa của mình, Margaret chuyển ra khỏi Cung điện Buckingham và chuyển vào Nhà Clarence, trong khi chị gái bà, hiện là Nữ hoàng, và gia đình chuyển ra khỏi Clarence House và chuyển vào Cung điện Buckingham.[61]

Sau khi Quốc vương qua đời, Townsend đã được bổ nhiệm làm Quản gia trưởng của cấu trúc hộ gia đình đã được tái cấu trúc của mẹ bà.[62] Trong chiến tranh, Quốc vương đề nghị chọn các phụ tá cung điện là những người có trình độ cao trong quân đội, thay vì chỉ các quý tộc. Được bảo rằng một anh hùng chiến tranh đẹp trai đã đến,[45] các công chúa gặp ông vào ngày đầu tiên của ông tại Cung điện Buckingham năm 1944; Elizabeth được cho là đã nói với em gái của cô, 13 tuổi, "Thật xui xẻo, ông ấy đã kết hôn".[63] Nhiệm vụ tạm thời trong ba tháng từ RAF trở thành vĩnh viễn. George VI và Mary rất thích Townsend; Theo báo cáo, Quốc vương coi người cựu chiến binh là bình tĩnh và chiến đấu hiệu quả như đứa con trai mà ông chưa từng có.[64][63][49] Ông có thể đã biết về sự say mê của con gái mình với Townsend không có tước vị và không giàu có, được báo cáo khi thấy cận thần miễn cưỡng tuân theo lệnh của công chúa để bế bà lên cầu thang cung điện sau một bữa tiệc.[49]

Khi mối quan hệ của Townsend và Margaret bắt đầu đang gây tranh cãi. Công chúa nói với bạn bè rằng bà đã yêu ngựa trong chuyến du lịch Nam Phi năm 1947, nơi họ thường cưỡi ngựa cùng nhau.[65] Nhà sử học Craig Brown nói rằng, theo một người phụ trách National Trust, Townsend đã yêu cầu phòng ngủ bên cạnh phòng ngủ của bà trong chuyến đi đến Belfast vào tháng 10 năm 1947.[66] Ngoài ra, có giả thuyết cho rằng mối quan hệ bắt đầu vào khoảng năm 1951. Townsend nói rằng tình yêu của ông dành cho bà bắt đầu vào tháng 8 năm 1951, khi công chúa đánh thức giấc ngủ trưa của ông sau bữa trưa dã ngoại trong khi Quốc vương xem.[67] Townsend thường xuyên ở gần Margaret đến nỗi những người viết chuyên mục tin đồn đã coi ông là người cầu hôn cho công chúa.[56] Townsend và vợ ly thân vào năm 1951,[68] được báo chí chú ý vào tháng 7,[69] mặc dù độ chính xác cho thời điểm mà bà rời khỏi nhà của họ là không rõ ràng. Vào tháng 6 năm 1952, cặp vợ chồng bị ghẻ lạnh đã chiêu đãi Nữ vương, Hoàng thân Philip và Công chúa Margaret tại một bữa tiệc cocktail tại Adelaide Cottage.[70][71] Một tháng sau, bà Townsend và đối tác mới của bà tham dự giám khảo tại Royal Windsor Horse Show.[72] Các báo cáo đầu tiên cho rằng Townsend và Margaret muốn kết hôn bắt đầu vào tháng 8 năm 1952,[73] nhưng những điều này vẫn không phổ biến. Vụ ly hôn vào tháng 11 ít được đề cập ở Anh và chi tiết hơn ở nước ngoài.[74] Tuy nhiên, sau khi cuộc ly hôn được hoàn tất vào tháng 12 năm 1952, tin đồn bắt đầu lan truyền về ông và Margaret;[49] cuộc ly hôn và chia sẻ nỗi đau buồn về cái chết của Quốc vương vào tháng 2 năm 1952, có thể đã giúp họ đến với nhau,[63] trong sự riêng tư của Clarence House, nơi công chúa có căn hộ riêng của mình.[65]

Cầu hôn[sửa | sửa mã nguồn]

Townsend yêu cầu Margaret kết hôn với ông vào tháng 4 năm 1953.[48] Ông hơn bà 15 tuổi và đã có hai con từ cuộc hôn nhân trước. Margaret chấp nhận và thông báo cho chị gái của mình, Nữ vương, người được yêu cầu đồng ý bởi Đạo luật Hôn nhân Hoàng gia 1772. Như trong cuộc khủng hoảng thoái vị, Giáo hội Anh từ chối tái hôn của những người đã ly hôn. Vương hậu Mary gần đây đã qua đời, và Nữ vương Elizabeth II đã lên kế hoạch đi thăm Khối Thịnh vượng chung trong 6 tháng sau lễ đăng quang của mình. Bà nói với em gái của mình, "Trong hoàn cảnh đó, nó không phải là không hợp lý khi chị yêu cầu em đợi một năm",[75] và giữ bí mật về mối quan hệ cho đến sau khi đăng quang.[64]

Mặc dù truyền thông nước ngoài đồn đoán về mối quan hệ của Margaret và Townsend, nhưng báo chí Anh thì không. Sau khi các phóng viên nhìn thấy bà nhổ lông tơ trên áo khoác của ông trong lễ đăng quang vào ngày 2 tháng 6 năm 1953—"Tôi chưa bao giờ nghĩ gì về nó, và Margaret cũng vậy", Townsend sau đó nói rằng; "Sau đó, cơn bão đã tan"[48][65]The People lần đầu tiên đề cập đến mối quan hệ ở Anh,[76] vào ngày 14 tháng 6. Với tiêu đề "They Must Deny it NOW",[67] bài báo trên trang nhất cảnh báo rằng "những tin đồn tai tiếng về Công chúa Margaret đang chạy đua khắp thế giới", mà tờ báo đã tuyên bố là "tất nhiên, hoàn toàn không đúng sự thật".[45][77] Báo chí nước ngoài tin rằng Đạo luật Regency 1953—điều khiến Hoàng tử Philip, chồng của Nữ vương, nhiếp chính thay cho Margaret khi Nữ vương qua đời—đã được ban hành để cho phép công chúa kết hôn với Townsend, nhưng vào cuối ngày 23 tháng 7, hầu hết các tờ báo khác của Anh ngoại trừ Daily Mirror đã không thảo luận về những tin đồn. Thủ tướng Rab Butler yêu cầu chấm dứt "sự suy đoán đáng trách" đó mà không đề cập đến Margaret hoặc Townsend.[56][78]

Cuộc khủng hoảng hiến pháp mà cuộc hôn nhân được cầu hôn gây ra đã được công khai.[64] Nữ vương được thư ký riêng của bà, Sir Alan Lascelles, khuyên nên đưa Townsend ra nước ngoài, nhưng bà từ chối và thay vào đó, chuyển ông từ gia đình của Nữ vương sang nhà riêng của bà,[79] mặc dù Townsend đã không đi cùng Margaret như kế hoạch trong chuyến tham quan Nam Rhodesia.[49] Thủ tướng Churchill đã đích thân tán thành việc "một phụ nữ hoàng gia trẻ đáng yêu kết hôn với một phi công trẻ trung dũng cảm" nhưng vợ ông nhắc nhở Churchill rằng ông đã mắc phải sai lầm tương tự trong cuộc khủng hoảng thoái vị.[80][76] Các Bộ trưởng từ chối chấp thuận cuộc hôn nhân,[81] và Geoffrey Fisher, Tổng giám mục của Canterbury, không chấp thuận việc Margaret kết hôn với một người đàn ông đã ly hôn; những người phản đối nói rằng cuộc hôn nhân sẽ đe dọa chế độ quân chủ như thời Edward VIII.[49] Church of England Newspaper nói rằng Margaret "là một phụ nữ tôn nghiêm trong nhà thờ, người biết các nhà lãnh đạo của nhà thờ có quan điểm mạnh mẽ như thế nào trong vấn đề này",[56] nhưng Sunday Express—từng hỗ trợ Edward và Wallis—đã nói rằng, "IF THEY WANT TO MARRY, WHY SHOULDN'T THEY?".[56]

Churchill thảo luận về cuộc hôn nhân tại Hội nghị Thủ tướng Khối thịnh vượng chung năm 1953 được tổ chức với lễ đăng quang; Đạo luật Westminster 1931 yêu cầu các nghị viện Dominion cũng phải thông qua bất kỳ Dự luật Từ bỏ nào thay đổi dòng kế vị. Chính phủ Canada tuyên bố rằng việc thay đổi đường lối hai lần trong 25 năm sẽ gây hại cho chế độ quân chủ.[53] Churchill thông báo với Nữ vương rằng cả các Bộ trưởng của ông và các thủ tướng Dominion đều phản đối cuộc hôn nhân và rằng Quốc hội sẽ không chấp thuận một cuộc hôn nhân sẽ không được Giáo hội Anh công nhận trừ khi Margaret từ bỏ quyền lên ngôi.[82][80]

