Heckler & Koch G3

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Heckler & Koch G3 hay Gewehr 3
G3a3.gif
Súng trường G3A3
LoạiSúng trường chiến đấu
Quốc gia chế tạo Tây Đức
Lược sử hoạt động
Phục vụ1959–nay
Sử dụng bởiXem Heckler & Koch G3#Các quốc gia sử dụng
Lược sử chế tạo
Người thiết kếCETME
Mauser
Heckler & Koch
Năm thiết kếNăm 1950
Nhà sản xuấtHeckler & Koch (nguyên mẫu)
Rheinmetall
MIC
SEDENA
Kongsberg Gruppen và các hãng khác
Giai đoạn sản xuất1958–nay
Số lượng chế tạo7,000,000[1]
Các biến thểXem Heckler & Koch G3#Các biến thể
Thông số
Đạn7.62×51mm NATO
Cơ cấu hoạt độngBlowback
Tốc độ bắn500–600 viên/phút
Vận tốc mũi800 m/s (2.625 ft/s)
Tầm bắn hiệu quả200-400 mét (219–437 thước) điều chỉnh tầm bắn
600 mét (656 thước) với kính ngắm Fero Z24
Tầm bắn xa nhất3700 mét (4,046 thước)
Chế độ nạpHộp tiếp đạn có thể tháo rời 20 và 30 viên hoặc hộp tiếp đạn hình trống 50 viên và 100 viên
Ngắm bắnĐiểm ruồi

Heckler & Koch G3 (Gewehr 3) là súng trường chiến đấu sử dụng đạn 7.62×51mm NATO, được phát triển vào những năm 1950 bởi nhà sản xuất vũ khí Đức Heckler & Koch (H & K) phối hợp với cơ quan phát triển và thiết kế nhà nước Tây Ban Nha CETME (Centro de Estudios Técnicos de Materiales Especiales).[2] Nó cũng là nguyên nhân chính khai sinh ra một trong những khẩu súng tiểu liên nổi tiếng nhất thế giới: Heckler & Koch MP5.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Súng trường tấn công nguyên mẫu Mauser Gerät 06H và CEAM Modèle 1950, một nỗ lực của Pháp nhằm đưa khái niệm StG 45 (M) vào sản xuất hàng loạt. Chúng sử dụng đạn .30 Carbine.

Nguồn gốc của khẩu súng trường này có thể được bắt nguồn từ những năm cuối của Thế chiến II khi các kỹ sư của Mauser tại Tập đoàn Phát triển Vũ khí Hạng nhẹ (Abteilung 37) tại Oberndorf am Neckar đã thiết kế MKb Gerät 06 (Maschinenkarabiner Gerät 06 hoặc "Súng Cạc-bin số 06" ), súng trường tấn công nguyên mẫu được đặt trong loại đạn 7.92×33mm Kurz trung gian, mẫu Gerät 06 sử dụng cơ chế bệ lùi ngắn có khóa con lăn ban đầu được điều chỉnh từ súng máy MG 42 nhưng với nòng súng cố định. Gerät 06 sau này đã được phát triển thàng StG 44 (Sturmgewehr 44 hoặc Súng trường tấn công 44). Sau đó các kỹ sư nhận thấy một số bộ phận của súng có thể bỏ qua hoặc tiêu giảm, kết quả là sự ra đời của khẩu 06H Gerät hay còn được biết đến với tên gọi STG 45 (Sturmgewehr 45, tạm dịch Súng trường tấn công 45). Tuy nhiên nó không được sản xuất hàng loạt và thế chiến đã kết thúc trước khi những khẩu súng trường sản xuất đầu tiên được hoàn thành.

Các kỹ sư Đức liên quan đến việc phát triển StG 45 (M) đã được đưa đến làm việc tại CEAM (Center d'Etudes et binhrmement de Mulhouse) ở Pháp. Cơ chế StG 45 (M) đã được Ludwig Vorgrimler và Theodor Löffler sửa đổi tại cơ sở Mulhouse trong khoảng năm 1946 đến 1949. Ba phiên bản đã được chế tạo, dùng đạn .30 Carbine, 7.92×33 mm Kurz cũng như loại đạn thử nghiệm 7.65×35 mm của Pháp được phát triển bởi Cartoucherie de Valence vào năm 1948. Loại đạn 7,5 x 38 mm với một phần bằng nhôm cũng đã được tính đến trước khi bị loại bỏ vào năm 1947. Thiết kế của Löffler, được chỉ định là Carabine Mitrailleuse Modèle 1950, được giữ lại để thử nghiệm trong số 12 nguyên mẫu khác nhau được thiết kế bởi CEAM, MAC, và Manufacture d'armes de Saint-ÉtienneMAS... Các mẫu súng trên có tham gia vào chiến tranh Đông Dương, tuy nhiên Pháp đã hủy bỏ việc đưa vào biên chế chính thức vì lý do tài chính.

