Chiến tranh Ngô-Ngụy (222-225)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Chiến tranh Ngụy - Ngô (222-225)
Một phần của Thời kỳ Tam Quốc
Thời gian 222 – 225
Địa điểm sông Dương Tử, Trung Hoa
Kết quả Đông Ngô chiến thắng
Tham chiến
Tào Ngụy Đông Ngô
Thục Hán
Chỉ huy và lãnh đạo
Tào Phi
Tào Hưu
Tào Chân
Vương Song
Giả Quỳ
Tôn Quyền
Trương Chiêu
Lục Tốn
Chu Phường
Lực lượng
30 vạn 10 - 20 vạn

Chiến tranh Ngụy-Ngô hay Chiến dịch đánh Ngô của Tào Phi là trận chiến giữa 2 quốc gia Tào NgụyĐông Ngô (lúc này Tôn Quyền chỉ mới xưng Ngô Vương thần phục nhà Ngụy của Tào Phi đã xưng đế) thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Đây là cuộc chiến diễn ra ngay sau trận Di Lăng liên minh Tôn-Lưu được thiết lập trở lại, Tào Phi muốn lập công trong lúc ở ngôi hoàng đế nên đã tập hợp 30 vạn quân tấn công Đông Ngô (trước đó đã nghĩ cách đánh Thục nhưng bất thành). Trận chiến diễn ra từ năm 222 tới năm 225 được thể hiện ngắn gọn trong Tam Quốc diễn nghĩa hay Tân Tam Quốc Diễn Nghĩa.

Hoàn cảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi hay tin Hán Chiêu Liệt Đế đại bại, Tào Phi mong muốn đánh Thục Hán để lập công trạng trong lúc ở ngôi bèn hợp các quan lại nghĩ cách đánh Thục. Có một vị đại thần là Tư Mã Ý hiến kế nếu chỉ dùng 1 đạo quân của nhà Ngụy thì không thể đánh được nên đã hiến kế chia 5 đạo quân đánh Thục như sau:

  • Đạo thứ 1: Dùng tiền mua chuộc các vị tù trưởng dân tộc ít người ở biên giới lệnh họ đánh Thục.
  • Đạo thứ 2: Dùng tiền mua chuộc Man Vương Mạnh Hoạch lệnh cho dẫn quân đánh Thục.
  • Đạo thứ 3: Lệnh cho hàng tướng Mạnh Đạt từng phản Thục theo Ngụy dẫn quân đánh Thục.
  • Đạo thứ 4: Lệnh cho Ngô Vương Tôn Quyền hiện đang là chư hầu của nhà Ngụy (được Tào Phi phong làm Ngô Vương sau khi xưng thần với nhà Ngụy ở trận Di Lăng) dẫn quân đánh Thục.
  • Đạo thứ 5: Đạo quân cuối mới do đại quân nhà Ngụy tấn công.

Nhưng 3 đạo quân đầu tiên đều do thừa tướng Gia Cát Lượng nghĩ cách đánh bại nhanh chóng, nhờ tài ăn nói của Đặng Chi (người được Gia Cát Lượng cử đến Ngô làm thuyết khách) đã khiến cho Ngô Vương Tôn Quyền không theo lệnh nhà Ngụy để giữ vững liên minh Tôn-Lưu. Nên đại quân thứ năm của nhà Ngụy đại bại.

Ngụy Văn Đế tức giận quy hết lỗi cho Tôn Quyền trước đó chỉ trá hàng ở trận Di Lăng, bây giờ tạo phản không làm đúng bổn phận nước chư hầu. Nên đã phái 30 vạn quân lập tức tấn công Đông Ngô mặc cho Tư Mã Ý người trước đó đã khuyên đánh Thục can ngăn.

Diễn biến và kết quả[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]