Hoàng tử Philip được cho là người phản đối Townsend nhiều nhất trong gia đình hoàng gia, trong khi mẹ và chị gái của Margaret muốn bà hạnh phúc nhưng không thể chấp thuận cuộc hôn nhân. Bên cạnh vụ ly hôn của Townsend, hai vấn đề lớn là tài chính và hiến pháp. Margaret không sở hữu khối tài sản lớn của chị gái và sẽ cần khoản trợ cấp 6,000 bảng Anh mỗi năm và 15,000 bảng phụ cấp mà Quốc hội đã cung cấp cho bà khi có một cuộc hôn nhân phù hợp. Bà không phản đối việc bị loại khỏi hàng ngũ kế vị ngai vàng với tư cách là Nữ vương và tất cả các con của bà sẽ sống tốt, nhưng việc nhận được sự chấp thuận của quốc hội cho cuộc hôn nhân sẽ rất khó khăn và không chắc chắn.[49][38] Ở tuổi 25, Margaret sẽ không cần Elizabeth cho phép theo Đạo luật 1772;[83] bà sẽ có thể, sau khi thông báo cho Hội đồng Cơ mật của Vương quốc Anh, kết hôn trong một năm nếu Quốc hội không ngăn cản bà. Tuy nhiên, Churchill nói với Nữ vương, nếu một người có thể dễ dàng rời khỏi hàng kế vị, thì một người khác có thể dễ dàng vào hàng ngũ, nguy hiểm cho một chế độ quân chủ cha truyền con nối.[53]

Nữ vương đã bảo cặp vợ chồng hãy đợi đến năm 1955, khi Margaret 25 tuổi,[83] tránh việc Nữ vương phải công khai phản đối cuộc hôn nhân của em gái mình.[49] Lascelles—người đã so sánh Townsend với Theudas "tự hào mình là ai đó"—hy vọng rằng bà chia tay ông và Margaret sẽ kết thúc mối tình lãng mạn của họ.[84] Churchill đã sắp xếp cho Townsend làm Sĩ quan không quân tại Đại sứ quán Anh ở Brussels; ông được gửi đi vào ngày 15 tháng 7 năm 1953, trước khi Margaret trở về từ Rhodesia vào ngày 30 tháng 7.[80] Nhiệm vụ đột ngột đến nỗi đại sứ Anh đã biết về nó từ một tờ báo. Mặc dù công chúa và Townsend đã biết về công việc mới của ông, nhưng họ được cho là đã hứa hẹn với nhau vài ngày trước khi ông rời đi.[53]

Kết thúc mối quan hệ[sửa | sửa mã nguồn]

Vào ngày 31 tháng 10 năm 1955, Margaret đã đưa ra một tuyên bố:

Tôi muốn mọi người biết rằng tôi đã quyết định không kết hôn với Đại úy Peter Townsend. Tôi đã nhận thức được rằng, với việc tôi từ bỏ quyền kế vị của mình, tôi có thể ký đăng ký kết hôn dân sự. Nhưng lưu tâm đến những lời dạy bảo của Giáo hội rằng hôn nhân Kitô giáo là bất khả phân ly, và ý thức về bổn phận của mình đối với Khối thịnh vượng chung, tôi đã quyết tâm đặt những cân nhắc này lên hàng đầu. Tôi đã đi đến quyết định này hoàn toàn một mình, và khi làm như vậy, tôi đã được tiếp thêm sức mạnh bởi sự ủng hộ và tận tâm không ngừng của Đại úy Townsend.[85]

"Thoát nước triệt để, khử mùi triệt để", Margaret sau đó đã nói,[48] bà và Townsend đã viết bản tuyên bố cùng nhau. Bà từ chối khi Oliver Dawnay, thư ký riêng của Nữ vương, yêu cầu xóa bỏ từ "tận tâm".[53][45] Tuyên bố bằng văn bản, ký tên "Margaret", là xác nhận chính thức đầu tiên về mối quan hệ. Một số người Anh không tin tưởng hoặc tức giận trong khi những người khác, bao gồm cả giáo sĩ, tự hào về công chúa vì đã chọn nghĩa vụ và đức tin;[86] báo chí được chia đều về quyết định. Quan sát hàng loạt ghi lại sự thờ ơ hoặc chỉ trích cặp đôi giữa nam giới, nhưng sự quan tâm lớn của phụ nữ, dù ủng hộ hay phản đối. Kenneth Tynan, John Minton, Ronald Searle, và những người khác đã ký một bức thư ngỏ từ "thế hệ trẻ". Được xuất bản trong Daily Express vào ngày 4 tháng 11, bức thư nói rằng sự kết thúc của mối quan hệ đã phơi bày sự thành lập và "đạo đức giả quốc gia của chúng tôi".[87]

Townsend kể lại rằng "Chúng tôi đã đi đến cuối con đường, tình cảm của chúng tôi dành cho nhau là không thay đổi, nhưng chúng đã mang đến cho chúng tôi một gánh nặng quá lớn nên chúng tôi quyết định cùng nhau vượt qua".[48] Hãng tin Associated Press nói rằng tuyên bố của Margaret gần như là "sự hiến dâng cuộc đời của bà cho các nghĩa vụ của hoàng gia, khiến cho cuộc hôn nhân của bà không có khả năng xảy ra trong tương lai gần";[86] công chúa có thể đã mong đợi sẽ không bao giờ kết hôn sau khi mối quan hệ lâu dài kết thúc, bởi vì hầu hết những người bạn nam đủ điều kiện của bà đã không còn là cử nhân.[88] Barrymaine đồng ý rằng Margaret dự định tuyên bố có nghĩa là bà sẽ không bao giờ kết hôn, nhưng viết rằng Townsend có khả năng không chấp nhận bất kỳ lời thề nào như vậy với ông bởi công chúa và việc ông rời Anh trong 2 năm sau đó là nhằm mục đích không can thiệp vào cuộc sống của bà.[53] "Cả hai chúng tôi đều có một cảm giác nhẹ nhõm ngoài sức tưởng tượng. Cuối cùng thì chúng tôi cũng được giải phóng khỏi vấn đề khủng khiếp này", Townsend nói.[67]

Sau khi từ chức khỏi RAF và đi du lịch vòng quanh thế giới trong 18 tháng, Townsend trở về vào tháng 3 năm 1958; ông và Margaret đã gặp nhau vài lần, nhưng không tránh khỏi báo chí ("TOGETHER AGAIN") hoặc sự không chấp thuận của hoàng gia. Townsend lại rời Anh để viết sách về chuyến đi của mình; Barrymaine kết luận vào năm 1958 rằng "không có trở ngại cơ bản nào đối với cuộc hôn nhân của họ đã vượt qua được—hoặc cho thấy bất kỳ triển vọng nào có thể vượt qua".[53][45] Townsend nói trong một chuyến tham quan sách năm 1970 rằng ông và Margaret không hề trao đổi thư từ và họ đã không gặp nhau kể từ cuộc gặp "thân thiện" năm 1958, "giống như tôi nghĩ rằng rất nhiều người không bao giờ gặp lại bạn gái cũ của họ".[89] Những bức thư tình của họ nằm trong Kho lưu trữ Hoàng gia và công chúng sẽ không được biết cho đến 100 năm sau ngày sinh của Margaret, tháng 2 năm 2030.[48]

Kết hôn với Antony Armstrong-Jones[sửa | sửa mã nguồn]

Margaret và Antony Armstrong-Jones vào tháng 5 năm 1965.

Billy Wallace sau đó đã nói rằng "Sự việc với Townsend là một chuyện vô nghĩa của một cô gái đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Nó chưa bao giờ là điều lớn lao đối với bà mà mọi người vẫn thường nghĩ". Margaret đã chấp nhận một trong nhiều lời cầu hôn của Wallace, nhưng hôn ước đã kết thúc trước khi ông thông báo thừa nhận một mối tình lãng mạn ở Bahamas; "Tôi đã có cơ hội của mình và thổi bay nó bằng cái miệng to của mình", Wallace nói.[48]

Margaret gặp nhiếp ảnh gia Antony Armstrong-Jones tại một bữa tiệc tối năm 1958.[90] Họ đính hôn vào tháng 10 năm 1959.[91] Armstrong-Jones đã cầu hôn Margaret bằng một chiếc nhẫn đính hôn bằng ruby ​​được bao quanh bởi những viên kim cương có hình hoa hồng.[92][93] Bà được cho là đã chấp nhận lời cầu hôn của ông một ngày sau khi biết được từ Townsend rằng ông có ý định kết hôn với một phụ nữ trẻ người Bỉ,[94] Marie-Luce Jamagne, có số tuổi bằng một nửa ông và có nét tương đồng với Margaret.[95][96] Việc Margaret tuyên bố đính hôn vào ngày 26 tháng 2 năm 1960, đã gây bất ngờ cho báo giới, vì bà đã che giấu chuyện tình cảm với các phóng viên.[97]

Margaret kết hôn với Armstrong-Jones tại Tu viện Westminster vào ngày 6 tháng 5 năm 1960.[98] Buổi lễ là đám cưới hoàng gia đầu tiên được phát sóng trên truyền hình,[48] và nó đã thu hút con số 300 triệu lượt xem trên toàn thế giới.[99] 2,000 khách mời đã được mời đến dự lễ cưới.[100] Váy cưới của Margaret được thiết kế bởi Norman Hartnell và bà đã mặc nó cùng với chiếc vương miện Poltimore.[35] Bà có 8 phù dâu trẻ, dẫn đầu là cháu gái của bà, Công chúa Anne.[101] Công tước xứ Edinburgh hộ tống cô dâu và phù rể là Tiến sĩ Roger Gilliatt.[100] Tổng giám mục Canterbury Geoffrey Fisher đã tiến hành nghi lễ kết hôn.[100] Sau buổi lễ, cặp đôi xuất hiện theo phong cách truyền thống trên ban công của Cung điện Buckingham.[100] Tuần trăng mật là một chuyến du ngoạn Caribê kéo dài 6 tuần trên du thuyền Britannia của hoàng gia.[102] Như một món quà cưới, Colin Tennant đã tặng bà một mảnh đất trên hòn đảo Caribe riêng của ông, Mustique.[103] Cặp vợ chồng mới cưới sau đó đã chuyển đến Cung điện Kensington.[104]

