Hồi ức của kẻ sát nhân

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Hồi ức của kẻ sát nhân

Tập tin:Memories of Murder poster.jpg
Poster
Hangul
Hanja
Romaja quốc ngữSarinui Chueok
McCune–ReischauerSarinŭi Ch'uǒk
Đạo diễnBong Joon-ho
Sản xuấtCha Seung-jae
Tác giảBong Joon-ho
Shim Sung-bo
Dựa trênMemories of Murder
của Kim Kwang-rim
Diễn viênSong Kang-ho
Kim Sang-kyung
Kim Roi-ha
Park Hae-il
Byun Hee-bong
Âm nhạcTarō Iwashiro
Quay phimKim Hyung-koo
Dựng phimKim Sun-min
Hãng sản xuất
Phát hànhCJ Entertainment(South Korea)
Palm Pictures (United States)
Công chiếu
  • 2 tháng 5, 2003 (2003-05-02)
Độ dài
127 minutes
Quốc giaSouth Korea
Ngôn ngữKorean
Kinh phí2,8 million US$[1]

Hồi ức của kẻ sát nhân (Hangul살인의 추억; RomajaSalinui chueok) là một bộ phim về tội phạm được đạo diễn bởi Bong Joon-ho vào năm 2003. Nó được dựa trên một câu chuyện có thật của Hàn quốc về vụ giết người hàng loạt đầu tiên trong lịch sử diễn ra từ năm 1986 đến năm 1991 trong Hwaseong, tỉnh Gyeonggi. Song Kang ho và Kim Sang-kyung trong vai là Thám tử Park và Thám tử Seo, hai người lần lượt cố gắng để giải quyết những vụ án.

Đây là bộ phim thứ hai của đạo diễn Bong, sau bộ phim đầu tiên được ra mắt năm 2000: Chó Sủa Không bao giờ Cắn. Các kịch bản phim đã được chuyển thể theo Bong và Shim Sung-bo từ vở kịch giai đoạn 1996 của Kim Kwang-rim về cùng chủ đề. Bộ phim điện ảnh này, cũng như diễn xuất của Song Kang ho đã được khen ngợi rộng khắp.[2]

Cốt truyện[sửa | sửa mã nguồn]

Tháng 10/1986, một phụ nữ được tìm thấy bị cưỡng hiếp và sát hại ở bên một cái kênh gần một cánh đồng. Ít lâu sau, một phụ nữ khác cũng được phát hiện là bị cưỡng hiếp và giết chết trên một cánh đồng. Thám tử địa phương Park Doo-man - người chưa từng xử lý vụ án nào phức tạp đến như vậy cảm thấy vế tắc, những manh mối hết sức mơ hồ, phương pháp điều tra của cảnh sát không đáng tin và công nghệ giám định pháp y không tồn tại. Park tuyên bố anh ta có thể phát hiện ra thủ phạm bằng phương pháp eye contact (giao tiếp bằng mắt). Thông qua vợ của mình, Park biết một cậu bé khuyết tật bị bệnh thần kinh ở trong thị trấn tên là Baek Kwang-Ho. Anh quyết định tìm gặp cậu. Park tìm đến cậu bé và cố sử dụng phương pháp eye contact, anh cho rằng Baek có liên quan đến vụ án. Cho – đồng nghiệp của Park phát hiện ra những lời thú tội của Baek và có thể họ đã đi quá xa đến mức tự đào mộ chôn mình. Họ đã bí mật ghi âm lại những lời Baek kể về kẻ sát nhân và khẳng định rằng Baek là kẻ tình nghi.

Seo Tae-Yoon, một thám tử đến từ Seoul, tình nguyện giúp đỡ họ. Tuy nhiên, cách làm việc của anh và Park hoàn toàn trái ngược nhau và họ luôn gây gổ khi làm cùng làm việc. Seo nhìn vào bàn tay của Baek và khẳng định rằng bàn tay ấy quá yếu ớt và có những vết sẹo khiến cho Baek không thể nào phạm phải một tội ác tinh vi như vậy, anh loại Baek khỏi danh sách tình nghi.

Sau những vụ án mạng liên tiếp xảy ra, cả 3 phát hiện ra rằng tên sát nhân chờ đợi đến những đêm mưa gió và chỉ giết phụ nữ mặc đồ đỏ. Một nữ cảnh sát tên Kwon Kwi-ok phát hiện ra rằng một đài phát thành của địa phương luôn được yêu cầu phát một bản nhạc mỗi buổi tối trời mưa và mỗi khi bản nhạc ấy cất lên, án mạng lại xảy ra. Park tiếp tục truy tìm kẻ sát nhân nhưng không có bất cứ tiến triển gì. Tại hiện trường của một vụ án gần nhất, Park, Cho và Seo đã có mặt và thử lần theo dấu vết. Sau đó một người đàn ông ở địa phương xuất hiện, cởi áo khoác bên ngoài và thủ dâm với đồ lót nữ màu đỏ. Cho vô tình đạp phải một cành cây, gây ra tiếng động khiến người đàn ông bỏ chạy. Họ đuổi theo hắn và gặp một đám đông, Seo định tìm cách hô to để mọi người chú ý, trong lúc đó, Park nhìn thấy hắn cúi người xuống, ở nơi cạp quần lộ ra một mảnh nội y có màu đỏ. Park sử dụng phương pháp eye contact, nhìn vào mắt người đàn ông Cho bắt lấy ông ta.

