Hội đồng Liên bang (Thụy Sĩ)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Hội đồng Liên bang
  • Bundesrat (Đức)
  • Conseil fédéral (Pháp)
  • Consiglio federale (Ý)
  • Cussegl federal (Romansh)
Chức vụThưa Ngài/Phu Nhân
Vị thếNguyên thủ quốc gia
Người đứng đầu chính phủ
Bổ nhiệm bởiQuốc hội Liên bang
Nhiệm kỳBốn năm, không giới hạn nhiệm kỳ
Người đầu tiên nhậm chức
Thành lập1848; 175 năm trước (1848)
Websitewww.admin.ch
Bài viết này là một phần của loạt bài viết về
Bài này nằm trong loạt bài về:
Chính trị và chính phủ
Thụy Sĩ

Hội đồng Liên bang (tiếng Đức: Bundesrat; tiếng Pháp: Conseil fédéral; tiếng Ý: Consiglio federale; tiếng Romansh: Cussegl federal) là nội các liên bang của Liên bang Thụy Sĩ. Hội đồng gồm bảy thành viên với vai trò là nguyên thủ quốc gia và chính phủ của Thụy Sĩ. Từ sau khi kết thúc Thế chiến II, Hội đồng Liên bang được quy ước là một chính phủ đại liên hiệp thường trực bao gồm đại diện của các chính đảng và vùng ngôn ngữ lớn.

Trong khi toàn bộ Hội đồng Liên bang chịu trách nhiệm lãnh đạo Chính quyền liên bang Thụy Sĩ, mỗi Ủy viên Hội đồng đứng đầu một trong bảy cơ quan hành pháp liên bang. Tổng thống Liên bang Thụy Sĩ chủ trì hội đồng, nhưng không thực hiện quyền hạn cụ thể nào; đúng hơn, chức vụ này là một trong những người đứng đầu đồng cấp trong số những người đồng cấp và luân phiên giữa bảy Ủy viên Hội đồng hàng năm.

Hội đồng Liên bang được bầu bởi 246 đại biểu Quốc hội Liên bang Thụy Sĩ với nhiệm kỳ 4 năm sau mỗi cuộc bầu cử Quốc hội liên bang mà không có khả năng bị bãi nhiệm hoặc bỏ phiếu bất tín nhiệm. Những người đương nhiệm không bị giới hạn nhiệm kỳ và theo quy ước hầu như luôn được bầu lại; hầu hết đảm nhiệm chức vụ từ khoảng 8 đến 12 năm.

Thành viên[sửa | sửa mã nguồn]

Kể từ năm 2023, các thành viên của Hội đồng Liên bang, theo thứ tự thâm niên:

Thành viên Chân dung Bổ nhiệm Đảng Bang Chức năng
Alain Berset 1 tháng 1 năm 2012 Đảng Dân chủ Xã hội Fribourg Tổng thống 2023
Bộ trưởng Bộ Nội vụ Liên bang
Guy Parmelin 1 tháng 1 năm 2016 Đảng Nhân dân Thụy Sĩ Vaud Bộ trưởng Bộ Kinh tế, Giáo dục và Nghiên cứu Liên bang
Ignazio Cassis 1 tháng 11 năm 2017 Đảng Tự do Ticino Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Liên bang
Viola Amherd 1 tháng 1 năm 2019 Đảng Trung dung Valais Phó Tổng thống năm 2023
Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Bảo vệ Dân sự và Thể thao Liên bang
Karin Keller-Sutter 1 tháng 1 năm 2019 Đảng Tự do Sankt Gallen Bộ trưởng Bộ Tài chính Liên bang
Albert Rösti 1 tháng 1 năm 2023 Đảng Nhân dân Thụy Sĩ Bern Bộ trưởng Bộ Môi trường, Giao thông vận tải, Năng lượng và Truyền thông Liên bang
Élisabeth Baume-Schneider 1 tháng 1 năm 2023 Đảng Dân chủ Xã hội Jura Bộ trưởng Bộ Tư pháp và Cảnh sát Liên bang

Nguồn gốc và Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Nguồn gốc[sửa | sửa mã nguồn]

Hội đồng Liên bang được thành lập theo Hiến pháp Liên bang năm 1848 với vai trò là "cơ quan hành pháp và đốc chính tối cao của Liên bang".[1]

Khi Hiến pháp được viết ra, nền dân chủ hợp hiến vẫn còn ở giai đoạn sơ khai, và những nhà kiến quốc ra Thụy Sĩ có rất ít ví dụ điển hình về dân chủ. Trong khi các nhà kiến quốc dựa nhiều vào Hiến pháp Hoa Kỳ để tổ chức toàn bộ nhà nước liên bang, những nhà kiến quốc này đã chọn hệ thống đồng trị hơn là hệ thống Tổng thống cho nhánh hành pháp chính phủ (Chế độ Đốc chính). Điều này phù hợp với truyền thống lâu đời về quy tắc các cơ quan tập thể ở Thụy Sĩ. Dưới chế độ cũ, các bang Cựu Liên bang Thụy Sĩ được điều hành bởi các hội đồng gồm các công dân ưu tú từ thời xa xưa, và Cộng hòa Helvetic sau này (với tương đương Đốc chính)[2] cũng như các bang đã có hiến pháp tự do từ những năm 1830 cũng đã có kinh nghiệm tốt với phương thức quản trị đó.[3]

Ngày nay, chỉ có ba quốc gia khác, Bosnia và Herzegovina, AndorraSan Marino, có nguyên thủ quốc gia tập thể chứ không phải nguyên thủ quốc gia đơn nhất. Tuy nhiên, trong các nền dân chủ hiện đại hệ thống chính phủ tập thể đã được áp dụng rộng rãi dưới hình thức chính phủ nội các với trách nhiệm tập thể.

