Hiệu ứng âm thanh
Hiệu ứng âm thanh (tiếng Anh: sound effect hay audio effect) là những âm thanh được tạo ra hoặc dàn dựng nhân tạo nhằm nhấn mạnh các ý đồ nghệ thuật hoặc nội dung cụ thể trong các loại hình truyền thông như điện ảnh, truyền hình, biểu diễn trực tiếp, hoạt hình, trò chơi điện tử và âm nhạc.[1]
Trong quy trình sản xuất điện ảnh và truyền hình chuyên nghiệp, hiệu ứng âm thanh được định nghĩa là những âm thanh được ghi âm và trình bày để phục vụ mục đích kể chuyện hoặc sáng tạo mà không bao gồm lời thoại hay âm nhạc. Các yếu tố này luôn được xử lý tách biệt: bản ghi lời thoại và âm nhạc không bao giờ được gọi là hiệu ứng âm thanh, ngay cả khi chúng có áp dụng các kỹ thuật xử lý tín hiệu (như hiệu ứng vang hay làm biến đổi âm tần).
Về mặt kỹ thuật, trong suốt thế kỷ 20, các hiệu ứng này chủ yếu được tạo ra thông qua phương pháp Foley (tiếng động giả). Tuy nhiên, thuật ngữ này hiện nay còn dùng để chỉ các quá trình xử lý kỹ thuật lên một bản ghi sẵn có chứ không chỉ riêng việc thu âm trực tiếp. Kể từ cuối thế kỷ 20, ranh giới giữa lĩnh vực hiệu ứng âm thanh và thiết kế âm thanh (sound design) đã dần được xóa bỏ và hợp nhất làm một.
Chú thích
[sửa | sửa mã nguồn]- ^ The BBC Year Book 1931 (PDF). tr. 194.