Chuyện người con gái Nam Xương

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Chuyện người con gái Nam Xương là một trong những thiên truyện trong tác phẩm Truyền kỳ mạn lục - tác phẩm duy nhất và nổi tiếng nhất của danh sĩ Nguyễn Dữ. Truyện được coi là một áng "thiên cổ kì bút", viết về phẩm chất và số phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa, đồng thời lên án, tố cáo lễ giáo phong kiến hà khắc đã không cho người phụ nữ được bảo vệ mình.

Tác giả[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Nguyễn Dữ

Nguyễn Dữ - có tên phiên âm là Nguyễn Tự (?-?), là một danh sĩ sống vào năm 1745, thời Lê đại. Ông là học trò của Tuyết Giang Phu Tử Nguyễn Bỉnh Khiêm, là người học rộng, tài cao, am hiểu văn chương. Tác phẩm duy nhất của ông là "Truyền kỳ mạn lục" - tác phẩm truyền kỳ nổi tiếng được đón nhận suốt bao thế kỷ nay.

Tác phẩm[sửa | sửa mã nguồn]

Nguồn gốc xuất xứ[sửa | sửa mã nguồn]

Chuyện người con gái Nam Xương là thiên truyện thứ 16 trong tổng số 20 truyện của Truyền kỳ mạn lục. Nguồn gốc của truyện bắt nguồn từ một truyện cổ tích dân gian tên là Vợ chàng Trương

Tóm tắt tác phẩm[sửa | sửa mã nguồn]

Truyện kể về người con gái Nam Xương, có tên là Vũ Thị Thiết. Nàng là người có dung hạnh vẹn toàn, chồng là Trương Sinh tính tình hay ghen, Vũ Nương sắp đến kì sinh nở thì chồng bị gọi đi lính.

Ở nhà Vũ Nương sinh con và chăm nom mẹ chồng rất mực chu đáo, vì nhớ thương con mẹ chồng nàng ngày càng ốm nặng rồi mất, nàng lo tang ma chu đáo như với cha mẹ đẻ mình. Để đỡ nhớ chồng, nàng hay đùa với con bằng cách chỉ cái bóng của mình lên vách và nói với con đó là cha Đản.

Từ chiến trường trở về, Trương Sinh đau buồn ra thăm mộ mẹ, bế Đản theo, ra đến đồng đứa trẻ quấy khóc vì đứa bé bảo Trương không phải là cha Đản, cha Đản đêm nào cũng đến, mẹ Đản đi cũng đi, mẹ Đản ngồi cũng ngồi nhưng chẳng bao giờ bế Đản cả. Vì tính ghen tuông mù quáng, Trương Sinh đã đánh mắng Vũ nương rồi đuổi nàng đi, dù cho hàng xóm khuyên ngăn. Không thể thanh minh được, Vũ nương đã trẫm mình xuống dòng sông Hoàng Giang, để lấy cái chết minh oan cho mình.Nàng được Linh Phi vợ của vua Nam Hải cứu.

Trương Sinh tuy giận nhưng vẫn thương xót. Một buổi tối Đản chỉ vào cái bóng trên tường và nói ”Đấy cha Đản lại đến kia kìa”. Trương Sinh ân hận vô cùng nhưng việc đã rồi.

Dưới động rùa, Vũ Nương đã gặp lại Phan Lang người cùng làng, nàng gửi chiếc hoa vàng cùng lời nhắn Trương lập đàn giải oan cho mình. Trương bèn lập đàn giải oan cho nàng, quả thấy Vũ Nương ngồi trên kiệu hoa ở giữa dòng với cờ tán võng lọng rực rỡ cả bến sông thoắt ẩn thoắt hiện. Nàng từ biệt và không thể thể trở về trần gian được nữa.

Ý nghĩa tác phẩm[sửa | sửa mã nguồn]

Tác phẩm không chỉ thành công về mặt nghệ thuật như: nghệ thuật xây dựng tình huống truyện, nhân vật độc đáo; cốt truyện sáng tạo; sử dụng tốt các yếu tố trữ tình; đối thoại của nhân vật... mà còn mang giá trị, ý nghĩa sâu sắc:

  • Phản ánh hiện thực xã hội phong kiến đương thời với nhiều sự bất công (trọng nam khinh nữ, phân hóa giàu nghèo, chiến tranh phi nghĩa,...).
  • Khắc họa rõ nét bức tranh về cuộc đời - số phận của người phụ nữ thời kì đó, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội phong kiến.
  • Thể hiện sự trân trọng của nhà văn đối với những ước mơ chính đáng, khát vọng cao đẹp như: khát vọng được hạnh phúc, ước mơ về sự công bằng trong xã hội,....
  • Thể hiện niềm xót thương, cảm thông sâu sắc của tác giả đối với số phận của người phụ nữ thông qua nhân vật Vũ Nương.
  • Lên án, phê phán, tố cáo xã hội phong kiến đã chà đạp lên quyền sống của con người.
  • Khẳng định những phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ thông qua nhân vật Vũ Nương.

...

Chi tiết chiếc bóng[sửa | sửa mã nguồn]

Chi tiết chiếc bóng trong tác phẩm "Chuyện người con gái Nam Xương" của nhà văn Nguyễn Dữ mang ý nghĩa rất quan trọng, nó giữ vai trò thắt nút và cởi nút cho câu chuyện:

  • Chi tiết "cái bóng" có ý nghĩa thắt nút cho câu chuyện:

- Đối với Vũ Nương - một người vợ thủy chung - thì "cái bóng" chỉ là "cái bóng". Trong những ngày chồng xa nhà, vì thương nhớ chồng,và khát khao sum họp, không muốn con nhỏ thiếu vắng bóng người cha, Vũ Nương đã chỉ "bóng" mình trên vách qua ánh đèn và nói đó là cha Đản. Mục đích lời nói đó của Vũ Nương là hoàn toàn tốt đẹp.

- Đối với bé Đản, mới chỉ 3 tuổi còn thơ ngây, chưa thể nào hiểu hết những điều phức tạp nên nó đã tin có một người cha đêm nào cũng đến, mẹ Đản đi cũng đi, mẹ Đản ngồi cũng ngồi, nhưng nín thin thít và không bao giờ bế Đản cả.

- Còn đối với Trương Sinh - một người ít học, đa nghi, hồ đồ - khi nghe bé Đản nói về cha của mình(chính là "cái bóng") đã làm nảy sinh sự nghi ngờ về sự không chung thủy,nảy sinh thái độ ghen tuông và lấy đó làm bằng chứng để mắng nhiếc, chửi rủa, đánh đuổi Vũ Nương và khiến cho nàng phải tìm đến cái chết đầy oan ức.

  • Chi tiết "cái bóng" có ý nghĩa cởi nút cho câu chuyện: Chính nhờ cái bóng ở trên tường được bé Đản gọi là "cha" mà sau này, chàng mới nhận ra nỗi oan của vợ. Bao nghi ngờ, oan ức đều được hóa giải nhờ vào chiếc bóng.

Chính cách thắt nút và cởi nút của câu chuyện qua chi tiết "cái bóng" này đã làm cho cái chết của Vũ Nương thêm oan khuất, giá trị tố cáo đối với xã hội phong kiến càng nam quyềnđầy bất công đối với người phụ nữ càng thêm sâu sắc.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]