Hệ ngôn ngữ Á-Phi

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Hệ ngôn ngữ Á-Phi là tên gọi chung các ngôn ngữ có quan hệ thân thuộc phân bố ở Tây ÁBắc Phi, một tên gọi thường dùng khác là "hệ ngôn ngữ Hamito-Semitic"

Địa bàn phân bố cụ thể của hệ ngôn ngữ này từ bán đảo Ả Rập qua Bắc Phi đến Maroc, phía bắc đến vùng núi Kavkaz và phía nam đến tận khu vực Xích Đạo. Tổng số người sử dụng hệ ngôn ngữ này gần 200 triệu, riêng tiếng Ả Rập trong hệ ngôn ngữ này đã có tới 100 triệu người sử dụng

Hệ ngôn ngữ Á-Phi có 5 nhóm

  • Nhóm Semitic: Đứng đầu trong hệ ngôn ngữ về số lượng ngôn ngữ và địa bàn phân bố, từ Bắc Phi đến Tiểu Á đều có ngôn ngữ của nhóm này như tiếng Ả Rập, tiếng Amharic, tiếng Hebrew, tiếng Tigrinia, tiếng Tigre, tiếng Malta,...Với số người sử dụng trên 150 triệu người
  • Nhóm Berber: Gồm tiếng Shluh, tiếng Tamazigt, tiếng Kabyle, tiếng Riff,...có trên 10 triệu người sử dụng. Trước đây nhóm ngôn ngữ Berber rất phổ biến ở Bắc Phi nhưng vào thế kỷ 7 tiếng Ả Rập phát triển đã thay thế dẫn tới ngôn ngữ nhóm Berber chỉ còn được sử dụng ở Maroc và Algieria
  • Nhóm Cushtic: Gồm tiếng Somali, tiếng Gaelic, tiếng Sidamo,...có tất cả trên 15 triệu người sử dụng phân bố chủ yếu ở Đông Phi, đặc biệt là ở Etiopia, Somali, KenyaSudan
  • Nhóm Chad: Ngôn ngữ chính là tiếng Hausa với tổng số người sử dụng trên 30 triệu, phân bố ở phía nam Sahara
  • Nhóm Ai Cập: Đây là nhóm đặc biệt, từ thế kỷ 17 tiếng Ai Cập cổ đại bị thay thế bởi tiếng Ả Rập nên nhóm ngôn ngữ Ai Cập đã bị mai một, ngày nay chỉ sử dụng trong các lễ nghi tôn giáo

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]