Thay đổi về thành phần[sửa | sửa mã nguồn]

Thành phần Hội đồng Liên bang theo chính đảng, 1919 tới 2017

Điều khoản hiến pháp năm 1848 quy định về Hội đồng Liên bang - và thực sự là thể chế của chính Hội đồng - vẫn không thay đổi cho đến ngày nay, mặc dù xã hội Thụy Sĩ đã thay đổi sâu sắc kể từ đó.

Đảng đại diện[sửa | sửa mã nguồn]

Độc quyền Đảng Dân chủ Tự do, 1848–1891[sửa | sửa mã nguồn]

Hiến pháp 1848 là một trong số ít thành công của các cuộc cách mạng dân chủ trên toàn châu Âu năm 1848. Ở Thụy Sĩ, phong trào dân chủ được lãnh đạo – và nhà nước liên bang mới được định hình một cách dứt khoát – bởi phe Cấp tiến (hiện là Đảng Dân chủ Tự do, FDP). Sau khi giành chiến thắng trong Chiến tranh Sonderbund (cuộc nội chiến ở Thụy Sĩ) trước các bang Công giáo, những người Cấp tiến lúc đầu sử dụng đa số phe Cấp tiến trong Quốc hội Liên bang để chiếm tất cả các ghế trong Hội đồng Liên bang. Điều này khiến các đối thủ chiến tranh trước đây của phe Cấp tiến, Công giáo-Bảo thủ (hiện là Đảng Nhân dân Dân chủ Cơ đốc giáo, CVP), trở thành đảng đối lập. Chỉ sau Emil Welti từ chức vào năm 1891 sau một cuộc trưng cầu dân ý thất bại về quốc hữu hóa đường sắt đã khiến phe Cấp tiến quyết định chọn phe Bảo thủ bằng cách ủng hộ cuộc bầu cử của Josef Zemp.

Chính phủ Liên minh mới nổi, 1891–1959[sửa | sửa mã nguồn]

Quá trình liên quan đến tất cả các phong trào chính trị lớn Thụy Sĩ vào trách nhiệm chính phủ tiếp tục trong nửa đầu thế kỷ 20. Nó đã được thúc đẩy nhanh chóng bởi tỷ lệ cử tri giảm dần của FDP và CVP, được bổ sung bởi sự trỗi dậy các đảng mới có quyền lực thấp hơn ở các đầu của phổ chính trị. Đó là Đảng Dân chủ Xã hội (SP) phe Cánh tả và Đảng Nông dân, Thương nhân và Độc lập (BGB; hiện nay là Đảng Nhân dân, SVP) phe Cánh hữu. Tất nhiên, CVP đã nhận được ghế thứ hai vào năm 1919 với Jean-Marie Musy, trong khi BGB gia nhập Hội đồng vào năm 1929 với Rudolf Minger. Năm 1943, trong Thế chiến II, Đảng Dân chủ Xã hội cũng tạm thời đưa Ernst Nobs vào Hội đồng.

Đại liên hiệp, 1959–2003[sửa | sửa mã nguồn]

Cuộc bầu cử năm 1959, sau khi bốn Ủy viên Hội đồng từ chức, cuối cùng đã thành lập Zauberformel, "công thức kỳ diệu" xác định thành phần của Hội đồng trong suốt thời gian còn lại thế kỷ 20 và thiết lập bản chất lâu dài Hội đồng như một đại liên hiệp lâu dài, tự nguyện.[4] Trong tương quan gần đúng với quyền lực tương ứng các đảng trong Quốc hội Liên bang, các ghế được phân bổ như sau:

Trong thời gian này, FDP/PRD và CVP/PDC rất chậm nhưng đều đặn liên tục mất tỷ lệ cử tri vào tay SVP/UDC và SP/PS, tương ứng, những đảng này đã vượt qua các đảng cũ về mức độ yêu mến của nhân dân trong những năm 1990.

Kết thúc đại liên hiệp, 2008[sửa | sửa mã nguồn]

Sự cân bằng của chính phủ đã thay đổi sau cuộc bầu cử năm 2003, khi SVP/UDC được trao thêm một ghế trong Hội đồng cho Christoph Blocher, ghế trước đây thuộc về Ruth Metzler của CVP/PDC. Do những tranh cãi xung quanh hành vi khi đương chức, đa số hẹp trong Quốc hội đã không bầu lại Blocher vào năm 2007 và thay vào đó chọn Eveline Widmer-Schlumpf, một chính trị gia SVP/UDC ôn hòa hơn, chống lại chính sách của đảng. Điều này dẫn đến sự chia rẽ của SVP/UDC vào năm 2008. Sau khi các nhóm SVP/UDC khu vực tự do bao gồm các Ủy viên Hội đồng Liên bang Widmer-Schlumpf và Samuel Schmid thành lập Đảng Dân chủ Bảo thủ mới, SVP/UDC lần đầu tiên bị đối lập kể từ năm 1929, nhưng đã trở lại Hội đồng với cuộc bầu cử đưa Ueli Maurer vào Hội đồng ngày 10 tháng 12 năm 2008, đã giành lại chiếc ghế trước đây do Schmid nắm giữ từ chức. SVP/UDC đã giành lại ghế thứ hai trong Hội đồng vào năm 2015, khi Widmer-Schlumpf quyết định từ chức sau khi SVP/UDC thắng lớn trong cuộc bầu cử năm 2015, được thay thế bằng Guy Parmelin.[5][6]