Năm 1961, chồng của Margaret được phong tước hiệu Bá tước xứ Snowdon. Cặp đôi đã có hai người con (cả hai đều được sinh bằng phương pháp mổ lấy thai theo yêu cầu của Margaret):[105] David, sinh ngày 3 tháng 11 năm 1961, và Sarah, sinh ngày 1 tháng 5 năm 1964.[76] Cuộc hôn nhân đã mở rộng mối quan hệ xã hội của Margaret vượt ra ngoài triều đại và tầng lớp quý tộc để bao gồm những người nổi tiếng kinh doanh và những người sống phóng túng. Vào thời điểm đó, nó được cho là phản ánh sự phá bỏ các rào cản giai cấp của người Anh.[106] Nhà Snowdon đã thử nghiệm phong cách và thời trang của thập niên 1960.[107]

Cuộc sống công khai[sửa | sửa mã nguồn]

Bá tước xứ Snowdon, Quý bà Bird Johnson, Công chúa Margaret và tổng thống Hoa Kỳ Lyndon B. Johnson tại Nhà Trắng vào ngày 17 tháng 11 năm 1965.

Trong số các hoạt động chính thức đầu tiên của Margaret có lễ ra mắt tàu biển Lâu đài Edinburgh tại Belfast vào năm 1947.[108] Sau đó, Margaret đã có nhiều chuyến ghé thăm đến nhiều nơi khác nhau; trong chuyến đi lớn đầu tiên của mình, bà đã cùng cha mẹ và chị gái của mình ghé thăm Nam Phi vào năm 1947. Chuyến đi của bà trên tàu Britannia đến các thuộc địa của Anh ở Caribbe năm 1955 đã tạo ra một sự phấn khích khắp Tây Ấn, và đã có nhiều bản nhiệt ca được dành riêng cho bà.[109] Khi các thuộc địa của Khối thịnh vượng chung Anh tìm kiếm quyền tự do, Công chúa Margaret đã đại diện cho Hoàng quyền trong các nghi lễ độc lập tại Jamaica vào năm 1962[110]TuvaluDominica vào năm 1978. Chuyến thăm của bà đến Tuvalu bị cắt ngắn bởi một căn bệnh, có thể là viêm phổi do virus,[111] và bà đã bay đến Úc để hồi phục.[112] Các chuyến thăm nước ngoài khác bao gồm Hoa Kỳ vào năm 1965, Nhật Bản vào năm 1969 và 1979,[113] Hoa Kỳ và Canada vào năm 1974,[114] Úc năm 1975,[115] Philippines năm 1980,[116] Swaziland vào năm 1981,[117] và Trung Quốc năm 1987.[118]

Hoạt động từ thiện[sửa | sửa mã nguồn]

Sở thích chính của bà là các hoạt động từ thiện, âm nhạc và ballet.[119] Bà là chủ tịch của Hiệp hội Quốc gia về Ngăn ngừa Bạo lực Trẻ em[119] và của Hiệp hội Hoàng gia Scotland về Ngăn ngừa Bạo lực Trẻ em và Viện trợ Trẻ em Tàn tật Toàn quốc (còn gọi là 'TÔI CÓ THỂ'). Bà là Chủ tịch lớn của Lữ đoàn Cấp cứu Thánh John[119] và Đại tá của Quân đoàn Điều dưỡng Hoàng gia Nữ vương Alexandra. Bà cũng là chủ tịch hoặc người bảo trợ của nhiều tổ chức, chẳng hạn như Hiệp hội Olympic Tây Ấn, Girl Guides,[119] Nhà hát Ba lê phía Bắc,[120] Ba lê Hoàng gia Birmingham,[121] Ba lê Scotland,[122] Trẻ em thứ nhất,[122] Chăm sóc Ung thư Tenovus,[123] Đại học Điều dưỡng Hoàng gia,[123] và Ngọn hải đăng Luân Đôn (một tổ chức từ thiện phòng chống AIDS đã sáp nhập với Terrence Higgins Trust).[18] Có một số thời điểm, Margaret bị chỉ trích vì không hoạt động nhiều như các thành viên khác của gia đình hoàng gia.[119]

Hôn nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Công chúa Margaret vào năm 1965.

Được biết, Margaret đã ngoại tình lần đầu tiên vào năm 1966, với cha đỡ đầu của con gái mình là Anthony Barton, một nhà sản xuất rượu vang ở Bordeaux.[124] Một năm sau, bà có mối liên lạc trong một tháng với Robin Douglas-Home, cháu trai của cựu Thủ tướng Anh Alec Douglas-Home.[125] Margaret tuyên bố rằng mối quan hệ của bà với Douglas-Home không có gì, nhưng những bức thư của bà gửi cho ông (sau đó đã được bán) cho thấy rằng họ rất thân mật.[126] Douglas-Home, người bị trầm cảm, chết vì tự tử 18 tháng sau khi chia tay với Margaret.[48] Những khẳng định rằng bà có mối quan hệ tình cảm với nhạc sĩ Mick Jagger,[127] diễn viên Peter Sellers và vận động viên cricketer người Úc Keith Miller chưa được chứng minh.[128] Theo nhà sử học Charlotte Breese, nghệ sĩ giải trí Leslie Hutchinson đã có một "mối liên lạc ngắn ngủi" với Margaret vào năm 1955.[129] Một tiểu sử năm 2009 của diễn viên David Niven bao gồm các xác nhận, dựa trên thông tin từ góa phụ của Niven và một người bạn tốt của Niven, rằng ông đã ngoại tình với công chúa, người đàn em kém 20 tuổi.[130] Năm 1975, công chúa được liệt kê trong số những người phụ nữ mà nam diễn viên Warren Beatty đã có mối quan hệ tình cảm.[131] John Bindon, một diễn viên của Cockney đã có thời gian trong tù, đã bán câu chuyện của mình cho báo Daily Mirror, khoe khoang về mối quan hệ thân thiết với Margaret.[132]

Công chúa Margaret, Bá tước Snowdon và thị trưởng Amsterdam Gijs van Hall vào ngày 14 tháng 5 năm 1965.

Đến đầu thập niên 1970, nhà Snowdon đã có những rạn nứt. Vào tháng 9 năm 1973, Colin Tennant đã giới thiệu Margaret với Roddy Llewellyn. Llewellyn kém bà 17 tuổi. Năm 1974, bà mời ông làm khách đến ngôi nhà nghỉ dưỡng mà bà đã xây dựng trên đảo Mustique.[133] Đây là lần đầu tiên trong một số những lần bà đến đây. Margaret mô tả mối quan hệ của họ là "một tình bạn thân thương".[134] Một lần, khi Llewellyn rời đi một cách bốc đồng đến Thổ Nhĩ Kỳ, Margaret trở nên rối loạn cảm xúc và uống quá liều thuốc ngủ.[135] "Tôi đã quá mệt mỏi vì tất cả mọi thứ", sau đó bà nói, "tất cả những gì tôi muốn làm là ngủ."[136] Khi bà hồi phục, nữ quan của bà tách Bá tước Snowdon khỏi bà, sợ rằng việc nhìn thấy ông sẽ khiến bà đau khổ hơn nữa.[137]

Vào tháng 2 năm 1976, một bức ảnh của Margaret và Llewellyn trong bộ đồ bơi trên đảo Mustique đã được đăng trên trang nhất của tờ báo lá cải, News of the World. Báo chí miêu tả Margaret là một phụ nữ lớn tuổi săn mồi và Llewellyn là người yêu dạng chàng trai đồ chơi của bà.[138] Vào ngày 19 tháng 3 năm 1976, gia đình Snowdon công khai thừa nhận rằng cuộc hôn nhân của họ đã tan vỡ không thể cứu vãn được.[139][140] Một số chính trị gia đề nghị loại bỏ Margaret khỏi danh sách dân sự. Các nghị sĩ Đảng Lao động đã tố cáo bà là "một ký sinh trùng hoàng gia"[141] và "gái điếm".[141] Vào tháng 5 năm 1978, bà bị ốm và được chẩn đoán là bị viêm dạ dày ruột và viêm gan do rượu.[142] Vào ngày 11 tháng 7 năm 1978, cuộc ly hôn của gia đình Snowdon đã được hoàn tất.[143] Đó là vụ ly hôn đầu tiên của một thành viên cấp cao của hoàng gia Anh kể từ vụ ly hôn của Công chúa Victoria Melita xứ Edinburgh vào năm 1901. Vào ngày 15 tháng 12 năm 1978, Bá tước Snowdon kết hôn với Lucy Lindsay-Hogg, nhưng ông và Margaret vẫn là bạn thân của nhau..[144]

