Kế thừa (lập trình hướng đối tượng)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Trong lập trình hướng đối tượng, kế thừa là cách tạo lớp mới từ các lớp đã được định nghĩa từ trước. Khái niệm kế thừa được phát minh năm 1967 cho ngôn ngữ Simula[1].

Các lớp mới, gọi là lớp con hay lớp dẫn xuất, thừa hưởng các thuộc tính và hành vi của các lớp nguồn gốc, được gọi là các lớp cha hay lớp cơ sở. Mục đích của việc này là để tái sử dụng mã chương trình có sẵn mà không phải sửa đổi hoặc chỉ phải sửa ít.

Phân loại[sửa | sửa mã nguồn]

Gồm có đơn kế thừa và đa kế thừa

Lớp con và lớp cha[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]