Phụ nữ trong Hội đồng[sửa | sửa mã nguồn]

Phụ nữ giành được quyền bầu cử ở cấp liên bang vào năm 1971. Họ vẫn không có đại diện trong Hội đồng Liên bang trong ba cơ quan lập pháp tiếp theo, cho đến cuộc bầu cử năm 1984 khi Elisabeth Kopp vào Hội đồng. Năm 1983, cuộc bầu cử thất bại ứng cử viên nữ chính thức đầu tiên, Lilian Uchtenhagen và một lần nữa vào năm 1993, cuộc bầu cử thất bại Christiane Brunner (SP/PS), đã gây tranh cãi và Đảng Dân chủ Xã hội từng cân nhắc rút khỏi Hội đồng hoàn toàn.[4]

Có hai nữ Ủy viên giữ chức đồng thời lần đầu tiên vào năm 2006, và ba trong số bảy Ủy viên là phụ nữ từ năm 2007 đến năm 2010, khi Simonetta Sommaruga được bầu làm phụ nữ thứ tư trong chính phủ thay cho Moritz Leuenberger, khiến nam giới chiếm thiểu số trong chính phủ, lần đầu tiên trong lịch sử. Cũng đáng chú ý là thành viên thứ tám không bỏ phiếu của chính phủ, Thủ tướng, người đặt ra chương trình nghị sự chính phủ, cũng là một phụ nữ.

Tổng số đã có 10 nữ Ủy viên trong giai đoạn 1989 đến nay:

  • Nữ Ủy viên Hội đồng đầu tiên, Elisabeth Kopp (FDP/PRD), đắc cử năm 1984, từ chức năm 1989.
  • Ruth Dreifuss (SP/PS), giữ chức từ năm 1993 tới năm 2002, là người phụ nữ đầu tiên trở thành Tổng thống Liên bang vào năm 1999.
  • Ruth Metzler (Metzler-Arnold vào thời điểm đó) (CVP/PDC), giữ chức từ năm 1999 tới năm 2003 và không tái đắc cử nhiệm kỳ 2.
  • Micheline Calmy-Rey (SP/PS), được bầu vào năm 2003 và Doris Leuthard (CVP/PDC), được bầu vào năm 2006, là hai phụ nữ đầu tiên giữ chức đồng thời. Cả hai đều tái đắc cử vào tháng 12 năm 2007 với nhiệm kỳ 4 năm.
  • Eveline Widmer-Schlumpf được bầu vào tháng 12 năm 2007 và giữ chức cho đến tháng 12 năm 2015.
  • Simonetta Sommaruga được bầu vào tháng 9 năm 2010. Cùng với Micheline Calmy-Rey, Doris Leuthard và Eveline Widmer-Schlumpf, lần đầu tiên phụ nữ chiếm đa số trong Hội đồng Liên bang, cho đến tháng 1 năm 2012, khi Alain Berset thay thế Micheline Calmy-Rey.[7]
  • Karin Keller-SutterViola Amherd được bầu vào ngày 5 tháng 12 năm 2018.
  • Élisabeth Baume-Schneider được bầu vào ngày 7 tháng 12 năm 2022.

Đạo luật cân bằng khu vực[sửa | sửa mã nguồn]

Cho đến năm 1999, Hiến pháp quy định rằng không bang nào có thể có nhiều đại diện trong Hội đồng Liên bang cùng một lúc. Trong phần lớn lịch sử Thụy Sĩ, bang của bất kỳ ủy viên hội đồng nhất định nào được xác định theo nơi xuất xứ của họ, nhưng bắt đầu từ năm 1987, điều này đã được đổi thành bang mà họ được bầu (đối với các cựu thành viên Hội đồng Liên bang hoặc các cơ quan lập pháp hoặc hành pháp bang) hoặc nơi cư trú.[8] Không có gì ngăn cản các ứng cử viên chuyển đến các bang phù hợp về mặt chính trị; đây là một trong những động lực để bãi bỏ quy tắc. Tại cuộc trưng cầu dân ý năm 1999 Thụy Sĩ, Hiến pháp đã được thay đổi để yêu cầu phân bổ số ghế công bằng giữa các bang và nhóm ngôn ngữ trong nước mà không đặt ra hạn ngạch cụ thể.

Kể từ khi quy định cấm các Ủy viên Hội đồng Liên bang đến từ cùng một bang bị bãi bỏ, đã có một số ví dụ về việc này xảy ra. Lần đầu tiên là từ năm 2003 đến năm 2007, khi cả Moritz LeuenbergerChristoph Blocher cùng bang Zürich cùng giữ chức. Điều này tiếp tục xảy ra từ năm 2010 đến 2018, bắt đầu khi Simonetta SommarugaJohann Schneider-Ammann cùng bang Bern được bầu năm 2010.[7] Tính đến năm 2023, năm bang chưa bao giờ có đại diện trong Hội đồng Liên bang: Nidwalden, Schaffhausen, Schwyz, Uri.

