Concerto cho piano số 2 (Shostakovich)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Concerto cho piano số 2, cung Fa trưởng, Op. 102 là bản concerto của nhà soạn nhạc người Nga Dmitri Shostakovich. Tác phẩm này được ông sáng tác vào năm 1957 và chính ông trình diễn nó lần đầu tiên vào năm 1958. Đây là một trong những tác phẩm đỉnh cao trong sự nghiệp của Shostakovich trong thập niên 1950[1]. Đây cũng là một trong những bản concerto được biểu diễn nhiều nhất. Tác phẩm này tuân theo truyền thống nhạc cổ điển châu Âu, nhưng vẫn có dáng dấp của những khúc nhạc đương thời. Nó gồm 3 chương:

Đây là chương được mở màn bởi các nhạc cụ thuộc bộ hơi. Ngay sau đó, piano bắt đầu thể hiện chủ đề chính của chương. Xuyên suốt tác phẩm là một sinh khí âm nhạc mạnh mẽ, quyết liệt, bản lĩnh, nhưng cũng chan chứa không ít nét vui tươi, lạc quan, yêu đời. Cuối cùng, piano gợi lại chủ đề đã có ở đầu chương và dàn nhạc giao hưởng kết thúc chương. Nếu ai quan tâm nhạc cổ điển có thể một điều: Chương 1 đã thể hiện rõ sự pha trộn giữa âm nhạc thời đại (cụ thể là nhạc Jazz) với những cấu trúc cổ điển của Shostakovich.

Tiếp tục các nhạc cụ của dàn nhạc mở đầu chương này, nhưng có thêm sự tham gia của các nhạc cụ bộ dây. Piano lúc này không còn sôi động, mạnh mẽ, quyết liệt, vui tươi như ở chương 1 mà chỉ thấp thoáng đâu đó. Những nốt nhạc của nó lúc này đầy tâm sự. Chương này cũng được kết thúc bởi dàn nhạc.

  • Chương 3: Allegro

Lần này, khác với 2 chương trước, piano mở đầu chương, sau đó dàn nhạc hưởng ứng. Lúc này cả piano và dàn nhạc trở lại với những gì mà chương 1 thể hiện. Nhưng khác với chương 1, piano không nhắc lại khúc nhạc đã có ở đầu chương khi tác phẩm dần đi đến hồi kết mà lại tạo một cái kết hoàn toàn khác.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Từ điển tác giả, tác phẩm âm nhạc phổ thông, Vũ Tự Lân, xuất bản năm 2007, trang 338