Năm 1950, Vorgrimler chuyển đến Tây Ban Nha, nơi ông đã tạo ra khẩu súng trường LV-50 được sử dụng loại đạn Kurz và sau đó, viên đạn CETME M53 dùng đạn 7,92×40mm độc quyền. Tại thời điểm này, nó được đổi tên thành Modelo 2. Modelo 2 đã thu hút sự chú ý của Bộ đội Biên phòng Tây Đức (Bundesgrenzschutz), đã tìm cách trang bị lại cho lực lượng phòng thủ quốc gia mới thành lập. Vì không chấp nhận một loại đạn ngoài đặc điểm kỹ thuật của NATO, người Đức đã yêu cầu CETME phải tương thích với đạn 7.62×51mm. 2 loại đạn này tương tự nhau về đầu đạn nhưng có chiều dài và năng lượng giảm đi. Kết quả là sự ra đời của CETME Model A và sau đó là CETME Model B với một số sửa đổi, một trong số đó súng có khả năng bắn từ thoi nạp đạn đóng trong cả chế độ bán tự động lẫn tự động. Súng có ốp lót tay dạng tấm kim loại đục lỗ mới, nòng dài hơn với khả năng phóng lựu đạn súng trường cỡ 22 mm. Năm 1958, khẩu súng trường này được chấp nhận đưa vào sử dụng cho Quân đội Tây Ban Nha với tên Modelo 58, sử dụng đạn 7.62×51mm CETME.

Năm 1956, Lực lượng Quốc phòng Liên bang Đức đã hủy bỏ kế hoạch mua súng trường CETME, thay vào đó lại sử dụng FN FAL (G1) do Bỉ sản xuất. Tuy nhiên, Quân đội Tây Đức mới thành lập (Bundeswehr) đã thể hiện sự quan tâm và sớm mua một số súng trường CETME (7.62×51mm NATO) để thử nghiệm thêm. CETME, được gọi là Automatisches Gewehr G3 theo danh pháp của Đức, đã cạnh tranh thành công với SIG SG 510 (G2) của Thụy SĩAR-10 (G4) của Mỹ để thay thế súng trường G1 rất được ưa chuộng trước đây. Năm 1956, Bundeswehr bắt đầu thử nghiệm mở rộng quân đội với 400 khẩu súng trường CETME. Heckler & Koch đã thực hiện một số thay đổi cho súng trường CETME. Vào tháng 1 năm 1959, Bundeswehr chính thức áp dụng đề xuất CETME được cải tiến về mặt kỹ thuật. Chính phủ Tây Đức muốn súng trường G3 được sản xuất theo giấy phép ở Đức; việc mua G1 trước đây đã rơi vào sự từ chối của FN để cấp giấy phép như vậy. Trong trường hợp của G3, công ty Nederlandse Wapen en Munitiefabriek (NWM) của Hà Lan nắm giữ quyền sản xuất và bán giấy phép thiết kế CETME ngoài Tây Ban Nha. Để có được giấy phép sản xuất, chính phủ Tây Đức đã cung cấp các hợp đồng của NWM để cung cấp cho Không quân Đức (Luftwaffe) loại pháo 20 mm. Việc sản xuất khẩu G3 sau đó được giao cho Rheinmetall và H & K. Các công ty đã cải tiến không ngừng mẫu súng này, để nó thể hiện được sức mạnh và uy lực của loại đạn 7,62x51mm NATO. Năm 1969, Rheinmetall đã bỏ việc sản xuất G3 để trao đổi với H & K một số điều khoản về việc bán súng máy MG3. Sau năm 1977, chính phủ đã nhượng lại quyền sở hữu cũng như bán độc quyền G3 cho H & K.