Với hiến pháp của Hội đồng vào năm 2023, yêu cầu hiến định rằng các ngôn ngữ và khu vực phải được cân bằng một cách thích hợp đang ngày càng tăng. "Những người nói tiếng Latinh" – những người nói tiếng Pháp, tiếng Ý hoặc tiếng Romansh – chiếm đa số trong Hội đồng, mặc dù hơn 70% công dân Thụy Sĩ nói tiếng Đức như ngôn ngữ mẹ đẻ. Tương tự như vậy, tất cả các Ủy viên Hội đồng Liên bang (tính đến năm 2022) không lớn lên ở khu vực thành thị (ngoại trừ Karin Keller-Sutter, đã học vài năm học ở Neuchâtel NE).

Bất cứ khi nào một thành viên từ chức, họ thường được thay thế bởi một người không chỉ cùng đảng mà còn cùng nhóm ngôn ngữ. Tuy nhiên, vào năm 2006, Joseph Deiss, một người nói tiếng Pháp, đã từ chức và được kế nhiệm bởi Doris Leuthard, một người nói tiếng Đức. Vào năm 2016, Eveline Widmer-Schlumpf,một người nói tiếng Đức, đã được kế nhiệm bởi Guy Parmelin, một người nói tiếng Pháp. Trong lịch sử, ít nhất hai ghế Hội ​​đồng luôn được nắm giữ bởi những người nói tiếng Pháp hoặc Ý. Cấu trúc ngôn ngữ của Hội đồng tính đến năm 2022 là bốn người nói tiếng Đức, hai người nói tiếng Pháp và một người nói tiếng Ý. Vào tháng 11 năm 2017, Ignazio Cassis trở thành người nói tiếng Ý đầu tiên phục vụ trong Hội đồng kể từ năm 1999. Đối với các Bầu cử Hội đồng Liên bang, các ứng viên thường được nâng đỡ nhờ khả năng thông thạo tiếng Đức, tiếng Pháp và tiếng Ý ở mức độ cao.

Hoạt động Hội đồng Liên bang[sửa | sửa mã nguồn]

Tổng thống[sửa | sửa mã nguồn]

Bên trong cánh phía tây của Cung điện Liên bang ở Berne, nơi tổ chức các cuộc họp của Hội đồng.
Một cuộc họp Hội đồng Liên bang vào năm 2006

Mỗi năm, một trong bảy Ủy viên Hội đồng được bầu bởi Quốc hội Liên bang trở thành Tổng thống Liên bang.[9] Quốc hội Liên bang cũng bầu ra Phó Tổng thống Thụy Sĩ. Theo quy ước, các vị trí Tổng thống và Phó Tổng thống sẽ luân phiên hàng năm, do đó mỗi Ủy viên Hội đồng sẽ trở thành Phó Tổng thống và sau đó là Tổng thống mỗi bảy năm một lần khi đương chức.

Theo thứ tự ưu tiên của Thụy Sĩ, Tổng thống Liên bang là quan chức cấp cao nhất của Thụy Sĩ. Người này chủ trì các cuộc họp của Hội đồng và thực hiện một số chức năng đại diện mà ở các quốc gia khác gọi là công việc của nguyên thủ quốc gia.[10] Trong những tình huống khẩn cấp mà quyết định của Hội đồng không thể được đưa ra kịp thời, Tổng thống được trao quyền để hành động thay mặt cho toàn Hội đồng. Tuy nhiên, ngoài điều đó ra, họ là những người ngang hàng với nhau (primus inter pares), không có quyền lực nào trên và ngoài sáu Ủy viên Hội đồng còn lại.[9]

Tổng thống không phải là nguyên thủ quốc gia Thụy Sĩ; chức năng này do Hội đồng toàn thể thực hiện, tức là toàn bộ. Tuy nhiên, trong thực tế gần đây, Tổng thống hành động và được công nhận là nguyên thủ quốc gia khi thực hiện các chuyến thăm chính thức ra nước ngoài, vì Hội đồng (cũng theo quy ước) không rời khỏi đất nước toàn thể được. Tuy nhiên, thường xuyên hơn, các chuyến thăm chính thức nước ngoài được thực hiện bởi người đứng đầu Bộ Ngoại giao. Các nguyên thủ quốc gia đến thăm được Hội đồng Liên bang tiếp đón toàn thể.

Cuộc họp Hội đồng[sửa | sửa mã nguồn]

Trước một cuộc họp, 1987

Hội đồng Liên bang hoạt động chủ yếu thông qua các cuộc họp hàng tuần, được tổ chức vào thứ Tư hàng tuần tại Cung điện Liên bangBern,[10] trụ sở chính phủ liên bang Thụy Sĩ.

Ngoài bảy Ủy viên Hội đồng, các quan chức sau đây cũng tham dự các cuộc họp:

Trong các cuộc họp, các Ủy viên hội đồng xưng hô với nhau một cách trang trọng (ví dụ: Quý bà Sommaruga, Quý ông Berset), mặc dù họ gọi tên nhau. Điều này được thực hiện để tách các vấn đề trong chương trình nghị sự khỏi người phụ trách chúng.

Sau các cuộc họp, các Ủy viên Hội đồng cùng nhau dùng bữa trưa. Hội đồng cũng thường xuyên họp kín để thảo luận về các chủ đề quan trọng; hàng năm nó tiến hành cái thường được gọi là "chuyến đi thực địa", một chuyến đi trong ngày đến một số điểm tham quan ở bang quê hương của Tổng thống. Về khía cạnh đó và các khía cạnh khác, Hội đồng hoạt động giống như một ban giám đốc một tập đoàn lớn.