Park và Cho tiếp tục kế hoạch của họ và khảo cung người đàn ông. Theo lời một nạn nhân còn sống sót thì bàn tay của kẻ sát nhân rất mềm, Seo khẳng định rằng người đàn ông địa phương ấy không phải kẻ giết người vì bàn tay ông ta rất thô ráp. Nổi giận vì tất cả những mối nghi ngờ đều đi vào ngõ cụt, Park đã đánh với Seo nhưng sau đó Kwon cảnh báo rằng bài hát mà kẻ sát nhân yêu cầu đang được phát trên đài phát thanh. Họ nhận ra rằng trời đang mưa và họ đã đến quá trễ để chứng kiến thêm một nạn nhân nữa bị phát hại. Park, Seo và Cho quyết định lại hợp tác với nhau. Khi khám nghiệm tử thi nạn nhân của vụ án gần nhất, họ phát hiện những mảnh giống như một quả đào trên cơ thể nạn nhân. Seo kể cho một cô nữ sinh về những nghi ngờ của anh ta. Anh băng bó cho cô khi cô bị bắn vào thắt lưng.

Họ lần theo dấu vết và tìm ra được một người công nhân nhà máy tên là Park Hyeon-Gyu, người vừa chuyển đến trong vùng ít lâu trước khi vụ án đầu tiên xảy ra. Họ dựa vào những tư liệu thu thập được và lần theo bài hát (Seo luôn tin tưởng vào tư tiệu và khẳng định rằng “Giấy trắng mực đen không biết nói dối”) để tìm đến nơi ở của anh ta. Các thám tử hầu như không thể tìm ra bất cứ thứ gì để có thể kết tội anh ta. Tuy nhiên, Seo chú ý thầy rằng bàn tay anh ta rất mềm, như lời nạn nhân còn sống mô tả. Anh ta bắt đầu có thái độ lạ khi Seo cho anh ta xem những miếng đào, từ đó Seo nghĩ mình đã tìm ra kẻ giết người. Trước khi tra hỏi thêm bất cứ điều gì, Cho đã mất kiểm soát và đánh Hyeon-Gyu, khiến cấp trên sa thải anh ta ngay lập tức.

Park và Seo lắng nghe lời bộc bạch của Baek về một vụ án trước đó. Seo nhận ra rằng Baek kể chuyện như thể có một người khác làm điều đó và họ nhận ra Baek chính là nhân chứng của vụ án. Họ đến nhà hàng của cha Baek và chỉ nhìn thấy Cho đang say mèm ở đó. Moi người chọc ghẹo Cho trên TV và anh ta đánh mọi người trong nhà hàng cho đến khi Baek đến, cầm một cây gậy sắt bị gỉ sét và đâm vào chân của Cho. Park và Seo đuổi theo Baek và tra hỏi nhưng anh ta nổi giận và lao vào đường ray xe lửa đúng lúc xe đang đi ngang qua. Baek bị tông chết tại chỗ.

Nhận được tin Cho sẽ phải cắt bỏ đôi chân vì vết thương bị hoại tử. Park cảm thấy có lỗi về việc anh đã lôi người cộng sự và cũng là người bạn thân thiết của anh vào vụ án này.

Họ tìm thấy tinh dịch dính trên người một nạn nhân đã chết, tuy nhiên kỹ thuật y khoa chưa phát triển, mẫu thử phải được gửi qua Mỹ để xét nghiệm DNA để so sánh với kẻ tình nghi Hyeon-Gyu.