Mẫu sản xuất ban đầu của súng trường G3 khác biệt đáng kể so với các mẫu gần đây hơn; súng trường ban đầu có các điểm ruồi kiểu đóng (có hai khẩu độ), chân chống hạng nhẹ có thể gấp được, tay cầm bằng thép tấm được đóng dấu, đệm má gỗ (gắn trên báng tiêu chuẩn) hoặc báng súng kim loại. Trước khi giao cho Bundeswehr, mỗi khẩu G3 đã được kiểm tra chức năng, vạch ra đường ngắm và bắn thử nghiệm tại nhà máy. Trong quá trình đó, năm phát súng đã được bắn vào mục tiêu ở cự ly 100 mét (109 thước) với độ chính xác đáng kinh ngạc. 5 viên đạn không thể vượt quá đường kính 120 mm (4,7 in) (1,2 triệu / 4,13 MOA). Súng đã được hiện đại hóa trong suốt thời gian sử dụng (trong số các sửa đổi nhỏ khác, nó sử dụng kính ngắm mới, nòng giảm thanh ẩn tia lửa khác nhau...), tạo ra các mẫu sản xuất gần đây nhất, G3A3 (với một báng polymer cố định) và G3A4 (báng kim loại). Súng trường tỏ ra thành công trên thị trường xuất khẩu, được thông qua bởi lực lượng vũ trang của hơn 40 quốc gia. Trong đó, 18 quốc gia đã đảm nhận việc sản xuất G3 trong nước theo giấy phép. Các nhà sản xuất vũ khí được biết đến bao gồm: Pháp (MAS), Hy Lạp (Công nghiệp vũ khí Hellenic), Iran (Tổ chức công nghiệp quốc phòng), Luxembourg (Luxemburg Defense Technologie), Mexico, Myanmar, Na Uy (Kongsberg Våpenfabrikk), Pakistan (Pakistan Ordnance Factories), Bồ Đào Nha (FBP), Ả Rập Saudi, Thụy Điển (Husqvarna Vapenfabrik AB và FFV Carl-Gustaf ở Esk Whileuna), Thái Lan, Thổ Nhĩ Kỳ (MKEK) và Vương quốc Anh (Hoàng gia Anh).[3]

Bundeswehr đang nghiên cứu cải tiến súng trường G3 của họ vào những năm 1990 với một vài cải tiến khi thay thế súng trường G3 bằng Heckler & Koch G36. Hiện tại (2018) hàng trăm ngàn khẩu súng trường biến thể hiện đại hóa G3A3A1, G3A4A1 và G3KA4A1 được nhân viên Bundeswehr duy trì và giữ trong kho dự trữ hoặc có sẵn trong kho vũ khí nhỏ của quân đội.

Các quốc gia sử dụng[sửa | sửa mã nguồn]

Lính Đan Mạch với biển thể G3A5
Lính Pakistan mang biến thể G3A4 theo bên mình sau Cuộc nổi dậy ở Khyber Pakhtunkhwa tại điểm cao nhất trong thung lũng Swat vào ngày 12 tháng 5 năm 2009
Một khẩu Bundeswehr G3 được trang bị kính nhìn đêm FERO-Z51
Một sĩ quan của Lực lượng Thổ Nhĩ Kỳ sử dụng G3A7 với súng phóng lựu Engerek 3+ và súng phóng lựu T-40 ở Bắc Iraq
Một binh sĩ Ả Rập Xê-út với súng trường G3A4 trong Chiến dịch Tấm khiên Sa mạc
Những người lính Hy Lạp trong trang phục NBC với những khẩu G3 do Hy Lạp sản xuất
Lính của Quân đội Bồ Đào Nha sử dụng một khẩu G3A3 do INDEP sản xuất
Quân đội Mexico trang bị súng trường G3

Sử dụng G3 được chế tạo bởi Pháp[9]

Trước đây[sửa | sửa mã nguồn]

