Cung A Phòng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Cung A Phòng( hay còn gọi là cung A Bàng) là một cung điện do Tần Thủy Hoàng xây làm nơi nghỉ mát mùa hè, thuộc địa phận thành Tây An, bên bờ sông Vi, cách trung tâm thành phố Tây An( tỉnh Thiểm Tây) ngày nay khoảng 13km về phía Tây.

Việc xây dựng được bắt đầu từ năm 212 TCN. Cho tới ngày nay, vết tích duy nhất còn sót lại của công trình này chỉ là vết tích của sảnh trước cung điện.

Cuốn ''Sử kí'' của Tư Mã Thiên mô tả, riêng phần đã hoàn thành của cung A Phòng rộng tới mức ''chiều từ Đông sang Tây của phần điện phía trước dài 500 bộ( hơn 800m), chiều từ Nam sang Bắc dài 50 trượng( hơn 150m), phía trên có thể ngồi được hàng chục ngàn người, phía trước có thể dựng được cột cờ 5 trượng.

Theo đó, ngay từ khi khởi công vào năm Tần Thủy Hoàng thứ 35, cung A Phòng đã là một công trình gây tranh cãi, làm hao tiền, tốn của, kiệt quệ sức dân và mang tới cho vị hoàng đế không ít lửa hận thù từ muôn dân trăm họ.

Cung A Phòng đi vào sách sử, bởi nó được ghi nhận là nơi cất giữ vàng bạc, châu báu cũng như hàng ngàn vạn mỹ nữ mà quân Tần cướp được trong cuộc chiến tranh chinh phục 6 nước chư hầu.

Người ta truyền tai nhau, vàng bạc trong cung điện chất cao như núi, còn mỹ nữ có cả vạn người. Chuyện phòng the theo kiểu đế vương, tính ngông và đam mê ái tình, vàng bạc đã biến cung điện trở thành điểm đến thường xuyên của Tần Thủy Hoàng.

Cung A Phòng
Thông tin chung

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

"A Phòng cung đồ" (Bức họa cung A Phòng), họa sĩ Viên Diệu đời Thanh.