Chiến tranh đổ bộ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Chiến tranh đổ bộ là một loại hoạt động quân sự tấn công mà ngày nay sử dụng các tàu hải quân và không quân đổ bộ vào một bờ biển thù địch hoặc có khả năng thù địch tại một bãi biển sẽ đổ bộ được xác định trước.[1] Trong suốt lịch sử, các hoạt động này được tiến hành bằng cách sử dụng tàu thuyền làm phương tiện chính để đưa quân vào bờ. Kể từ Chiến dịch Gallipoli, tàu thủy chuyên dụng ngày càng được cải tiến thiết kế để hiệu quả trong đổ bộ binh lính, xe quân sự và các phương tiện chiến tranh. Việc đổ bộ sử dụng nhiều loại phương tiện bao gồm cả thuyền bơm hơi hoặc tàu ngầm.

Thuật ngữ đổ bộ lần đầu được đề cập ở Anh và Mỹ trong những năm 1930 với việc giới thiệu các loại xe như xe tăng đổ bộ Vickers-Carden-Loyd Light hoặc Xe đổ bộ trinh sát.

Chiến tranh đổ bộ bao gồm các hoạt động được xác định theo loại, mục đích, quy mô và phương tiện thi hành. Ở Anh Quốc hiện nay, những hoạt động này được gọi là hoạt động phối hợp các lực lượng hải quân, lục quânkhông quân, họ làm việc độc lập dưới quyền chỉ huy của mỗi lực lượng.[2]

Kể từ thế kỷ 20, việc đổ bộ của quân đội trên một bãi biển được thừa nhận là phức tạp nhất trong các cuộc triển khai quân sự. Việc thực hiện đòi hỏi một sự phối hợp phức tạp của nhiều loại quân sự, bao gồm cả không quân, hỏa lực hải quân, vận tải hải quân, lập kế hoạch hậu cần, thiết bị chuyên dụng, chiến tranh đường bộ, chiến thuật và đào tạo rộng rãi loại nhiệm vụ này cho tất cả các nhân viên liên quan.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Speller, Ian & Tuck, Christopher, Amphibious warfare, Strategy and tactics series, Spellmount, 2001, trang 7
  2. ^ Harding, Richard, The Royal Navy, 1930-2000: Innovation And Defense, Taylor & Francis, 2005, trang 44