Di chỉ khảo cổ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Jump to navigation Jump to search

Di chỉ khảo cổ hay địa điểm khảo cổ học, đôi khi nói rút gọn là di chỉ, là địa điểm (hoặc một nhóm các địa điểm vật lý), trong đó các bằng chứng về hoạt động trong quá khứ được bảo tồn (tiền sử hoặc có lịch sử hoặc hiện đại), và đã và đang được hoặc có thể được điều tra bằng cách sử dụng phương pháp khảo cổ học và đại diện cho một phần hồ sơ khảo cổ [1][2].

Các di chỉ có phạm vi từ khu vực có ít hoặc không có di vật có thể nhìn thấy trên mặt đất, tới các tòa nhà và các công trình khác vẫn đang được sử dụng.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ JB. “How do archaeologists find sites?”. Bone Broke. Truy cập ngày 12 tháng 12 năm 2017. 
  2. ^ “Learning Archaeology: Pre-Ex: Geophysics: Magnetometry”. www.pastperfect.org.uk. Truy cập ngày 12 tháng 12 năm 2017. 

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]