  •  Đan Mạch - G3A5, với tên Gevær Model 1966 (Gv M / 66). Một biến thể khác, được chỉ định là Gevær Model 1975 (Gv M / 75) được cho thuê từ chính phủ Đức. L[13] Tất cả G3 trong dịch vụ của Đan Mạch đang được thay thế bởi Diemaco C7 (Gv m / 95) và Diemaco C8 (Gv m / 96).
  •  Georgia - Những khẩu G3 do Thổ Nhĩ Kỳ chế tạo được sử dụng bởi Lực lượng đặc biệt.[40] G3s were also used by Georgian contingent in Kosovo[41]
  •  Rhodesia - Những khẩu G3 được chế tạo của Bồ Đào Nha được sử dụng bởi các đơn vị phụ trợ hoặc dự bị của Lực lượng An ninh Rhodesia[42][43][44]
  •  Nam Phi - Súng trường tiêu chuẩn của Thủy quân lục chiến và Không quân Nam Phi, cũng như trong Lực lượng Lãnh thổ Tây Nam Phi cho đến khi nó được thay thế bằng súng trường tấn công R4 vào những năm 1980[13]
  •  Zaire[13]

Không phải là một quốc gia[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Wayback Machine”. Ngày 2 tháng 9 năm 2009. Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2018. 
  2. ^ Woźniak 2001, tr. 37
  3. ^ Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên woźniak
  4. ^ Bhatia, Michael Vinai; Sedra, Mark (tháng 5 năm 2008). Small Arms Survey, biên tập. Afghanistan, Arms and Conflict: Armed Groups, Disarmament and Security in a Post-War Society. Routledge. tr. 65. ISBN 978-0-415-45308-0. 
  5. ^ a ă â b c d đ e ê g h i k l m n o ô ơ p q r s t u ư v x y aa ab ac ad ae ag ah ai ak al am an ao Jones, Richard D.; Ness, Leland S. biên tập (27 tháng 1 năm 2009). Jane's Infantry Weapons 2009/2010 (ấn bản 35). Coulsdon: Jane's Information Group. ISBN 978-0-7106-2869-5. 
  6. ^ “Archived copy”. Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 8 năm 2012. Truy cập ngày 13 tháng 11 năm 2014. 
  7. ^ G3 Automatic Rifle. Retrieved on October 28, 2008.
  8. ^ “Google Sites”. sites.google.com. Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2018. 
  9. ^ a ă â b c d đ Jenzen-Jones 2017, tr. 34.
  10. ^ Small Arms Survey (2005). “The Central African Republic: A Case Study of Small Arms and Conflict” (PDF). Small Arms Survey 2005: Weapons at War. Oxford University Press. tr. 309, 318. ISBN 978-0-19-928085-8. 
  11. ^ Small Arms Survey (2003). “Making the Difference?: Weapon Collection and Small Arms Availability in the Republic of Congo” (PDF). Small Arms Survey 2003: Development Denied. Oxford University Press. tr. 274. ISBN 0199251754. 
  12. ^ “Eesti Kaitsevägi – Tehnika – Automaat AK-4” (bằng tiếng Estonian). 
  13. ^ a ă â b c d đ e ê Gangarosa, 2001. pp. 76–77.
  14. ^ a ă “Personal infantry weapons: old weapons or new hardware in the coming decades?”. Truy cập ngày 13 tháng 11 năm 2014. 
  15. ^ “eas.gr”. eas.gr. 
  16. ^ "Sóttu teppi í skotmark hryðjuverkamanna", 'Fréttablaðið', october 27, 2004, p. 12.” (bằng tiếng Icelandic). 
  17. ^ “Archived copy”. Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 1 năm 2012. Truy cập ngày 21 tháng 1 năm 2012. 
  18. ^ Small Arms Survey (2015). “Trade Update: After the ‘Arab Spring’” (PDF). Small Arms Survey 2015: weapons and the world (PDF). Cambridge University Press. tr. 110. 
  19. ^ Soldier of Fortune. Omega Group, Limited. 2001. tr. 46. Truy cập ngày 3 tháng 1 năm 2015. 
  20. ^ “Lietuvos kariuomenė :: Ginkluotė ir karinė technika » Automatiniai šautuvai » Automatinis šautuvas AK-4”. Truy cập ngày 13 tháng 11 năm 2014. 
  21. ^ Nigeria: Arms Procurement and Defense Industries. Retrieved on October 5, 2008.
  22. ^ “hkd-usa.com”. www.hkd-usa.com. Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2018. 
  23. ^ “Pakistan Army”. Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 5 năm 2013. 