Vào tháng 8 năm 1979, Louis Mountbatten, Bá tước Mountbatten thứ nhất của Miến Điện, và các thành viên trong gia đình ông đã bị giết bởi một quả bom được đặt bởi Quân đội Cộng hòa Ireland Lâm thời.[145] Vào tháng 10 năm đó, trong một chuyến đi gây quỹ của Hoa Kỳ thay mặt cho Nhà hát Opera Hoàng gia, Margaret đã ngồi tại một bữa tiệc tối ở Chicago với người chủ chuyên mục Abra Anderson và Thị trưởng Jane Byrne. Margaret nói với họ rằng gia đình hoàng gia đã bị lay động bởi nhiều lá thư chia buồn từ Ireland.[146] Vào ngày hôm sau, đối thủ của Anderson Irv Kupcinet đã công bố một tuyên bố rằng Margaret đã gọi người Ireland là "những con lợn".[147] Margaret, Anderson và Byrne đều đưa ra những lời từ chối ngay lập tức,[146] nhưng đã có thiệt hại được gây ra.[148] Phần còn lại của chuyến đi đã thu hút các cuộc biểu tình và đội an ninh của Margaret đã được tăng gấp đôi khi bà đối mặt với các mối đe dọa vật lý.[149]

Năm 1981, Llewellyn kết hôn với Tatiana Soskin, người mà ông đã quen biết được 10 năm.[150] Margaret vẫn là bạn thân với cả hai.[151] Vào tháng 1 năm 1981, Margaret là khách trong chương trình Desert Island Discs (Đĩa Đảo Sa mạc) của BBC Radio 4.[152] Sự xuất hiện được mô tả bởi báo The Guardian: "Bà ấy sang trọng một cách rất tuyệt vời, chọn Rule Britannia làm một trong những đĩa của mình, và yêu cầu Scotland the Brave được chơi bởi các tay kèn và trống của 'trung đoàn của tôi', Đội Lính bắn súng tường Hoàng gia Cao nguyên."[153]

Bệnh tật và cái chết[sửa | sửa mã nguồn]

Margaret trong cuộc sống sau này.

Cuộc sống sau này của công chúa đã bị hủy hoại bởi bệnh tật và khuyết tật.[154] Bà bắt đầu hút thuốc lá từ năm 15 tuổi và nghiện hút thuốc nặng trong nhiều năm sau đó.[155][156] Vào thập niên 1970, bà bị suy nhược thần kinh và được điều trị chứng trầm cảm bởi Mark Collins, một bác sĩ tâm thần từ Priory Clinic.[157] Vào ngày 5 tháng 1 năm 1985, bà đã phải cắt bỏ một phần phổi bên trái; cuộc phẫu thuật có sự tương đồng với cuộc phẫu thuật của cha bà hơn 30 năm về trước.[158] Năm 1991, bà từ bỏ thuốc lá, mặc dù bà vẫn tiếp tục uống nhiều rượu.[159] Vào tháng 10 năm 1993, một người bạn của Margaret tiết lộ rằng bà đã gặp Townsend lần cuối cùng trước khi ông qua đời vào năm 1995. Bà đã không muốn tham dự cuộc hội ngộ mà cả hai đã được mời, vào năm 1992, vì sợ nó có thể bị báo chí săn đón, vì vậy thay vào đó bà đã yêu cầu gặp ông một cách riêng tư.[160] Margaret nói rằng ông trông "giống hệt lúc trước, ngoại trừ việc ông có mái tóc màu xám".[48] Khách mời nói rằng ông không thực sự thay đổi, chúng tôi chỉ ngồi trò chuyện như những người bạn cũ. Họ cũng thấy ông bất bình và tự thuyết phục mình rằng khi đồng ý chia tay, ông và Margaret đã nêu một tấm gương cao cả mà tưởng chừng như vô ích.[161]

Vào tháng 1 năm 1993, bà nhập viện vì viêm phổi. Bà trải qua một cơn đột quỵ nhẹ vào ngày 23 tháng 2 năm 1998 tại ngôi nhà nghỉ dưỡng của mình ở Mustique.[162] Đầu năm sau, công chúa bị bỏng nặng ở bàn chân trong một tai nạn trong phòng tắm, điều này ảnh hưởng đến khả năng vận động của bà, do đó, bà cần phải được hỗ trợ khi đi bộ và đôi khi sử dụng xe lăn.[163] Bà nhập viện vào ngày 10 tháng 1 năm 2001 do chán ăn và khó nuốt sau một cơn đột quỵ nữa.[164][165] Đến tháng 3 năm 2001, đột quỵ đã khiến bà mất thị lực một phần và tê liệt nửa trái.[166] Lần xuất hiện cuối cùng trước công chúng của Margaret là tại lễ kỷ niệm sinh nhật lần thứ 101 của mẹ bà vào tháng 8 năm 2001 và lễ kỷ niệm sinh nhật lần thứ 100 của mợ bà, Công chúa Alice, Nữ công tước xứ Gloucester, vào tháng 12 năm đó.[167]

Công chúa Margaret qua đời trong Bệnh viện Quốc vương Edward VII, Luân Đôn, lúc 06:30 (GMT) vào ngày 9 tháng 2 năm 2002 ở tuổi 71, một ngày sau khi bị một cơn đột quỵ khác dẫn đến các vấn đề về tim.[122][168][169] Hoàng tử xứ Wales bày tỏ lòng kính trọng với dì của mình trong một chương trình phát sóng trên truyền hình.[170][171]

Quan tài của Margaret, được phủ theo tiêu chuẩn cá nhân của bà, đã được đưa từ Cung điện Kensington đến Cung điện Thánh James trước tang lễ của bà.[172] Lễ tang được tổ chức vào ngày 15 tháng 2 năm 2002, Kỷ niệm 50 năm ngày tang của cha bà.[173] Theo mong muốn của bà, buổi lễ là một buổi lễ riêng tư tại Nhà nguyện Thánh George, Lâu đài Windsor, dành cho gia đình và bạn bè.[174] Không giống như hầu hết các thành viên khác trong hoàng tộc, Công chúa Margaret đã được hỏa táng, tại lò hỏa táng Slough.[175] Tro cốt của bà được đặt trong ngôi mộ của cha mẹ bà, Quốc vương George VI và Vương hậu Elizabeth (người đã qua đời bảy tuần sau Margaret), trong Nhà nguyện Tưởng niệm Quốc vương George VI trong Nhà nguyện Thánh George hai tháng sau.[176] Một buổi lễ tưởng niệm cấp nhà nước đã được tổ chức tại Tu viện Westminster vào ngày 19 tháng 4 năm 2002.[177]

Di sản[sửa | sửa mã nguồn]

Hình ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Chúng tôi cảm ơn Chúa, người đã cứu tinh thần của chúng tôi phục hồi đức tin của chúng tôi.
Khi chúng tôi với những điều trần tục và không cầu nguyện hãy đóng cửa của chúng tôi.
Chúng tôi mất đi món quà thiêng liêng quý giá của mình để tôn phượng và ngưỡng mộ.
Sau đó, Đấng Cứu Rỗi của chúng ta, hãy lấp đầy trái tim chúng tôi để yêu người mãi mãi.

Văn bia của Công chúa Margaret, do chính bà viết, được khắc trên đá tưởng niệm ở Nhà nguyện Thánh George, Lâu đài Windsor.[178]

Các nhà quan sát thường mô tả Margaret là một kẻ hợm hĩnh hư hỏng, có khả năng nhận xét sắc sảo và cao thượng.[179] Các nhà phê bình khẳng định rằng bà thậm chí còn coi thường bà nội của mình là Hoàng hậu Mary vì bà ấy sinh ra là một công chúa với tầng lớp thấp hơn là "Serene Highness", trong khi Margaret sinh ra đã là một "Royal Highness".[180] Tuy nhiên, những bức thư của họ không cho thấy sự mâu thuẫn giữa họ.[181]

Margaret cũng có thể rất quyến rũ và nghiêm nghị. Những người tiếp xúc với bà có thể bị bối rối bởi sự thay đổi giữa sự thoải mái và nghiêm nghị.[182] Cựu giáo sư Marion Crawford đã viết trong cuốn hồi ký của mình: "Những nhận xét bốc đồng và sốt sắng mà bà ấy đưa ra đã trở thành tiêu đề tin tức và, được đưa ra khỏi bối cảnh của chúng, bắt đầu tạo ra trong mắt công chúng một tính cách bị bóp méo kỳ lạ, gần như không có chút tương đồng đến Margaret mà chúng ta biết."[183]

Người quen của Margaret, Gore Vidal, nhà văn người Mỹ, đã viết: "Cô ấy quá thông minh so với vị trí của mình trong cuộc sống". Ông nhớ lại một cuộc trò chuyện với Margaret, thảo luận về tai tiếng trước công chúng của mình, bà nói: "Đó là điều không thể tránh khỏi, khi có hai chị em gái và một người là Nữ vương, người phải là nguồn gốc của danh dự và tất cả những gì tốt đẹp, trong khi người kia phải là tâm điểm của sự ác ý đầy sáng tạo nhất, người em gái độc ác".[184]

Khi còn nhỏ, Margaret rất thích các buổi biểu diễn của ngựa, nhưng không giống như các thành viên khác trong gia đình, khi trưởng thành, Margaret không thể hiện sở thích săn bắn, bắn súng và câu cá.[185] Bà bắt đầu quan tâm đến múa ba lê từ khi còn rất nhỏ và thích tham gia các vở kịch nghiệp dư. Bà đã đạo diễn một vở kịch như vậy, có tên The Frogs, với những người bạn quý tộc của bà với tư cách là diễn viên.[185] Các diễn viên và ngôi sao điện ảnh là một trong số những vị khách thường xuyên đến thăm dinh thự của bà tại Cung điện Kensington.[185] Năm 1981, bà đã tham gia trong một tập phim của Desert Island Discs.[186] Năm 1984, bà xuất hiện với tư cách là chính mình trong một tập của bộ phim phát thanh The Archers, trở thành thành viên đầu tiên của gia đình hoàng gia tham gia một bộ phim truyền hình của BBC.[187]