Quyết định và trách nhiệm[sửa | sửa mã nguồn]

Mỗi Ủy viên Hội đồng Liên bang đứng đầu một cơ quan chính phủ, giống như các bộ trưởng trong chính phủ các quốc gia khác.[11] Theo thông tục và báo chí (đặc biệt là bên ngoài Thụy Sĩ), họ thường được gọi là bộ trưởng mặc dù không có chức vụ nào như vậy tồn tại chính thức. Ví dụ, người đứng đầu Bộ Quốc phòng, Bảo vệ Dân sự và Thể thao Liên bang thường được gọi là "Bộ trưởng Quốc phòng," mặc dù không có chức vụ nào như vậy tồn tại chính thức. Tuy nhiên, với tư cách là thành viên Hội đồng, họ không chỉ chịu trách nhiệm về ngành phụ trách mà còn về công việc hoạt động các ngành khác, cũng như đối với hoạt động chính phủ và chính quyền liên bang nói chung.

Các quyết định được đưa ra bởi Hội đồng luôn được chuẩn bị bởi bộ chịu trách nhiệm.[10] Theo đó, một sự thay đổi về tiền lương viên chức liên bang sẽ được đề xuất với Hội đồng bởi người đứng đầu Bộ Tài chính, cơ quan trực thuộc Văn phòng Nhân sự Liên bang. Tuy nhiên, trước khi bỏ phiếu tại một cuộc họp Hội đồng, tất cả các đề xuất đều được gửi bằng văn bản tới người đứng đầu các bộ, những người này ủy quyền cho các quan chức cấp cao trong bộ – những người đứng đầu Văn phòng Liên bang – chuẩn bị một văn bản trả lời để đưa ra những lời bình luận, gợi ý và phê bình. Đây được gọi là thủ tục đồng báo cáo (Mitberichtsverfahren/procédure de co-rapport), được thiết kế để xây dựng sự đồng thuận rộng rãi trước cuộc họp Hội đồng.[12]

Để chuẩn bị cho các quyết định quan trọng, một cuộc tham vấn cộng đồng bổ sung đôi khi được tiến hành, trong đó các bang, các chính đảng và các nhóm lợi ích lớn được mời tham gia và tất cả công chúng đều có thể tham gia. Nếu một thay đổi trong đạo luật Liên bang được đề xuất lên Quốc hội Liên bang, thì bước này được quy định theo luật. Trong những trường hợp như vậy, thủ tục tham vấn cũng nhằm xác định các mối quan tâm chính trị mà sau này có thể là trọng tâm một cuộc trưng cầu dân ý để ngăn chặn việc thông qua dự luật đang tranh cãi.

Bản thân các quyết định được đưa ra chính thức bằng bỏ phiếu bằng giọng nói đa số các Ủy viên Hội đồng có mặt tại cuộc họp. Tuy nhiên, phần lớn các quyết định được đưa ra bởi sự đồng thuận; mặc dù gần đây người ta cho rằng có xu hướng hướng tới các cuộc thảo luận gây tranh cãi hơn và bỏ phiếu kín.

Bảo mật[sửa | sửa mã nguồn]

Các cuộc họp của Hội đồng Liên bang và kết quả các cuộc bỏ phiếu được thực hiện không được công khai và hồ sơ vẫn được niêm phong trong 50 năm. Điều này gần đây đã là chủ đề của một số lời chỉ trích. Đặc biệt, các đảng ở hai cực phổ chính trị tranh luận rằng việc giữ bí mật này trái với nguyên tắc minh bạch. Tuy nhiên, Hội đồng luôn khẳng định rằng bí mật là cần thiết để đạt được sự đồng thuận và để duy trì tính tập thể và tính độc lập chính trị của từng Ủy viên Hội đồng.

Quy ước hiến pháp[sửa | sửa mã nguồn]

Do tính chất độc đáo của Hội đồng Liên bang là một đại liên minh tự nguyện của các đối thủ chính trị, hoạt động của nó phải tuân theo nhiều quy ước hiến pháp. Đáng chú ý nhất là nguyên tắc tập thể; nghĩa là, các Ủy viên Hội đồng không được công khai chỉ trích lẫn nhau, mặc dù họ thường là đối thủ chính trị. Trên thực tế, họ phải công khai ủng hộ tất cả các quyết định Hội đồng, thậm chí chống lại quan điểm cá nhân hoặc chính đảng của họ.[10] In the eye of many observers, this convention has become rather strained after the 2003 elections (see below).

Du lịch nước ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Do thực tế là về mặt kỹ thuật, không có ủy viên hội đồng liên bang duy nhất mà toàn bộ hội đồng về mặt pháp lýnguyên thủ quốc gia Thụy Sĩ,[13] các Ủy viên Hội đồng Liên bang đã có một thời gian dài không đi công tác nước ngoài trong công việc chính thức. Ở các quốc gia khác, Thụy Sĩ gần như chỉ có các nhà ngoại giao đại diện.[14]

Sau vụ ám sát John F. Kennedy, các Ủy viên Hội đồng Liên bang đã triệu tập một cuộc họp khẩn cấp, nơi họ thảo luận về việc cử một Ủy viên Hội đồng đến dự tang lễ của Kennedy. Cho rằng sự vắng mặt chính phủ Thụy Sĩ sẽ không được người dân hiểu, họ quyết định gửi Friedrich Traugott Wahlen. Trong chuyến công du tới thủ đô Hoa Kỳ, Wahlen cũng đã gặp Ngoại trưởng Mỹ Dean Rusk để thảo luận thuế quan. Bất chấp việc Thụy Sĩ mở cửa do vụ ám sát Kennedy, các chuyến công du nước ngoài của các Ủy viên Hội đồng Liên bang chỉ được bình thường hóa sau khi Liên Xô tãn rã.[15]

