James Bruce, Bá tước thứ 8 của Elgin

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Bá tước của Elgin
Felice Beato (British, born Italy - Portrait of Lord Elgin, Plenipotentiary and Ambassador, Who Signed the Treaty - Google Art Project.jpg
Chức vụ
Nhiệm kỳ21 tháng 3 năm 1862 – 20 tháng 11 năm 1863
Tiền nhiệmBá tước Canning
Kế nhiệmQuý ngài Robert Napier
Toàn quyền
Nhiệm kỳ1847 – 1854
Tiền nhiệmBá tước Cathcart
Kế nhiệmQuý ngài Edmund Walker Head
Nhiệm kỳ1842 – 1846
Tiền nhiệmQuý ngài Charles Metcalfe
Kế nhiệmGeorge Berkeley
Thống đốc
Thông tin chung
Quốc tịchBritish
Sinh(1811-07-20)20 tháng 7 năm 1811
London, Anh
Mất20 tháng 11 năm 1863(1863-11-20) (52 tuổi)
Dharamshala, Punjab, Ấn Độ thuộc Anh
Gia đìnhThomas Bruce, Bá tước thứ Elgin
Elizabeth Oswald
Con cáiVictor Bruce, Bá tước thứ 9 của Elgin
Học trườngChrist Church, Oxford
Chữ kýJames Bruce, 8th Earl of Elgin and 12th Earl of Kincardine Signature.svg

James Bruce, Bá tước thứ 8 của Elgin và Bá tước thứ 12 của Kincardine (20 tháng 7 năm 1811 - 20 tháng 11 năm 1863) là một nhà ngoại giao và quản trị thuộc địa Anh. Ông từng là Thống đốc của Jamaica (1842–1846), Thống đốc của Tỉnh Canada (1847–1854), và Phó vương của Ấn Độ (1862–1863)[1]. Năm 1857, ông được bổ nhiệm làm Cao ủy kiêm Đặc mệnh toàn quyền Anh tại Trung QuốcViễn Đông để hỗ trợ quá trình mở cửa thương mại của Trung Quốc và Nhật Bản với phương Tây. Năm 1860, trong cuộc Chiến tranh nha phiến lần thứ hai với Nhà Thanh, để trả đũa cho việc tra tấn và hành quyết 20 tù nhân châu ÂuẤn Độ, ông đã ra lệnh phá hủy Vườn Viên MinhBắc Kinh, một kỳ quan kiến trúc với bộ sưu tập vô số tác phẩm nghệ thuật và đồ cổ lịch sử[2]. Sau đó, ông buộc Nhà ThanhCông ước Bắc Kinh, đưa Bán đảo Cửu Long vào Thuộc địa Hồng Kông của Anh.

Con trai ông là Victor Bruce, Bá tước thứ 9 của Elgin cũng từng được bổ nhiệm làm Phó vương kiêm Toàn quyền Ấn Độ trong thời gian từ năm 1894 đến 1899 và Bộ trưởng thuộc địa từ 1905 đến 1908.

Cuộc sống đầu đời và giáo dục[sửa | sửa mã nguồn]

James Brune là con trai của Bá tước Elgin thứ 7 và thứ 11 của Kincardine và người vợ thứ hai của ông, Elizabeth Oswald. James Brune và cha mình đều được sinh vào ngày 20 tháng 7. Ông có tất cả 7 anh chị em trong đó có 4 chị em cùng cha khác mẹ, và một anh trai cùng cha khác mẹ từ cuộc hôn nhân đầu tiên của cha mình[3]. Cha của James Brune được cho là đã trở nên khó khăn về tài chính hơn sau khi ông mua được Elgin Marbles, một bộ sưu tập các tác phẩm điêu khắc bằng đá cẩm thạch cổ điển của Hy Lạp; việc vận chuyển chúng đã khiến ông phải mất một số tiền lớn, nhưng ông đã bán chúng cho Chính phủ Anh với giá rẻ hơn nhiều[3].

James Bruce được đào tạo tại Eton CollegeChrist Church, Oxford, tốt nghiệp hạng nhất về Kinh điển năm 1832. Khi ở Oxford, ông đã kết thân với William Ewart Gladstone[3].

Sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Ông đắc cử Nghị sĩ quốc hội khu vực Southampton trong cuộc tổng tuyển cử năm 1841, nhưng cuộc tuyển cử đã bị tuyên bố vô hiệu và ông cũng không tham gia vào cuộc bầu cử phụ sau đó[4]. Tháng 11/1841, sau cái chết của cha mình, ông đã lên thừa kế tước vị "Bá tước của Elgin".

Jamaica[sửa | sửa mã nguồn]

James Bruce trở thành Thống đốc của Jamaica vào năm 1842[5], Trong thời gian điều hành 4 năm, ông đã thành công trong việc giành được sự tôn trọng của tất cả mọi người. Ông đã cải thiện tình trạng của những người lao động bản xứ, và hoà giải với các chủ đồn điền[6].

Canada[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1847, ông được Thủ tướng Charles Grey bổ nhiệm làm Thống đốc của Tỉnh Canada[7]. Dưới thời điều hành của Bá tước Elgin, những nỗ lực thực sự bắt đầu nhằm thành lập chính phủ có trách nhiệm ở Canada. Bá tước Elgin trở thành Toàn quyền đầu tiên tách mình khỏi các công việc của cơ quan lập pháp. Kể từ đó, Toàn quyền đã có một vai trò chủ yếu mang tính biểu tượng liên quan đến các vấn đề chính trị của đất nước. Với tư cách là Toàn quyền, ông phải vật lộn với nhập cư ở Canada, một vấn đề chính trong cuộc tranh luận liên tục về nhập cư suốt thế kỷ 19.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Monet, Jacques (2015)." James Bruce, 8th Earl of Elgin". The Canadian Encyclopedia. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2016.
  2. ^ Chris Bolby, "The palace of shame that makes China angry" BBC News (2015)
  3. ^ a b c Checkland, Olive. "Bruce, James, eighth earl of Elgin and twelfth earl of Kincardine (1811–1863)". Oxford Dictionary of National Biography (2004 ed.). Oxford University Press. doi:10.1093/ref:odnb/3737. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2016.
  4. ^ Craig, F. W. S. (1989) [1977]. British parliamentary election results 1832–1885 (ấn bản 2). Chichester: Parliamentary Research Services. tr. 279. ISBN 0-900178-26-4.
  5. ^ Sargeaunt, William C.; Birch, Arthur N. (1862). The Colonial Office List for 1862. London, UK: Edward Stanford. tr. 128.
  6. ^  Một hoặc nhiều câu trước bao gồm văn bản từ một ấn phẩm hiện thời trong phạm vi công cộngChisholm, Hugh biên tập (1911). “Elgin and Kincardine, Earls of s.v. James Bruce”. Encyclopædia Britannica. 9 (ấn bản 11). Cambridge University Press. tr. 268.
  7. ^ Gough, Barry M. (2011). Historical Dictionary of Canada. Lanham, MD: Scarecrow Press. tr. 163. ISBN 978-0-8108-7504-3.

Nguồn[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]