Cuộc sống riêng tư của Công chúa Margaret trong nhiều năm từng là chủ đề bàn tán sôi nổi của giới truyền thông và những người theo dõi hoàng gia. Ngôi nhà của bà ở Mustique, do chú của chồng bà thiết kế Oliver Messel, một nhà thiết kế sân khấu, là điểm đến yêu thích của bà trong kỳ nghỉ.[188] Các cáo buộc về các bữa tiệc hoang dã và sử dụng chất kích thích cũng xuất hiện trên các phương tiện truyền thông.[189]

Sau cái chết của Margaret, nữ quan của bà, Quý bà Glenconner, nói rằng "[Margaret] đã hết lòng vì Nữ vương và rất ủng hộ bà ấy".[190] Margaret được cháu họ, Tòng Nam tước phu nhân Elizabeth Shakerley mô tả là "một người có khả năng tuyệt vời trong việc mang lại cho nhiều người niềm vui và bà đã là một người bạn rất, rất rất tốt và trung thành".[191] Một người cháu họ khác, Lord Lichfield, nói rằng "[Margaret] khá buồn vào khoảng thời gian cuối đời của bà vì đó là một cuộc sống không được viên mãn".[190]

The Independent đã viết trong cáo phó năm 1995 của Townsend rằng "Sự thể hiện to lớn của tình cảm và sự quan tâm phổ biến [trong mối quan hệ] giờ đây có thể được coi là yếu tố tạo nên một bước ngoặt trong thái độ của quốc gia đối với việc ly hôn".[38] Tổng giám mục Canterbury và Giáo hội đã nhận được nhiều sự giận dữ của dân chúng đối với sự kết thúc của mối quan hệ.[87] Randolph Churchill tin rằng những tin đồn "rằng Fisher đã can thiệp để ngăn cản công chúa kết hôn với Townsend đã gây hại khôn lường cho Giáo hội Anh";[80] một cuộc thăm dò của Gallup cho thấy 28% đồng ý và 59% không đồng ý, với việc Giáo hội từ chối tái hôn với một người đã ly hôn khi người hôn phối còn lại.[87] Nhà sử học Warwick cho rằng di sản lâu dài nhất của Margaret là một sự tình cờ. Có lẽ vô tình, Margaret đã mở đường cho việc công khai chấp nhận ly hôn của hoàng gia. Cuộc sống của bà, nếu không phải do hành động của bà, đã đưa ra quyết định và lựa chọn của những đứa con của chị gái bà, 3 người trong số họ đã ly hôn, dễ dàng hơn những gì họ đã làm.[192]

Eden được cho là đã nói với Nữ vương ở Balmoral khi thảo luận về Margaret và Townsend rằng, bất kể kết quả thế nào, chế độ quân chủ sẽ bị tổn hại.[53] Harold Brooks-Baker cho biết "Theo tôi, đây là bước ngoặt dẫn đến thảm họa cho gia đình hoàng gia. Sau khi Công chúa Margaret bị từ chối kết hôn, nó đã phản tác dụng và ít nhiều hủy hoại cuộc đời của Margaret. Nữ vương quyết định rằng kể từ đó trở đi, bất cứ ai trong gia đình bà muốn kết hôn sẽ ít nhiều được chấp nhận. Hoàng gia và công chúng bây giờ cảm thấy rằng họ đã đi quá xa theo chiều hướng khác".[96]

Thời trang và phong cách[sửa | sửa mã nguồn]

Trong suốt cuộc đời của mình, Công chúa Margaret được coi là một biểu tượng thời trang.[193][194][195] Thời trang của bà đã mang lại biệt danh "The Margaret Look".[195] Công chúa, được mệnh danh là "kẻ nổi loạn của hoàng gia" đã tự tạo phong cách trái ngược với phong cách nguyên sơ và vượt thời gian của chị gái mình, sử dụng các phụ kiện mod hợp thời trang, chẳng hạn như khăn trùm đầu màu sắc rực rỡ và kính râm quyến rũ.[193][196][197] Margaret đã hình thành một mối quan hệ thân thiết với atelier Christian Dior, mặc các thiết kế của ông trong suốt cuộc đời của bà và trở thành một trong những khách hàng nổi bật nhất của ông. Năm 1950, ông thiết kế một chiếc váy màu kem cho sinh nhật lần thứ 21 của bà, nó đã được coi là một phần mang tính biểu tượng của lịch sử thời trang.[198][199][200] Trong suốt thập kỷ, công chúa được biết đến với việc mặc những chiếc váy in hoa, váy dạ hội có tông màu đậm và các loại vải sang trọng, phụ kiện đính kim cương, ngọc trai và lông thú.[196][197] British Vogue đã viết rằng phong cách của Margaret "đạt được bước tiến của bà" vào giữa thập niên 1960, nơi bà được chụp ảnh cùng với những người nổi tiếng như The Beatles, Frank SinatraSophia Loren.[201] Công chúa Margaret cũng được biết đến với những chiếc mũ và áo choàng "lộng lẫy", bao gồm một chiếc mũ lông chim hoàng yến được đội trong chuyến thăm Jamaica năm 1962 và một chiếc mũ hộp bằng lông công cho Royal Ascot năm 1973.[197] Marie Claire tuyên bố rằng công chúa "không chịu thỏa hiệp" về phong cách của mình sau này khi lớn lên, tiếp tục với xu hướng áo dài tay và váy quây.[197]

Vào tháng 4 năm 2007, một cuộc triển lãm có tên Princess Line – The Fashion Legacy of Princess Margaret đã được khai trương tại Cung điện Kensington, trưng bày thời trang đương đại từ các nhà thiết kế người Anh như Vivienne Westwood lấy cảm hứng từ di sản phong cách của Công chúa Margaret. Bộ sưu tập mùa xuân năm 2006 của Christopher Bailey cho Burberry được lấy cảm hứng từ vẻ ngoài của Margaret từ thập niên 1960.[202]

Tài sản[sửa | sửa mã nguồn]

Trong cuộc đời của mình, tài sản của Margaret ước tính vào khoảng 20 triệu bảng Anh, phần lớn trong số đó được thừa kế từ cha bà.[203] Bà cũng thừa hưởng các tác phẩm nghệ thuật và đồ cổ từ Vương hậu Mary, và Dame Margaret Greville đã để lại cho bà 20,000 bảng Anh vào năm 1943.[203] Năm 1999, con trai của bà, Lord Linley, đã bán ngôi nhà ở Caribe của mẹ mình là Les Jolies Eaux với giá 2,4 triệu bảng Anh.[203] Vào thời điểm qua đời, Margaret đã nhận được 219,000 bảng Anh từ Civil List.[203] Sau khi qua đời, bà để lại bất động sản trị giá 7,6 triệu bảng Anh cho hai đứa con, số tài sản này đã bị cắt giảm xuống còn 4,5 triệu bảng Anh sau thuế thừa kế.[203] Vào tháng 6 năm 2006, phần lớn tài sản của Margaret được Christie's bán đấu giá để đáp ứng thuế và theo lời của con trai bà, "các yêu cầu gia đình bình thường như giáo dục cháu của bà",[204] mặc dù một số mặt hàng đã được bán để viện trợ cho các tổ chức từ thiện như The Stroke Association.[205] Được biết, Nữ vương đã nói rõ rằng số tiền thu được từ bất kỳ vật phẩm nào được trao cho em gái mình với tư cách chính thức phải được quyên góp cho các tổ chức từ thiện.[206] Một chiếc đồng hồ Fabergé đã lập kỷ lục thế giới với giá 1,24 triệu bảng Anh.[207] Chiếc vương miện Poltimore mà bà đội trong đám cưới năm 1960, được bán với giá 926,400 bảng Anh.[208] Tổng số tiền bán các tài sản của bà là 13,658,000 bảng Anh.[208][209]

Trong văn hóa đại chúng[sửa | sửa mã nguồn]

Các nữ diễn viên đã đóng vai Margaret bao gồm Lucy Cohu (The Queen's Sister, 2005), Katie McGrath (The Queen, 2009),[210] Ramona Marquez (The King's Speech, 2010), Bel Powley (A Royal Night Out, 2015), Vanessa KirbyHelena Bonham Carter (The Crown, 2016–nay).[211][212] Lesley Manville sẽ đóng vai bà trong mùa 5 và 6 của The Crown.[213] Bộ phim vụ trộm ngân hàng năm 2008, The Bank Job, xoay quanh những bức ảnh bị cáo buộc của Margaret.[214] Nhân vật "Pantomime Princess Margaret" xuất hiện trong 4 bản phác thảo riêng biệt, trong 3 tập khác nhau, của chương trình hài kịch siêu thực thập niên 1970 của BBC, Monty Python's Flying Circus.[215]

Danh hiệu và phù hiệu[sửa | sửa mã nguồn]

Danh hiệu[sửa | sửa mã nguồn]