Seo cố gắng theo dõi Hyeon-Gyu nhưng bị cắt đuôi và lỡ mất cơ hội. Tối hôm đó, vợ của Park đi bộ ngang qua rừng, và bị một bóng đen đi theo. Đột nhiên, có một cô gái trẻ đi ngang qua, bị bắt và bị giết hại thay cho vợ Park. Sáng hôm sau, thi thể của cô bé được tìm thấy. Khi Seo nhìn thấy vết băng dưới thắt lưng của cô bé, anh nhận ra cô chính là cô nữ sinh mà anh gặp để kể về vụ giết người. Đau đớn bởi cái chết của cô nữ sinh, sự thất vọng của Seo lên đến tột cùng và anh mất hết tất cả bình tĩnh. Anh lao vào đánh Hyeon-Gyu nhưng Park đã mang tài liệu xét nghiệm từ Mỹ về mẫu tinh dịch. Tài liệu khẳng định mẫu tinh dịch không phải của Hyeon-Gyu. Seo gạt hết những tài liệu qua một bên, không còn kiên định như trước nữa (anh ta nói, đống tài liệu đó là giả dối, tôi không cần nó) và tin rằng Hyeon-Gyu là kẻ giết người. Park cố sử dụng eye contact để nhìn vào mắt Hyeon-Gyu, nhưng anh ta cũng chẳng thu được kết quả gì. Seo định giết kẻ tình nghi nhưng bị Park ngăn lại và để Hyeon-Gyu đi.

Cuối cùng, tội ác cũng không được đưa ra ánh sáng. Khi đến thăm lại hiện trường vụ án vào năm 2003, Park Doo-man, hiện tại đang là một doanh nhân gặp một cô bé. Cô kể rằng hiện trường vụ án vừa được một người khác đến thăm, một người lạ với một khuôn mặt khá bình thường. Cô gái hỏi người đàn ông vì sao ông ta ngắm nhìn con kênh, ông ta nói rằng ông ta đang nhớ lại việc ông ta đã làm từ rất lâu rồi. Park Doo-man sững người và bất chợt, nhìn thẳng vào máy quay, anh sử dụng phương pháp eye contact để tìm kiếm kẻ giết người lẫn đâu đó trong đám đông khán giả đang dõi theo trên màn hình.

Dàn diễn viên chính[sửa | sửa mã nguồn]

  • Song Kang ho – Park Doo-man,  thám tử phụ trách việc giải quyết các vụ giết người
  • Kim Sang-Kyung – Seo Tae-yoon,một thám tử trẻ hơn, nhưng cũng có nhiều kinh nghiệm hơn,đến từ Seoul  người tình nguyện giúp Park
  • Kim Roi-ha – Cho Yong-koo,cộng sự
  • Song Jae-ho – trung sĩ Shin Dong-chul, cấp trên của thám tử
  • Byun Hee-bong – trung Sĩ Koo Hee-bong
  • GoSeo-hee – Sĩ quan Kwon Kwi-ok
  • Park No-shik– Baek Kwang-ho
  • Park Hae-il – Park Hyun-gyu
  • Jeon Mi-seon – Kwok Seol-yung

Sự đón nhận[sửa | sửa mã nguồn]

Hồi ức của kẻ sát nhân đã nhận được sự đón nhận nồng nhiệt từ cả những nhà phê bình và khán giả. Bộ phim đoạt giải Giải Đại Chung cho bộ phim hay nhất của Hàn quốc năm 2003, trong khi Bong Joon-ho và Song Kang-ho đoạt giải đạo diễn xuất sắc nhất và diễn viên chính xuất sắc nhất.

Số người coi trong nước là 5,101,645 người[3] làm cho nó trở thành phim được xem nhiều nhất trong năm 2003 ở Hàn quốc. Trong khi cuối cùng nó đã bị vượt lên bởi biệt đội ám sát, được phát hành vào cùng năm đó,các khán giả của Biệt đội ám sát đã không xem được phim đó cho đến năm 2004. Khi phim đã chiếu xong, Hồi ức của kẻ sát nhân cũng là phim thứ tư được coi nhiều trong cả nước, sau Chiến dịch Shiri, Bạn cũ Thù mớiKhu vực an ninh chung. Sự thành công của bộ phim đã được ghi nhận là cứu một trong các công ty sản xuất, Sidus Pictures khỏi phá sản.[4]

Hồi ức kẻ sát nhân được chiếu trước ở một số liên hoan phim quốc tế, bao gồm cả Cannes, Liên hoan phim quốc tế Hawaii, Liên hoan phim quốc tế London, Liên hoan phim quốc tế TokyoLiên hoan phim quốc tế San Sebastian, nơi Bong Joon-ho được nhân giải Đạo diễn xuất sắc nhất.

Giám đốc Quentin Tarantino đã cho rằng bộ phim này, cùng với bộ phim khác của Bong tên là Quái vật sông Hàn, là một trong 20 bộ phim yêu thích của ông từ năm 1992.[5]

Tương ứng với sự kiện có thật[sửa | sửa mã nguồn]

Trong khi tổng xác người không bao giờ đề cập đến trong phim, tổng cộng 10 vụ giết người tương tự đã xảy ra trong khu vực Hwaseong giữa tháng 10 năm 1986 và tháng 4 năm 1991.