  24. ^ “POF - Automatic Rifle G3A3 & G3P4”. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 3 năm 2013. 
  25. ^ Capie, David (2004). Under the Gun: The Small Arms Challenge in the Pacific. Wellington: Victoria University Press. tr. 63–65. ISBN 978-0864734532. 
  26. ^ Espingardas G3 do Exército já têm substituta, a belga FN SCAR
  27. ^ http://en.mic.org.sa/our-products/light-weapon/g3-automatic-rifle-cal-7-62x51mm
  28. ^ Berman, Eric (tháng 12 năm 2000). Re-Armament in Sierra Leone: One Year After the Lome Peace Agreement (PDF). Occasional Paper No. 1. Small Arms Survey. tr. 20, 25. 
  29. ^ Binnie, Jeremy; de Cherisey, Erwan (2017). “New-model African armies” (PDF). Jane's. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 22 tháng 6 năm 2017. 
  30. ^ “Heckler & Koch G3: Opis” [Heckler & Koch G3: Description] (bằng tiếng Serbia). specijalne-jedinice.com. Truy cập ngày 24 tháng 1 năm 2017. 
  31. ^ “South Sudan’s Army Promises to Release Child Soldiers”. 
  32. ^ Military Industry Corporation (MIC) Official Website Lưu trữ 2008-05-27 tại Wayback Machine.
  33. ^ “Archived copy”. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 5 năm 2008. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2008. 
  34. ^ “La 104ème brigade de la Garde républicaine syrienne, troupe d'élite et étendard du régime de Damas”. France-Soir (bằng tiếng Pháp). 20 tháng 3 năm 2017. 
  35. ^ “MKEK - Makina ve Kimya Endüstrisi Kurumu”. Truy cập ngày 13 tháng 11 năm 2014. 
  36. ^ “Yerli Tüfek 2014'te Mehmetçik'in elinde”. Haber7. 30 tháng 9 năm 2014. Truy cập ngày 13 tháng 11 năm 2014. 
  37. ^ “SAS - Weapons - G3 Assault Rifle”. eliteukforces.info. 
  38. ^ http://ww2.rediscov.com/spring/VFPCGI.exe?IDCFile=/spring/DETAILS.IDC,SPECIFIC=16870,DATABASE=objects
  39. ^ Stoner, Bob. “Heckler and Koch Gewehr 3 (G3) 7.62mm Rifle”. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 10 tháng 1 năm 2016. 
  40. ^ “Heckler & Koch HK G3 Assault Rifle / Battle Rifle - Germany”. Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2018. 
  41. ^ “Photos - Georgian Military Photos”. Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2018. 
  42. ^ “The military rifle cartridges of Rhodesia Zimbabwe: from Cecil Rhodes to Robert Mugabe.”. Truy cập ngày 13 tháng 11 năm 2014. 
  43. ^ Peter Bott (1986). Modern African Wars (1) 1965-80. tr. 15. ISBN 0850457289. 
  44. ^ Chris, Cocks (2006) [First published 1988]. Fireforce: One Man's War in the Rhodesian Light Infantry (ấn bản 4). Covos Day. tr. 139. ISBN 9780958489096. 
  45. ^ Small Arms Survey (2015). “Waning Cohesion: The Rise and Fall of the FDLR–FOCA” (PDF). Small Arms Survey 2015: weapons and the world (PDF). Cambridge University Press. tr. 202. 
  46. ^ “uncovering the Irish republican army”. PBS Frontline. 19 tháng 10 năm 2016. 
  47. ^ “How ISIL seized most of its weapons from Iraq military”. 8 tháng 12 năm 2015. Truy cập ngày 30 tháng 11 năm 2016. 
  48. ^ Small Arms Survey (2006). “Fuelling Fear: The Lord's Resistance Army and Small Arms” (PDF). Small Arms Survey 2006: Unfinished Business. Oxford University Press. tr. 283. ISBN 978-0-19-929848-8. 
  49. ^ Small Arms Survey (2005). “Sourcing the Tools of War: Small Arms Supplies to Conflict Zones” (PDF). Small Arms Survey 2005: Weapons at War. Oxford University Press. tr. 166. ISBN 978-0-19-928085-8. 
  50. ^ Wille, Christina (tháng 5 năm 2005). “Children Associated with Fighting Forces and Small Arms in the Mano River Union” (PDF). Trong Florquin, Nicolas; Berman, Eric G. Armed and Aimless: Armed Groups, Guns, and Human Security in the ECOWAS Region. Small Arms Survey. tr. 197. ISBN 2-8288-0063-6.