Huyền Không tự

Huyền Không tự
悬空寺
Hangingtemple20190929.jpg
Tôn giáo
Giáo pháiđạo Phật
Vị trí
Vị tríHồn Nguyên, Đại Đồng, Sơn Tây
Quốc giaTrung Quốc
Huyền Không tự trên bản đồ Sơn Tây
Huyền Không tự
Vị trí trên bản đồ Sơn Tây
Huyền Không tự trên bản đồ Trung Quốc
Huyền Không tự
Huyền Không tự (Trung Quốc)
Tọa độ địa lý39°39′57″B 113°42′18″Đ / 39,66583°B 113,705°Đ / 39.66583; 113.70500
Kiến trúc
Phong cáchKiến trúc Trung Quốc
Thành lậpLiaoran
Ngày thành lậpthế kỷ thứ 6

Huyền Không tự (giản thể: 悬空寺; phồn thể: 懸空寺; bính âm: Xuánkōng Sì), còn gọi với nhiều cái tên khác như Đền Treo Hoành Sơn, Tu viện Treo, là ngôi chùa được xây dựng trên vách núi dựng đứng (cao 75 m hay 246 ft so với mặt đất) và được chèo chống bởi những cột gỗ gần núi Hằng Sơn, thuộc địa phận Hồn Nguyên, Đại Đồng, Sơn Tây, Trung Quốc. Huyền Không tự là một trong những điểm thu hút khách du lịch và là di tích lịch sử chính trong khu vực Đại Đồng. Được xây dựng cách đây hơn 1.500 năm, ngôi chùa này nổi tiếng không chỉ bởi vị trí nằm trên một vách núi tuyệt đẹp mà còn bởi đây là duy nhất có với sự kết hợp của ba triết lý truyền thống của Trung Quốc: Phật giáo, Đạo giáo và Nho giáo. Cấu trúc chùa là do những cây gỗ đứng và ngang chống đỡ. Những thanh gỗ ngang làm xà nhà được gọi là thiết biển đam, dùng loại gỗ Thiết Sam gia công thành xà hình vuông, được cắm sâu vào trong vách đá. Những xà gỗ này đã được ngâm qua dầu của cây trẩu để chống phân hủy.[1]

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Theo truyền thuyết, Ngôi chùa do nhà sư Liao Ran (了然, Liễu Nhiên) xây dựng, được cho là kéo dài từ năm 471 đến năm 523 dưới thời Bắc Ngụy (386-535). Sau này, Huyền Không tự được trùng tu lại vào các triều đại Đường, Nguyên, Minh, Thanh. Lần trùng tu gần đây nhất là vào năm 1900. Trải qua hơn 1.400 năm, qua nhiều lần trùng tu và mở rộng mới có quy mô như hôm nay.[2]

Kiến trúc[sửa | sửa mã nguồn]

Tất cả 40 khu vực bên trong Huyền Không tự đều nằm trên vách đá cách mặt đất hơn 30 mét (98 ft). Khoảng cách từ bắc xuống nam dài hơn từ đông sang tây và càng ngày càng cao dần từ cánh cổng phía nam lên phía bắc dọc theo núi. Cách bố trí kiến trúc cũng đơn giản, gồm có Sảnh Qielan, Sảnh Tam Quan (三官殿), Sảnh Chunyang (纯阳殿, Thuần Dương điện), Sảnh Thích Ca, Sảnh Tam Tôn (三教殿) và Đại sảnh Quan Âm [3].

Đại sảnh tam giáo chủ yếu thờ các vị thần Phật giáo, Đạo giáo và Nho giáo. Các tượng Phật Thích Ca (giữa), Lão Tử (trái) và Khổng Tử (phải) được tôn trí trong hội trường. Điều này phản ánh tư tưởng phổ biến về tam Giáo huấn Hài hòa như một (三教合流) trong triều đại nhà Minh và nhà Thanh (1368–1911).[3]

Hình ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “挂在60米高悬崖上 千年古寺为何悬空不倒”. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 4 năm 2013. Truy cập ngày 10 tháng 9 năm 2021.
  2. ^ Brenhouse, Hillary (9 tháng 6 năm 2010). “Xuan Kong Si, Shanxi Province, China”. Top 10 Precarious Buildings. Time.com. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 6 năm 2010. Truy cập ngày 31 tháng 3 năm 2011.
  3. ^ a b Zi Yan (2012). Famous Temples in China (bằng tiếng Anh và Trung). Hefei, Anhui: Huangshan Publishing House. tr. 67–68. ISBN 978-7-5461-3146-7.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]