Một số chi tiết của vụ giết người, như những kẻ giết người bịt miệng những người phụ nữ với đồ lót của họ, cũng được lấy từ trong vụ án.[6] Như trong phim, các nhà điều tra cho thấy chất lỏng cơ thể nghi ngờ để thuộc về những kẻ giết người trong cảnh tội phạm, nhưng đã không có quyền truy cập vào các thiết bị để xác định xem DNA khớp với các nghi phạm cho đến cuối cuộc điều tra. Sau vụ giết người thứ chín, bằng chứng DNA đã được gửi đến Nhật bản (không giống như bộ phim, mà nó đã được gửi tới Mỹ) để phân tích, nhưng kết quả không tương ứng với các nghi phạm.[7]

Như trong phim, thực tế kẻ giết người chưa bị bắt. Như trường hợp đã phát triển gần hơn, để đạt những giới hạn, Đảng Uri hàng đầu của Hàn Quốc đã tìm cách sửa đổi luật để cho các công tố viên có thêm thời gian để tìm ra kẻ giết người. Tuy nhiên, trong năm 2006 đã vi phạm Điều lệ về Hạn chế.[8]

Giải thưởng[sửa | sửa mã nguồn]

2003 Giải thưởng nghệ thuật phim Chunsa
  • Bộ Phim Hay Nhất
  • Đạo diễn xuất sắc nhất – Bong Joon-ho
  • Diễn viên xuất sắc nhất – Song Kang-ho
  • Diễn viên phụ  –Park No-shik
  • Kịch bản xuất sắc nhất – Bong Joon-ho, Shim Sung-bo
  • Quay phim xuất sắc nhất – Kim Hyung-koo
  • Biên tập xuất sắc nhất – Kim Sun-min
2003 Giải thưởng Phê Bình Phim Busan [9]
2003 Giải Đại Chung
  • Bộ Phim Hay Nhất
  • Đạo diễn xuất sắc nhất – Bong Joon-ho
  • Diễn viên xuất sắc nhất – Song Kang ho
2003 Liên hoan phim quốc tế Tokyo
  • Phim Châu Á xuất sắc nhất
2003 Giải thưởng Phim Điện ảnh Blue Dragon
  • Quay phim xuất sắc nhất – Kim Hyung-koo
Năm 2003,  Giải thưởng phim Hàn Quốc 
  • Bộ Phim xuất sắc nhất
  • Đạo diễn xuất sắc nhất– Bong Joon-ho
  • Diễn viên xuất sắc nhất – Song Kang ho
  •  Kịch bản xuất sắc nhất– Bong Joon-hoShim Sung-bo
  • Quay phim xuất sắc nhất – Kim Hyung-koo
  • Biên tập xuất sắc nhất– Kim Sun-min
2003 Giải thưởng Director's Cut
  • Đạo diễn xuất sắc nhất– Bong Joon-ho
  • Diễn viên xuất sắc nhất – Song Kang ho
  • Nhà sản xuất xuất sắc nhất – Cha Seung-jae
Năm 2004 Liên hoan Phim "du Film Policier de Cognac"
  • Giải Nhất
  • Giải Thành công nhất

Phóng tác[sửa | sửa mã nguồn]

Biên kịch Kim Eun-hee (Chứng tích pháp y, Giấu mặt) được gắn liền với một bộ phim truyền hình với phim truyền hình Signal, được phát sóng trên tvN vào năm 2016.[10]

Gap-dong, được phát sóng trên tvN vào năm 2014, cũng đã được truyền cảm hứng bởi bộ phim này.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Cheong, Sung-il; Paquet, Darcy (2004). Korean Cinema 2003, Korean Film Commission. p.92.
  2. ^ Kim, June (1 tháng 4 năm 2015). “MEMORIES OF MURDER Makes Cinema Scope's Top Ten Films of the Decade. Korean Film Biz Zone. Truy cập ngày 2 tháng 4 năm 2015. 
  3. ^ 2003 Korean film reviews and box-office report at koreanfilm.org
  4. ^ Cheong, Sung-il; Paquet, Darcy (2004). Korean Cinema 2003, Korean Film Commission. p.7.
  5. ^ Youtube - Quentin Tarantino's Favourite Movies from 1992 to 2009...
  6. ^ Unsolved murders may escape prosecution, daum.net, March 2, 2006, retrieved March 11, 2006.
  7. ^ Hwang Ho-taek, DNA Evidence, donga.com, January 21, 2006, retrieved March 11, 2006.
  8. ^ Lee Sun-young, Uri seeks extension of prosecution time limits, The Korea Herald, November 23, 2005.
  9. ^ “Memories of Murder - Awards”. Cinemasie. Truy cập ngày 15 tháng 2 năm 2015. 
  10. ^ Kim, June (12 tháng 2 năm 2015). “MEMORIES OF MURDER to Be Reborn as TV Series”. Korean Film Biz Zone. Truy cập ngày 15 tháng 2 năm 2015. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]