Bầu cử và cấu trúc[sửa | sửa mã nguồn]

Vào ngày 11 tháng 12 năm 2019, các Ủy viên Hội đồng Liên bang sau đây đã được bầu lại, do không có ghế khuyết (bầu cử theo từng ghế):

  • Simonetta Sommaruga (SP/PS), 192 phiếu, Bộ trưởng Môi trường; được bầu làm Tổng thống Thụy Sĩ (nhiệm kỳ hai) năm 2020 với 186 phiếu trên tổng 200 phiếu,
  • Guy Parmelin (SVP/UDC), 191 phiếu, Bộ trưởng Kinh tế; được bầu làm Phó Tổng thống Thụy Sĩ năm 2020 với 168 phiếu trên tổng 183 phiếu,
  • Ignazio Cassis (FDP/PRD), 145 phiếu, Bộ trưởng Ngoại giao,
  • Viola Amherd (CVP/PDC), 218 phiếu, Bộ trưởng Quốc phòng,
  • Alain Berset (SP/PS), 214 phiếu, Bộ trưởng Nội vụ,
  • Ueli Maurer (SVP/UDC), 213 phiếu, Bộ trưởng Tài chính,
  • Karin Keller-Sutter (FDP/PRD), 169 phiếu, Bộ trưởng Tư pháp

Sau khi Ueli MaurerSimonetta Sommaruga từ chức kể từ ngày 31 tháng 12 năm 2022, các Ủy viên Hội đồng Liên bang sau đây đã được bầu vào ngày 7 tháng 12 năm 2022:

Ngoài ra, Walter Thurnherr (CVP/PDC) đã được bầu lại làm Thủ tướng Liên bang với 219 trên tổng số 224 phiếu.

Chế độ bầu cử[sửa | sửa mã nguồn]

Bầu cử 2006 của Hội đồng Liên bang trong Quốc hội Liên bang

Các thành viên của Hội đồng Liên bang được bầu với nhiệm kỳ 4 năm bởi cả hai viện của Quốc hội Liên bang ngồi cùng nhau với tư cách là Quốc hội Liên bang Thống nhất. Mỗi ghế trong Hội đồng Liên bang sẽ được bầu (tái) theo thứ tự thâm niên, bắt đầu với Ủy viên Hội đồng có nhiệm kỳ dài nhất. Sau đó, những người giữ chức vụ được bầu riêng lẻ bằng cách bỏ phiếu kín với đa số tuyệt đối số phiếu hợp lệ. Mọi công dân Thụy Sĩ trưởng thành đều đủ điều kiện vào Hội đồng (và thậm chí có thể được bầu trái với ý muốn của mình), nhưng trên thực tế, chỉ các thành viên Nghị viện hoặc hiếm hơn, các thành viên chính quyền bang, được các đảng chính trị đề cử và nhận được một số phiếu bầu đáng kể. Việc biểu quyết được tiến hành thành nhiều vòng, theo hình thức bỏ phiếu đa số tuyệt đối nhiều vòng.[16]

  • Trong hai vòng đầu tiên, bất kỳ công dân Thụy Sĩ trưởng thành nào có quyền bỏ phiếu đều đủ điều kiện.
  • Đối với vấn đề vòng thứ hai, đủ điều kiện tham gia vòng thứ ba là bất kỳ ai nhận được ít nhất mười phiếu bầu.
  • Ở vòng thứ ba trở đi (nếu cần) loại ứng cử viên có số phiếu dưới mười phiếu hoặc loại ứng cử viên có số phiếu thấp nhất. Không có loại trừ nào như vậy diễn ra khi hai hoặc nhiều ứng cử viên có số phiếu bầu thấp nhất ít nhất bằng 10.

Sau khi cuộc bầu cử kết thúc, người chiến thắng có một bài phát biểu ngắn và chấp nhận hoặc từ chối chức vụ Ủy viên Hội đồng Liên bang. Sau đó, lời tuyên thệ nhậm chức được thực hiện, ngay cả khi nhiệm kỳ thông thường chức vụ chỉ bắt đầu sau đó vài tuần, vào ngày 1 tháng 1.

Thông thường, đảng nào có ghế trống sẽ trình bày hai ứng cử viên có quan điểm chính thống trước Quốc hội Liên bang Thống nhất, sau đó sẽ chọn một người. Tuy nhiên, điều này đã không xảy ra trong cuộc bầu cử năm 2003, cuộc bầu cử gây tranh cãi nhất trong lịch sử gần đây. Cho đến cuối thế kỷ 19, các Ủy viên Hội đồng Liên bang được yêu cầu một cách không chính thức phải được bầu vào Hội đồng Quốc gia tại bang xuất xứ của họ bốn năm một lần để kiểm tra mức độ nổi tiếng với công chúng. Hành động này được biết đến với thuật ngữ tiếng Pháp là élection de compliment (bầu bởi lời khen). Ủy viên Hội đồng đầu tiên không được bầu lại (Ulrich Ochsenbein) đã thua cuộc bầu cử vào Hội đồng Quốc gia năm 1854.

Sau khi được bầu, các Ủy viên Hội đồng vẫn là thành viên chính đảng của họ, nhưng không giữ chức vụ lãnh đạo nào với họ. Trên thực tế, họ thường duy trì một khoảng cách chính trị nhất định với ban lãnh đạo đảng, bởi vì theo các quy tắc về [tính tập thể, họ sẽ thường phải công khai thúc đẩy một quyết định Hội đồng không phù hợp với niềm tin chính trị của đảng họ (hoặc của chính họ).

