Chiếc lá cuối cùng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

"Chiếc lá cuối cùng" (nhan đề gốc tiếng Anh: "The Last Leaf") là một trong những truyện ngắn hay của nhà văn nổi tiếng người Mỹ O. Henry. Truyện lấy bối cảnh ở khu Greenwich Village, Manhattan, thành phố New York, Hoa Kỳ.

Tác giả[sửa | sửa mã nguồn]

Tác giả của câu chuyện này là O.Henry.Ông sinh năm 1862 là nhà văn chuyên viết truyện ngắn người Mỹ.

"The Last Leaf"
Tác giả O. Henry
Quốc gia  Hoa Kỳ
Ngôn ngữ Tiếng Anh
Thể loại Truyện ngắn
Xuất bản tại The Trimmed Lamp and Other Stories
Ngày xuất bản 1907

Tóm tắt nội dung[sửa | sửa mã nguồn]

Sue (phiên âm: Xiu) và Johnsy (phiên âm: Giôn-xi) là 2 nữ họa sĩ trẻ sống trong 1 khu nhà trọ. Cụ Behrman (phiên âm: Bơ-men) là một họa sĩ già cũng sống ở đó; cả đời cụ khao khát vẽ được một kiệt tác nhưng chưa thực hiện được. Mùa đông năm ấy, Johnsy bị bệnh sưng phổi rất nặng. Bệnh tật và nghèo túng khiến cô tuyệt vọng không muốn sống nữa và nghĩ rằng khi chiếc lá thường xuân cuối cùng rụng xuống sẽ là lúc mình lìa đời. Sue vô cùng lo lắng và hết lòng chạy chữa cho bạn nhưng vô ích. Biết được ý nghĩ điên rồ đó của Johnsy, cụ Behrman âm thầm thức suốt đêm mưa gió để vẽ chiếc lá thường xuân. Chiếc lá cuối cùng đã không rụng trong đêm bão lớn khiến Johnsy nghĩ lại, cô hy vọng và muốn được sống. Tuy nhiên, cụ Behrman lại chết vì bệnh sưng phổi sau một đêm đội mưa đội gió để vẽ hình chiếc lá cuối cùng lên tường nhằm cứu Johnsy. Sau khi Sue được thông báo rẳng Johnsy đã thoát khỏi nguy hiểm, cô lặng lẽ đến bên bạn báo cho bạn về cái chết của cụ Behrman và bí mật của chiếc lá cuối cùng.

Chuyển thể[sửa | sửa mã nguồn]

Truyện ngắn này đã được chuyển thể lên màn ảnh thành một phần trong phim O. Henry's Full House năm 1952 và một phim 24 phút do Giáo hội Các Thánh hữu Ngày sau của Chúa Giêsu Kitô sản xuất năm 1983.[1]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Easter TV Special To Affirm LDS Belief in Resurrected Christ The Church of Jesus Christ of Latter-day Saints 4/1984

Ý nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Câu chuyện mang đến cho chúng ta bài học sâu sắc về sự hy sinh của cụ Behrman.Câu chuyện là biểu tượng của nhiều khía cạnh của cuộc sống:sự hy sinh,sự bi quan,tình bạn và cái chết.Và chúng ta thấy rằng không nên đánh giá con người qua vẻ bề ngoài hay giai cấp xã hội.Trong vấn đề này ta thấy ông Berhman đã dành ra một đêm để vẽ chiếc lá cuối cùng cho Johnsy.Có một số người khá giống với ông ta:Luôn có vẻ không quan tâm đến người khác nhưng trong thâm tâm của họ thì lại rất quan tâm đến mọi người.Thậm chí có thể hy sinh để cứu ai đó như cụ Behrman.[cần dẫn nguồn]