Kali tetracloroplatinat

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Kali tetracloroplatinat
K2PtCl4.png
Potassium-tetrachloroplatinate-xtal-1990-C-3D-balls.png
Danh pháp IUPACKali tetracloridoplatinat(2–)
Tên khácKali cloroplatinit
Nhận dạng
Số CAS10025-99-7
PubChem61440≈
Số EINECS233-050-9
Ảnh Jmol-3Dảnh
SMILES
InChI
Thuộc tính
Công thức phân tửK2PtCl4
Khối lượng mol415,09 g/mol
Bề ngoàiChất rắn màu cam đỏ
Khối lượng riêng3,38 g/cm3
Điểm nóng chảy 265 °C (538 K; 509 °F)
Điểm sôi
Độ hòa tan trong nước0,93 g/100 mL (16 °C)
5,3/100 mL (100 °C)
Trừ khi có ghi chú khác, dữ liệu được cung cấp cho các vật liệu trong trạng thái tiêu chuẩn của chúng (ở 25 °C [77 °F], 100 kPa).
KhôngN kiểm chứng (cái gì Có KhôngN ?)

Kali tetracloroplatinat(II) là một hợp chất vô cơ có thành phần gồm nguyên tố kali và gốc tetracloroplatinat, hay cation kali và anion PtCl42-, với công thức hóa học được quy định là K2PtCl4. Hợp chất tồn tại dưới dạng thức muối màu cam đỏ này là một chất phản ứng quan trọng trong việc chuẩn bị các phức hợp khác của platin (bạch kim). Các hợp chất muối tương tự cũng được biết đến còn có natri tetracloroplantinat, công thức hóa học là Na2PtCl4, có màu nâu và hòa tan trong rượu và muối amoni bậc bốn, tan trong một phạm vi rộng các dung môi hữu cơ.

Điều chế[sửa | sửa mã nguồn]

Kali tetracloroplatinat được điều chế bằng cách khử muối hexacloroplatinat tương ứng với hydrazine.[1] K2PtCl4 là một trong những muối thu được một cách dễ dàng nhất từ ​​các quặng platin. Phức hợp này chỉ tan trong nước. Xử lý bằng rượu, đặc biệt là khi có mặt bazơ, làm khử kim loại platin. Muối tetracloroplatinat hữu cơ, như [PPN]2PtCl4 hòa tan trong các clorocacbon.[2]

Phản ứng[sửa | sửa mã nguồn]

Thuốc chống ung thư Cisplatin cũng có thể được điều chế bằng phương pháp được miêu tả bằng phương trình:[1]

PtCl42− + 2 NH3cis-PtCl2(NH3)2 + 2 Cl

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Keller, R. N.; Moeller, T. (1963). “Potassium Tetrachloroplatinate(II)”. Inorg. Synth. Inorganic Syntheses 7: 247–250. ISBN 9780470132333. doi:10.1002/9780470132333.ch79. 
  2. ^ Elding, L. I.; Oskarsson, A.; Kukushkin, V. Yu (1997). “Platinum Complexes Suitable as Precursors for Synthesis in Nonaqueous Solvents”. Inorg. Synth. Inorganic Syntheses 31: 276–279. ISBN 9780470132623. doi:10.1002/9780470132623.ch47.