  • 21 tháng 8 năm 1930 - 11 tháng 12 năm 1936: Công nữ Margaret xứ York Điện hạ
  • 11 tháng 12 năm 1936 - 3 tháng 10 năm 1961: Vương nữ Margaret Điện hạ
  • 3 tháng 10 năm 1961 - 2 tháng 1 năm 2002: Vương nữ Margaret Điện hạ, Nữ Bá tước xứ Snowdon

Chức vụ quân đội danh dự[sửa | sửa mã nguồn]

Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland Anh Quốc
Bermuda Bermuda
Canada Canada
Úc Úc
  • Úc Đại tá Danh dự của Quân đoàn Nữ Hoàng gia Úc[222]

Con cái[sửa | sửa mã nguồn]

Tên Sinh Kết hôn Con cái
David Armstrong-Jones, Bá tước thứ hai xứ Snowdon 3 tháng 11 năm 1961 8 tháng 10 năm 1993 Serena Stanhope Charles Armstrong-Jones, Tử tước xứ Linley
Quý bà Margarita Armstrong-Jones
Quý bà Sarah Armstrong-Jones 1 tháng 6 năm 1964 14 tháng 7 năm 1994 Daniel Chatto Samuel Chatto
Arthur Chatto

Tổ tiên[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Princess Margaret: The Rebel Royal”. BBC. 11 tháng 9 năm 2018. begins in 1930 with the birth of Margaret Rose Windsor
  2. ^ “Princess Margaret”. The Independent. 11 tháng 2 năm 2002. Margaret Rose Windsor, Princess of Great Britain and Northern Ireland: born Glamis, Angus 21 August 1930
  3. ^ In 2002, the Church of England changed its policy on marriages of divorced persons. Under certain circumstances, it now permits a person with a former spouse still living to remarry in church.[1][2]
  4. ^ “No. 33636”. The London Gazette: 5225. ngày 22 tháng 8 năm 1930.
  5. ^ Heald, p. 1; Warwick, pp. 27–28
  6. ^ Davies, Caroline (ngày 11 tháng 2 năm 2002). “A tale of two sisters' enduring affection”. The Daily Telegraph.
  7. ^ “Henry John Forbes Simson 1872–1932”. BJOG: An International Journal of Obstetrics and Gynaecology. 39 (4): 920–923. tháng 12 năm 1932. doi:10.1111/j.1471-0528.1932.tb16082.x.
  8. ^ “Ma'am darling:The princess driven by loyalty and duty”. The Independent. ngày 25 tháng 2 năm 1998. Truy cập ngày 10 tháng 4 năm 2013.
  9. ^ Warwick, p. 31
  10. ^ Warwick, pp. 31–32
  11. ^ Heald, p. 6; Warwick, p. 33
  12. ^ “Yvonne's Royalty Home Page: Royal Christenings”. Yvonne Demoskoff. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 8 năm 2011. Truy cập ngày 18 tháng 3 năm 2020.
  13. ^ Cha đỡ đầu của bà là: Thân vương xứ Wales (bác ruột của bà, người mà sau này nhường ngôi cho em trai là Hoàng tử George); Công chúa Ingrid của Thụy Điển (cô họ của bà ấy, người mà một người em họ khác Công chúa Patricia xứ Connaught thế chức); Công chúa Victoria (bà cô của bà); Quý bà Rose Leveson-Gower (dì của bà); và Hon David Bowes-Lyon (cậu ruột của bà).[11][12]
  14. ^ Crawford, pp. 14–34; Heald, pp. 7–8; Warwick, pp. 35–39
  15. ^ Warwick, pp. 34, 120
  16. ^ Warwick, pp. 45–46
  17. ^ Quoted in Warwick, p. 52
  18. ^ a b c d e Bradford
  19. ^ Lisa Sheridan in From Cabbages to Kings, quoted by Warwick, pp. 51–52
  20. ^ Warwick, p. 52
  21. ^ “Captain Scott and J M Barrie: an unlikely friendship”. The Telegraph. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2019.
  22. ^ Heald, p. 11; Warwick, p. 71
  23. ^ Heald, p. 18; Warwick, p. 76
  24. ^ Royal Support for the Scouting and Guiding Movements, Official Website of the British Monarchy, Bản gốc lưu trữ ngày 24 tháng 1 năm 2009, truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2008
  25. ^ The charitable princess, BBC News, ngày 9 tháng 2 năm 2002, truy cập ngày 17 tháng 12 năm 2008
  26. ^ Crawford, p. 110; Warwick, p. 98
  27. ^ Crawford, pp. 104–119; Warwick, pp. 99–101
  28. ^ Warwick, p. 102
  29. ^ Biography of HM Queen Elizabeth the Queen Mother: Activities as Queen, Official website of the British monarchy, truy cập ngày 28 tháng 7 năm 2009
  30. ^ Dempster, p. 8
  31. ^ Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên puente20190208
  32. ^ Bradford; Heald, p. 9
  33. ^ Botham, p. 9
  34. ^ Aronson, p. 92
  35. ^ a b Helen Molesworth, Property from the Collection of Her Royal Highness The Princess Margaret, Countess of Snowdon. Christie's Auction House, Jewellery Department, London, 2006. Auction of the Property of HRH Princess Margaret
  36. ^ Aronson, p. 97
  37. ^ Heald, p. 39
  38. ^ a b c De-la-Noy, Michael (21 tháng 6 năm 1995). “Obituary: Gp Capt Peter Townsend”. The Independent (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 7 tháng 11 năm 2020.
  39. ^ Heald, p. 53
  40. ^ Crawford, p. 111
  41. ^ Crawford, p. 164
  42. ^ Warwick, p. 140
  43. ^ Warwick, pp. 138–139
  44. ^ Warwick, pp. 140–142
  45. ^ a b c d e Botham, Noel (2012). “2: In Pursuit of Romance”. Margaret - The Last Real Princess. Kings Road Publishing. ISBN 978-1784187224.
  46. ^ Warwick, pp. 154–159
  47. ^ a b “Princess' Top Squire Is Gay Playboy Who Flaunts Protocol”. St. Petersburg Times. INS. 16 tháng 5 năm 1955. tr. 30. Truy cập ngày 10 tháng 11 năm 2020.
  48. ^ a b c d e f g h i j k Davies, Caroline (ngày 10 tháng 2 năm 2002). “A captivating woman...”. The Daily Telegraph. UK. Truy cập ngày 17 tháng 10 năm 2008.
  49. ^ a b c d e f g h i j k l Laguerre, Andre (10 tháng 10 năm 1955). “Clue to a Princess's Choice”. Life: 135–144. Truy cập ngày 6 tháng 11 năm 2020.
  50. ^ Heald, p. 105
  51. ^ “Princess Meg To Marry Commoner Named Jones”. Victoria Advocate. Victoria, Texas. Associated Press. 27 tháng 2 năm 1960. tr. 1. Truy cập ngày 10 tháng 5 năm 2013.
  52. ^ “Princess Margaret and future PM John Turner may have 'nearly married', letters reveal”. CBC News. 21 tháng 2 năm 2015.
  53. ^ a b c d e f g h Barrymaine, Norman (1 tháng 10 năm 1958). “The Story of Peter Townsend”. The Australian Women's Weekly (bằng tiếng Anh): 3. Truy cập ngày 7 tháng 11 năm 2020.
  54. ^ “Billy Wallace To Marry Meg?”. Star-News. Star Wire Services. 1 tháng 3 năm 1958. tr. 2. Truy cập ngày 10 tháng 11 năm 2020.
  55. ^ Heald, p. 84; Warwick, p. 163
  56. ^ a b c d e “GREAT BRITAIN: The Princess & the Hero”. Time (bằng tiếng Anh). 20 tháng 7 năm 1953. ISSN 0040-781X. Truy cập ngày 11 tháng 11 năm 2020.
  57. ^ Warwick, p. 167
  58. ^ Warwick, p. 170
  59. ^ Warwick, pp. 170–171
  60. ^ Heald, p. 89; Warwick, p. 180
  61. ^ Heald, p. 91; Warwick, p. 176
  62. ^ Warwick, p. 182
  63. ^ a b c Lacey, Robert (2008). “15: "Mindful of the Church's Teaching". Monarch: The Life and Reign of Elizabeth II. Simon and Schuster. tr. 187–198. ISBN 978-1439108390.
  64. ^ a b c Delffs, Dudley (2019). “Chapter 4: Conviction and Compromise: Growing Through Private and Public Criticism”. The Faith of Queen Elizabeth: The Poise, Grace, and Quiet Strength Behind the Crown. Zondervan. ISBN 978-0310356981.
  65. ^ a b c Courcy, Anne de (9 tháng 1 năm 2009). “The Princess and the Photographer”. Vanity Fair (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 5 tháng 11 năm 2020.
  66. ^ Bryant, Kenzie (29 tháng 12 năm 2017). “A New Theory About Princess Margaret and Peter Townsend's Relationship Has Emerged”. Vanity Fair (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 7 tháng 11 năm 2020.
  67. ^ a b c Brown, Craig (2018). Ninety-Nine Glimpses of Princess Margaret. Farrar, Straus and Giroux. tr. 87, 91, 94–96. ISBN 978-0374719685.