Từ chức[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi được bầu cho nhiệm kỳ bốn năm, các Ủy viên Hội đồng Liên bang không thể bị bãi nhiệm do bỏ phiếu bất tín nhiệm cũng như không thể bị luận tội. Trong lịch sử, việc Nghị viện không bầu lại một Ủy viên đang đương nhiệm là điều cực kỳ hiếm trong lịch sử. Điều này chỉ xảy ra bốn lần – với Ulrich Ochsenbein năm 1854, Jean-Jacques Challet-Venel năm 1872, Ruth Metzler năm 2003 và Christoph Blocher năm 2007.[17] Do đó, trên thực tế, các Ủy viên Hội đồng phục vụ cho đến khi họ quyết định từ chức và lui về cuộc sống riêng tư, thường là sau ba đến năm nhiệm kỳ.

Địa vị các Ủy viên Hội đồng Liên bang[sửa | sửa mã nguồn]

Đời sống[sửa | sửa mã nguồn]

Những khuôn mặt trong đám đông: Để phù hợp với tinh thần dân chủ trực tiếp Thụy Sĩ, bức ảnh chính thức năm 2008 của Hội đồng Liên bang đã miêu tả họ như mọi người.
Ủy viên Hội đồng Liên bang Ignazio Cassis phát biểu vào năm 2019 cùng với Bundesweibel

Không giống như hầu hết các thành viên cấp cao của chính phủ ở các quốc gia khác, các Ủy viên Hội đồng Liên bang không được quyền có dinh thự chính thức (tuy nhiên, Cung điện Liên bang có các căn hộ sinh sống cho cả Thủ tướng Liên bangTổng thống). Hầu hết, họ đã chọn thuê căn hộ hoặc dãy phòng khách sạn ở Bern (bằng chi phí của họ). Tuy nhiên, họ được quyền sử dụng bất động sản quốc gia Hội đồng Liên bang, Lohn, cho các ngày lễ; khu đất này cũng được sử dụng để đón tiếp các vị khách chính thức Liên bang Thụy Sĩ.

Mặc dù các Ủy viên Hội đồng có thể sử dụng cắt cử an ninh của Quân đội nếu họ cần được bảo vệ cá nhân (đặc biệt là trong các sự kiện chính thức), nhưng thông thường sẽ gặp họ mà không có bất kỳ người hộ tống nào trên đường phố, nhà hàng và đường xe điện ở Bern,[18]Ueli Maurer được biết là sử dụng xe đạp trong hầu hết các ngày từ căn hộ ở Münsingen tới Cung điện Liên bang ở Bern.[19] Các ủy viên hội đồng cũng được quyền có một người đại diện cá nhân (huissier hoặcBundesweibel) người đi cùng họ, trong bộ đồng phục nghi lễ màu đỏ và trắng tới các sự kiện chính thức.

Vợ hoặc chồng của các Ủy viên Hội đồng không đóng vai trò chính thức trong công việc chính phủ, ngoại trừ việc tháp tùng các Ủy viên đến các buổi chiêu đãi chính thức.

Lương[sửa | sửa mã nguồn]

Các ủy viên hội đồng liên bang nhận mức lương hàng năm là 445,000 CHF (khoảng 416,000 EUR/ 451,000 USD), cộng với 30,000 CHF khác hàng năm cho các chi phí.[20] Các ủy viên hội đồng nộp thuế cho khoản thu nhập này.[20]

Các cựu ủy viên hội đồng với ít nhất bốn năm phục vụ được nhận lương hưu tương đương với một nửa mức lương của các thành viên Hội đồng Liên bang tại chức.[20] Nếu một ủy viên hội đồng rời nhiệm sở vì lý do sức khỏe, họ có thể nhận khoản trợ cấp này ngay cả khi thời gian phục vụ của họ dưới ba năm.[20] Các nghị viên rời nhiệm sở sau chưa đầy bốn năm cũng có thể nhận được một phần lương hưu.[20] Sau khi rời nhiệm sở, "các cựu ủy viên hội đồng liên bang thường theo đuổi một số hoạt động sinh lợi khác," nhưng "thu nhập của họ, khi được cộng vào khoản lương hưu mà họ nhận được với tư cách là cựu ủy viên hội đồng liên bang, không được vượt quá mức lương của một ủy viên hội đồng liên bang tại chức, nếu không lương hưu của họ sẽ bị giảm tương ứng."[20]

Phục vụ các ủy viên hội đồng liên bang "được hưởng một số lợi ích đặc biệt nhất định, từ hợp đồng điện thoại miễn phí đến xe hơi có tài xế riêng cho công việc chính thức, xe hơi ưu đãi cho mục đích cá nhân hoặc sử dụng máy bay và trực thăng của liên bang cho các chuyến công tác chính thức. Mỗi thành viên của Liên bang Hội đồng cũng có quyền có thẻ du lịch hạng nhất SBB (kể cả khi đã nghỉ hưu). Họ cũng được cung cấp bảo mật cá nhân, điều này thường rất kín đáo."[20]

Hội đồng Liên bang đầu tiên với đa số là phụ nữ (2010).

