Hội đồng Quân nhân Cách mạng (Việt Nam Cộng hòa)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Hội đồng Quân nhân Cách mạng là danh xưng phổ biến của nhóm tướng lĩnh Quân đội Việt Nam Cộng hòa thực hiện cuộc đảo chính lật đổ nền Đệ Nhất Cộng hòa Việt Nam của Tổng thống Ngô Đình Diệm và nắm thực quyền lãnh đạo về chính trị và quân sự suốt thời gian gần một năm (từ 1 tháng 11 năm 1963 đến 26 tháng 10 năm 1964) trên chính trường Việt Nam Cộng hòa.

Diễn biến[sửa | sửa mã nguồn]

Ngay sau khi cuộc đảo chính 1963 nổ ra ngày 1 tháng 11 năm 1963 và quân đảo chính chiếm được đài phát thanh, nhóm các tướng lĩnh lãnh đạo cuộc đảo chính đã ra thông báo về việc thành lập Hội đồng Quân nhân Cách mạng với 20 thành viên. Hội đồng cũng công bố một quyết nghị về việc truất phế Tổng thống Ngô Đình Diệm và giải tán Chính phủ với nội dung như sau:[1]

Ngày 4 tháng 11 năm 1963, Hội đồng công bố danh sách Ban chấp hành gồm các thành viên như sau:[2]

  1. Trung tướng Dương Văn Minh: Chủ tịch Hội đồng
  2. Trung tướng Trần Văn Đôn: Đệ Nhất phó chủ tịch
  3. Trung tướng Tôn Thất Đính: Đệ Nhị phó chủ tịch
  4. Trung tướng Trần Văn Minh: Ủy viên Kinh tế
  5. Trung tướng Phạm Xuân Chiểu: Ủy viên An ninh
  6. Trung tướng Trần Thiện Khiêm: Ủy viên Quân vụ
  7. Thiếu tướng Đỗ Mậu: Ủy viên Chính trị
  8. Trung tướng Lê Văn Kim: Ủy viên Ngoại giao kiêm Tổng thư ký
  9. Trung tướng Mai Hữu Xuân: Ủy viên
  10. Trung tướng Lê Văn Nghiêm: Ủy viên
  11. Thiếu tướng Nguyễn Văn Thiệu: Ủy viên
  12. Thiếu tướng Nguyễn Hữu Có: Ủy viên

Đồng thời Hội đồng ra Hiến ước số 1, tuyên bố hủy bỏ Hiến pháp Việt Nam Cộng hòa 1956 và giải tán Quốc hội vừa mới xong tuyển cử ngày 27 tháng 9 năm 1963, đặt quyền lực quốc vào tay Quân đội. Hội đồng cũng công bố Sắc lệnh số 01/HĐQN cử cựu Phó tổng thống Nguyễn Ngọc Thơ làm Thủ tướng Chính phủ lâm thời và trình phương án nhân sự chính phủ để Hội đồng thông qua.

Hội đồng Quân nhân Cách mạng cũng cho thành lập Hội đồng Nhân sĩ để làm cơ quan cố vấn.

Hai ngày sau, ngày 6 tháng 11 năm 1963, Hội đồng Quân nhân Cách mạng và Chính phủ lâm thời tổ chức ra mắt tại trụ sở Bộ Tổng tham mưu. Thành phần chính phủ lâm thời được công bố như sau:

Vào rạng sáng ngày 30 tháng 1 năm 1964 tướng Nguyễn Khánh làm cuộc "chỉnh lý" lên nắm chức Chủ tịch Hội đồng và bắt giải bốn tướng Trần Văn Đôn, Lê Văn Kim, Tôn Thất Đính và Mai Hữu Xuân lên Đà Lạt. Tuy nhiên Nguyễn Khánh vẫn giữ tướng Dương Văn Minh ở cương vị Quốc trưởng còn chức Thủ tướng thì Nguyễn Khánh tự kiêm nhiệm. Sau đó ông Nguyễn Tôn Hoàn thuộc đảng Đại Việt và tướng Trần Văn Đôn được bổ làm phó Thủ tướng. Các tướng Trần Thiện Khiêm, Nguyễn Văn Thiệu và Đỗ Mậu đứng cùng phe với tướng Khánh.

Tháng 8 năm 1964, để tạo cơ sở pháp lý, Hội đồng quân nhân, đứng đầu là Chủ tịch Nguyễn Khánh, cho soạn Hiến chương Vũng Tàu nhưng cố gắng này bị dân chúng xuống đường phản đối. Nhiều cuộc biểu tình diễn ra đòi giải tán Hội đồng khiến Nguyễn Khánh phải nhượng bộ. Cuối tháng 8, Hội đồng biểu quyết tự giải tán, nhường chỗ cho Ủy ban Lãnh đạo Lâm thời dưới sự chủ tọa của tam đầu chế: Nguyễn Khánh, Dương Văn Minh và Trần Thiện Khiêm.

Tháng 9 năm 1964, Ủy ban ra hai quyết nghị thi hành trong thời hạn hai tháng:

  1. Thành lập Thượng Hội đồng Quốc gia
  2. Triệu tập Quốc hội để soạn Hiến pháp mới hầu giao quyền lại cho Chính phủ dân sự.

Ngày 26 tháng 9, Thượng Hội đồng Quốc gia ra mắt quốc dân, chính thức chấm dứt sự lãnh đạo của Ủy ban Lãnh đạo Lâm thời vào ngày 26 tháng 10 năm 1964.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Bản lưu tại Trung tâm Lưu trữ Quốc gia 2.
  2. ^ Saigon Round Up, số ra ngày 8 tháng 11 năm 1963.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Dommen, Arthur. The Indochinese Experience of the French and the Americans, Nationalism and Communism in Cambodia, Laos, and Vietnam. Bloomington, IN: Đại học Indiana Press, 2001. Trang 565-625.