  68. ^ Judd, Denis (2012). George VI (bằng tiếng English). London: I.B. Tauris & Co Ltd. tr. 248. ISBN 9781780760711.Quản lý CS1: ngôn ngữ không rõ (liên kết)
  69. ^ “The Londoner's Diary: Caravan Artist”. Evening Standard. 31 tháng 7 năm 1951.
  70. ^ Townsend, Peter (1978). Time and Chance (bằng tiếng English). London: William Collins Sons & Co Ltd. tr. 194. ISBN 0002118572.Quản lý CS1: ngôn ngữ không rõ (liên kết)
  71. ^ “WHO IS TOWNSEND?”. Australian Women's Weekly. 23 tháng 3 năm 1955. Truy cập ngày 25 tháng 10 năm 2021.
  72. ^ “Queen Was "At Home" To Riders At Windsor”. The Tatler and Bystander: 11. 6 tháng 8 năm 1952.
  73. ^ Stoneman, William H (9 tháng 8 năm 1952). “Margaret's Captain Quite A Hero”. Miami Herald.
  74. ^ “Air Ace Wins Divorce”. Truth. 21 tháng 12 năm 1952. Truy cập ngày 25 tháng 10 năm 2021.
  75. ^ The Queen quoted by Princess Margaret, in Warwick, p. 186
  76. ^ a b c “Princess Margaret”. The Guardian. Truy cập ngày 27 tháng 7 năm 2014.
  77. ^ Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên edwards2017
  78. ^ “London Press Quiet About Royal Affair”. Eugene Register-Guard. Associated Press. 23 tháng 7 năm 1953. tr. 2A. Truy cập ngày 7 tháng 11 năm 2020.
  79. ^ Warwick, p. 187
  80. ^ a b c d Ann Sumner Holmes (13 tháng 10 năm 2016). The Church of England and Divorce in the Twentieth Century: Legalism and Grace. Routledge. tr. 78–79. ISBN 9781848936171. Truy cập ngày 3 tháng 1 năm 2019.
  81. ^ Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên lacey2017
  82. ^ Warwick, p. 191
  83. ^ a b Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên BBCMag38032464
  84. ^ Vickers, Hugo (17 tháng 11 năm 2019). “How accurate is The Crown? We sort fact from fiction in the royal drama”. The Times (bằng tiếng Anh). ISSN 0140-0460. Truy cập ngày 7 tháng 11 năm 2020.
  85. ^ Princess Margaret, 31 October 1955, quoted in Warwick, p. 205
  86. ^ a b “Meg Gives Up Townsend As Love Submits to Duty”. Pittsburgh Post-Gazette. Associated Press. 1 tháng 11 năm 1955. tr. 1–2. Truy cập ngày 8 tháng 11 năm 2020.
  87. ^ a b c Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên kynaston2010
  88. ^ Marr, Andrew (2012). The Real Elizabeth: An Intimate Portrait of Queen Elizabeth II. Henry Holt and Company. ISBN 978-1429950022.
  89. ^ “Townsend's Hurt of Rejection Healed”. Desert Sun. UPI. 4 tháng 9 năm 1970. tr. 8. Truy cập ngày 7 tháng 11 năm 2020.
  90. ^ “1960: Margaret weds Armstrong-Jones”. BBC. Truy cập ngày 14 tháng 5 năm 2018.
  91. ^ “Princess Margaret's wedding”. BBC. Truy cập ngày 14 tháng 5 năm 2018.
  92. ^ “A Close Look at the British Royal Family's Engagement Rings (slide 4)”. Vogue. Truy cập ngày 15 tháng 5 năm 2018.
  93. ^ Bonner, Mehera (25 tháng 10 năm 2017). “The Most Gorgeous Royal Engagement Rings: Your Official Guide to Who Owns What”. Marie Claire UK. Truy cập ngày 15 tháng 5 năm 2018.
  94. ^ Davies, Caroline (10 tháng 2 năm 2002). “A captivating woman...”. The Daily Telegraph. UK. Truy cập ngày 17 tháng 10 năm 2008.
  95. ^ Heald, p. 112: "looked strikingly like Princess Margaret"; Warwick, p. 223: "more than a passing resemblance to the Princess"
  96. ^ a b Lyall, Sarah (21 tháng 6 năm 1995). “Peter Townsend Dies at 80; Princess Margaret's Love (Published 1995)”. The New York Times (bằng tiếng Anh). tr. A16. ISSN 0362-4331. Truy cập ngày 5 tháng 11 năm 2020.
  97. ^ Heald, pp. 114–115; Warwick, p. 225
  98. ^ “Princess Margaret, daughter of George VI”. Westminster Abbey. Truy cập ngày 14 tháng 5 năm 2018.
  99. ^ Warwick, p. 227
  100. ^ a b c d Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên BBC-Wedding
  101. ^ “Margaret names her bridesmaids”. Royal Musings.
  102. ^ Heald, pp. 119–121; Warwick, pp. 229–230
  103. ^ Heald, p. 122; Warwick, p. 271
  104. ^ Heald, p. 141; Warwick, p. 233
  105. ^ Heald, pp. 140–141
  106. ^ Haden-Guest, Anthony (1965). “The New Class”. The Queen.
  107. ^ Warwick, p. 239
  108. ^ “Princess Margaret and Northern Ireland”. BBC. ngày 9 tháng 2 năm 2002. Truy cập ngày 19 tháng 3 năm 2018.
  109. ^ Payne, p. 17
  110. ^ Heald, pp. 149–150
  111. ^ Heald, pp. 206–207
  112. ^ Heald, p. 207
  113. ^ Heald, pp. 154–163, 210
  114. ^ Heald, p. 187
  115. ^ Heald, pp. 188–190
  116. ^ Heald, pp. 225–226
  117. ^ Heald, pp. 229–233
  118. ^ Heald, pp. 245–247
  119. ^ a b c d e “The charitable princess”. BBC. ngày 9 tháng 2 năm 2002. Truy cập ngày 19 tháng 3 năm 2018.
  120. ^ “Northern ballet theatre”. Bản gốc lưu trữ ngày 25 tháng 5 năm 2013. Truy cập ngày 10 tháng 4 năm 2013.
  121. ^ “Tributes pour in from across England”. BBC. ngày 9 tháng 2 năm 2002. Truy cập ngày 27 tháng 5 năm 2018.
  122. ^ a b c “Scots sorrow at death of princess”. BBC. ngày 9 tháng 2 năm 2002. Truy cập ngày 27 tháng 5 năm 2018.
  123. ^ a b “Welsh tributes flow for princess”. BBC. ngày 9 tháng 2 năm 2002. Truy cập ngày 27 tháng 5 năm 2018.
  124. ^ Heald, p. 170; Warwick, p. 245
  125. ^ Heald, p. 170
  126. ^ Warwick, pp. 245–246
  127. ^ Aronson, p. 229
  128. ^ Cricinfo – Players and Officials – Keith Miller, Cricinfo, truy cập ngày 13 tháng 10 năm 2008
  129. ^ Breese, Charlotte (2012). “Chapter Twelve: The Sweet Smell 1956–1959”. Hutch. London: Bloomsbury. ISBN 978-1-4088-3113-7.
  130. ^ Munn, Michael (ngày 24 tháng 5 năm 2009)."Oh God, I wanted her to die", The Sunday Times, Retrieved ngày 29 tháng 5 năm 2009.
  131. ^ Playgirl, Volume 3, 1975
  132. ^ Aronson, p. 260
  133. ^ Heald, p. 194; Warwick, p. 255
  134. ^ Margaret, trích dẫn tại Warwick, p. 256
  135. ^ Heald, p. 198; Warwick, p. 257
  136. ^ Trích dẫn tại Warwick, p. 257
  137. ^ Warwick, p. 257
  138. ^ Warwick, p. 258
  139. ^ Heald, p. 197; Warwick, p. 258
  140. ^ “1976: Princess Margaret and Lord Snowdon to split”. BBC. Truy cập ngày 14 tháng 5 năm 2018.
  141. ^ a b Willie Hamilton trích dẫn trong Warwick, p. 261
  142. ^ Pimlott, Ben (1996). “The Princess and the Press: The Fate of Margaret”. PBS. Truy cập ngày 16 tháng 3 năm 2018.
  143. ^ Aronson, p. 268
  144. ^ Warwick, p. 263
  145. ^ "1979: IRA bomb kills Lord Mountbatten", BBC On This Day, ngày 27 tháng 8 năm 1979
  146. ^ a b Warwick, p. 267
  147. ^ Heald, p. 217; Warwick, p. 267
  148. ^ Apple Jr., R.W. (1981). “British, Uneasy Over Irish, Cancel Visit To U.S. By Princess Margaret”. The New York Times. Truy cập ngày 16 tháng 3 năm 2018.
  149. ^ Warwick, pp. 267–268
  150. ^ Warwick, p. 274
  151. ^ Heald, p. 308; Warwick, p. 256
  152. ^ “Desert Island Discs, HRH Princess Margaret”. BBC Radio 4. ngày 23 tháng 1 năm 1981. Truy cập ngày 16 tháng 3 năm 2018.
  153. ^ Moss, Stephen (ngày 6 tháng 1 năm 2017). “Desert Island Discs: 75 defining moments from 75 years of castaways”. The Guardian. Truy cập ngày 16 tháng 3 năm 2018.
  154. ^ “Princess's history of ill health”. BBC. 9 tháng 2 năm 2002. Truy cập ngày 18 tháng 3 năm 2018.
  155. ^ Heald, pp. 32–33