Miễn trừ[sửa | sửa mã nguồn]

Các Ủy viên Hội đồng Liên bang, giống như các thành viên của quốc hội, được hưởng miễn trừ tư pháp tuyệt đối đối với tất cả các tuyên bố được đưa ra với tư cách chính thức của họ.[21]

Việc truy tố các tội phạm và tội nhẹ liên quan đến năng lực chính thức các Ủy viên Hội đồng cần có sự đồng ý của các ủy ban miễn trừ Quốc hội Liên bang. Trong những trường hợp như vậy, Nghị viện cũng có thể đình chỉ chức vụ Ủy viên Hội đồng (nhưng không thực sự cách chức họ).[22]

Theo tuyên bố với giới truyền thông của một quan chức Phủ Thủ tướng Liên bang,[23] không có trường hợp nào trong số ít trường hợp buộc tội một Ủy viên Hội đồng Liên bang được phép truy tố từng được cấp. Những trường hợp như vậy thường liên quan đến những tuyên bố bị các thành viên công chúng coi là xúc phạm. Tuy nhiên, một Ủy viên Hội đồng giấu tên liên quan đến một vụ tai nạn giao thông ngay trước ngày từ chức được cho là đã tự nguyện từ bỏ quyền miễn trừ của mình và Ủy viên Hội đồng Elisabeth Kopp đã quyết định từ chức khi đối mặt với cuộc điều tra về cáo buộc vi phạm bí mật.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “dCst. art. 174”. Bản gốc lưu trữ ngày 8 tháng 12 năm 2010. Truy cập ngày 17 tháng 3 năm 2006.
  2. ^ See: Directorate bằng các tiếng Đức, Pháp, và Ý trong quyển Từ điển lịch sử Thụy Sĩ.
  3. ^ Departments: Development on the Federal Level bằng các tiếng Đức, Pháp, và Ý trong quyển Từ điển lịch sử Thụy Sĩ. Collegial System bằng các tiếng Đức, Pháp, và Ý trong quyển Từ điển lịch sử Thụy Sĩ.
  4. ^ a b Zauberformel bằng các tiếng Đức, Pháp, và Ý trong quyển Từ điển lịch sử Thụy Sĩ.
  5. ^ Jaberg, Samuel; Stephens, Thomas (ngày 28 tháng 10 năm 2015). “Finance Minister Eveline Widmer-Schlumpf to Stand Down”. Swissinfo. Truy cập ngày 12 tháng 1 năm 2016.
  6. ^ Mombelli, Armando (ngày 10 tháng 12 năm 2015). “People's Party Gains Second Seat in Cabinet”. Swissinfo. Truy cập ngày 12 tháng 1 năm 2016.
  7. ^ a b “Elections produce female majority in cabinet”. Swissinfo.ch. SRG SSR Idée Suisse. ngày 22 tháng 9 năm 2010. Truy cập ngày 22 tháng 9 năm 2010.
  8. ^ See Federal Council bằng các tiếng Đức, Pháp, và Ý trong quyển Từ điển lịch sử Thụy Sĩ.
  9. ^ a b Information services of the Federal Chancellery (2008). The Swiss Confederation a brief guide 2008. tr. 42. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 3 năm 2009. Truy cập ngày 10 tháng 3 năm 2009.
  10. ^ a b c d e Dịch vụ thông tin của Thủ tướng Liên bang (2008). The Swiss Confederation a brief guide 2008. tr. 43. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 3 năm 2009. Truy cập ngày 10 tháng 3 năm 2009.
  11. ^ Information services of the Federal Chancellery (2008). The Swiss Confederation a brief guide 2008. tr. 44–45. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 3 năm 2009. Truy cập ngày 10 tháng 3 năm 2009.
  12. ^ Information services of the Federal Chancellery (2008). The Swiss Confederation a brief guide 2008. tr. 46. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 3 năm 2009. Truy cập ngày 10 tháng 3 năm 2009.
  13. ^ https://www.eda.admin.ch/dam/eda/en/documents/das-eda/organisation-eda/protokoll-reglement_EN.pdf
  14. ^ “Erst eine Leiche hat die Schweizer Aussenpolitik verändert” [Only a dead body has changed Swiss foreign policy] (bằng tiếng Đức). Tages-Anzeiger. 16 tháng 5 năm 2019.
  15. ^ “Das Kennedy-Attentat und der Bundesrat” [The Kennedy Assassination and the Federal Council] (bằng tiếng Đức). Neue Zürcher Zeitung. 13 tháng 11 năm 2013.
  16. ^ Law on the federal parliament, Art. 132 and 133.
  17. ^ Information services of the Federal Chancellery (2008). The Swiss Confederation a brief guide 2008. tr. 13. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 3 năm 2009. Truy cập ngày 10 tháng 3 năm 2009.
  18. ^ Information services of the Federal Chancellery (2008). The Swiss Confederation a brief guide 2008. tr. 41. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 3 năm 2009. Truy cập ngày 10 tháng 3 năm 2009.
  19. ^ “Bundesrat Maurer fährt mit dem Fahrrad zur Arbeit”. Pilatus Today. 15 tháng 6 năm 2015. Truy cập ngày 8 tháng 12 năm 2022.
  20. ^ a b c d e f g Federal councillors’ salaries and benefits Lưu trữ 2 tháng 4 2015 tại Wayback Machine.
  21. ^ Art. 2 of the Federal Law on the Responsibility of the Confederation and its Members of Authorities and Functionaries
  22. ^ Art. 14 of the Federal Law on the Responsibility of the Confederation and its Members of Authorities and Functionaries
  23. ^ Jürg Sohm (30 tháng 5 năm 2006). “Bisher stets immun: Wegen Albisgüetli-Rede steht die Immunität von Christoph Blocher erneut zur Debatte” (bằng tiếng Đức). Der Bund.

Thư mục[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]