  156. ^ “Princess Margaret: smoking”. walesonline.co.uk. 9 tháng 2 năm 2002. Truy cập ngày 31 tháng 8 năm 2021. Her addiction to strong Chesterfield cigarettes was rivalled only by her partiality to Famous Grouse whisky at home and gin in hot climates.
  157. ^ Bates, Stephen (29 tháng 3 năm 2001). “Princess Margaret resting after stroke”. The Guardian. Truy cập ngày 12 tháng 3 năm 2021.
  158. ^ Warwick, p. 276
  159. ^ Heald, p. 256
  160. ^ Rocco, Fiammetta (3 tháng 10 năm 1993). “When Princess Margaret...”. The Independent.
  161. ^ Aronson, Theo (1997). Princess Margaret (bằng tiếng English). London: Regency Inc. tr. 308. ISBN 9780895264091.Quản lý CS1: ngôn ngữ không rõ (liên kết)
  162. ^ “A lifetime dogged by ill-health”. The Guardian. 9 tháng 2 năm 2002. Truy cập ngày 18 tháng 3 năm 2018.
  163. ^ Warwick, pp. 290–291
  164. ^ “Princess Margaret: The medical care”. BBC. 11 tháng 1 năm 2001. Truy cập ngày 16 tháng 3 năm 2018.
  165. ^ “Charles visits Princess Margaret”. BBC. 15 tháng 1 năm 2001. Truy cập ngày 16 tháng 3 năm 2018.
  166. ^ Warwick, pp. 299–302
  167. ^ Warwick, p. 303
  168. ^ “Princess's history of ill health”. BBC. ngày 9 tháng 2 năm 2002. Truy cập ngày 18 tháng 3 năm 2018.
  169. ^ Warwick, p. 304
  170. ^ “Heir to the throne on death of his aunt”. AP Archive. YouTube. ngày 24 tháng 7 năm 2015. Truy cập ngày 27 tháng 5 năm 2018.
  171. ^ “Charles: My darling aunt”. BBC. ngày 9 tháng 2 năm 2002. Truy cập ngày 27 tháng 5 năm 2018.
  172. ^ “Princess to be cremated”. BBC. ngày 12 tháng 2 năm 2002. Truy cập ngày 19 tháng 3 năm 2018.
  173. ^ “A break in Royal tradition”. BBC. ngày 15 tháng 2 năm 2002. Truy cập ngày 19 tháng 3 năm 2018.
  174. ^ Warwick, p. 306
  175. ^ Davies, Caroline (ngày 16 tháng 2 năm 2002). “Bell tolls for Margaret's final journey”. The Daily Telegraph. Truy cập ngày 19 tháng 3 năm 2018.
  176. ^ Warwick, pp. 306–308
  177. ^ Heald, p. 295
  178. ^ Heald, p. 294
  179. ^ Heald, pp. 130–131, 222–223
  180. ^ Heald, p. 89
  181. ^ Heald, pp. 15–16, 89
  182. ^ Heald, p. 146
  183. ^ Crawford, p. 226
  184. ^ Vidal, Gore (2006). Point to Point Navigation. London: Little, Brown. ISBN 0-316-02727-8.
  185. ^ a b c Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên Devotee-Arts
  186. ^ “HRH Princess Margaret”. BBC Radio 4. 23 tháng 1 năm 1981. Truy cập ngày 19 tháng 4 năm 2021.
  187. ^ “Princess Margaret makes a guest appearance on The Archers”. BBC. 22 tháng 6 năm 1984. Truy cập ngày 19 tháng 4 năm 2021.
  188. ^ See, for example, Roy Strong quoted in Heald, p. 191
  189. ^ Gonzales, Erica (7 tháng 12 năm 2019). “The Truth About Princess Margaret's Overdose Scene in The Crown”. Harper's Bazaar. Truy cập ngày 2 tháng 12 năm 2020.
  190. ^ a b “Princess Margaret: Tributes at a glance”. BBC. 9 tháng 2 năm 2002. Truy cập ngày 28 tháng 5 năm 2018.
  191. ^ “Margaret's cousin attacks 'cruel' media”. BBC. 10 tháng 2 năm 2002. Truy cập ngày 28 tháng 5 năm 2018.
  192. ^ Warwick, pp. 308–309
  193. ^ a b Algoo, Jennifer. “Princess Margaret's Greatest Fashion Moments Through the Years”. Harper's Bazaar. Truy cập ngày 28 tháng 10 năm 2021.
  194. ^ Newis Smith, Josh. “Princess Margaret: We Take A Look At The Forgotten Royal Style Icon's Wardrobe”. Grazia Daily. Truy cập ngày 28 tháng 10 năm 2021.
  195. ^ a b Tromans, Chelsea. “Princess Margaret's Greatest Fashion Moments Through the Years”. Marie Claire. Truy cập ngày 28 tháng 10 năm 2021.
  196. ^ a b Wong, Brittany. “Princess Margaret's Style Evolution, From Peak Princess To Style Icon”. HuffPost. Truy cập ngày 28 tháng 10 năm 2021.
  197. ^ a b c d Goldstone, Penny. “A look back at Princess Margaret's most daring looks”. Marie Claire UK. Truy cập ngày 28 tháng 10 năm 2021.
  198. ^ Katz, Brigit. “Princess Margaret's Iconic 21st Birthday Dress Goes on Display”. Smithsonian Magazine. Truy cập ngày 28 tháng 10 năm 2021.
  199. ^ Hills, Megan C. “The Christian Dior exhibition in London: The story behind Princess Margaret's iconic gown and more”. The Standard. Truy cập ngày 28 tháng 10 năm 2021.
  200. ^ Frost, Karie. “Princess Margaret's iconic 21st birthday gown goes on display at the V&A's Dior exhibition”. Harper's Bazaar.
  201. ^ McDermott, Kerry. “Princess Margaret's Royal Style In 21 Divine Vintage Photos”. British Vogue. Truy cập ngày 28 tháng 10 năm 2021.
  202. ^ Heald, pp. 296–297
  203. ^ a b c d e Pook, Sally (26 tháng 6 năm 2002). “Margaret leaves £7.6m fortune to her children”. The Daily Telegraph. Truy cập ngày 2 tháng 6 năm 2018.
  204. ^ Nikkhah, Roya (14 tháng 1 năm 2007). “Viscount Linley defends royal auction”. The Daily Telegraph. Truy cập ngày 2 tháng 6 năm 2018.
  205. ^ Heald, pp. 297–301
  206. ^ Alderson, Andrew (11 tháng 6 năm 2016). “Queen urges Margaret's heirs to avoid another royal gift scandal”. The Daily Telegraph. Truy cập ngày 2 tháng 6 năm 2018.
  207. ^ “Princess's gems, tiara for auction”. CNN. 9 tháng 6 năm 2006. Truy cập ngày 2 tháng 6 năm 2018.
  208. ^ a b Heald, p. 301
  209. ^ “Royal auction raises over £13.5m”. BBC. 15 tháng 6 năm 2006. Truy cập ngày 2 tháng 6 năm 2018.
  210. ^ “Five actresses to play the Queen for C4”. The Guardian. 27 tháng 1 năm 2009. Truy cập ngày 4 tháng 3 năm 2009.
  211. ^ “The Crown: all you need to know about Netflix's £100 million series, from the 'shocking' first scene to Matt Smith's topless rowing”. The Daily Telegraph. 14 tháng 10 năm 2016.
  212. ^ Moore, Matthew (14 tháng 12 năm 2019). “The Crown sees Wikipedia surge on British history searches”. The Times (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 16 tháng 12 năm 2019.
  213. ^ 'The Crown' Seasons 5 and 6: Everything to Know as the Netflix Royal Drama Plots Its Endgame”. Hollywood Reporter.
  214. ^ Thorpe, Vanessa (9 tháng 2 năm 2008). “Anger at royal slur in bank robbery film”. The Guardian. Truy cập ngày 19 tháng 4 năm 2021.
  215. ^ Cogan, Brian; Massey, Jeff (2014). Everything I Ever Needed to Know About _____* I Learned from Monty Python *History, Art, Poetry, Communism, Philosophy, the Media, Birth, Death, Religion, Literature, Latin, Transvestites, Botany, the French, Class Systems, Mythology, Fish Slapping, and Many More!. St. Martin's Press. tr. 102. ISBN 978-1466842168.
  216. ^ “No. 41535”. The London Gazette (Supplement): 6639. ngày 28 tháng 10 năm 1958.
  217. ^ “No. 54745”. The London Gazette (Supplement): 4766. ngày 21 tháng 4 năm 1997.
  218. ^ “No. 40286”. The London Gazette (Supplement): 5499. ngày 24 tháng 9 năm 1954.
  219. ^ “No. 41801”. The London Gazette (Supplement): 5421. ngày 25 tháng 8 năm 1959.
  220. ^ “No. 47234”. The London Gazette (Supplement): 7079. ngày 10 tháng 6 năm 1977.
  221. ^ “No. 49902”. The London Gazette: 14141. ngày 19 tháng 10 năm 1984.
  222. ^ “No. 39865”. The London Gazette (Supplement): 2997. ngày 26 tháng 5 năm 1953.
  223. ^ Louda, Jiří; Maclagan, Michael (1999) [1981]. Lines of Succession: Heraldry of the Royal Families of Europe (ấn bản 2). London: Little, Brown. tr. 34. ISBN 978-0-316-84820-6.

Danh sách tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]