Lê Duy Chỉ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Lê Duy Chỉ (chữ Hán: 黎維祗,1774- 1787) là con trai thứ chín của hoàng thái tử Lê Duy Vỹ, em ruột vua Lê Chiêu Thống.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Lê Duy Vỹ đã có Lê Chiêu Thống và Lê Duy Tà là hai người con đầu, còn Lê Duy Chỉ được sinh ra vào lúc hai người anh kia mới chín tuổi. Mẹ là Lê Duy Định khi người con thứ chín mới một tuổi thì mất

Khi Lê Duy Vỹ chết, Lê Duy Tà và Lê Chiêu Thống đã lén lút xâm nhập đất Việt. Nguyễn Huệ đã lần lượt sai Vũ Văn Nhậm - người đã giở thói kiêu căng và muốn có mưu đồ riêng - và Nguyễn Hữu Chỉnh - tên quan lộng quyền, muốn chống lại Tây Sơn - nhưng đến lúc Vũ Văn Nhậm chơi bẩn, Nguyễn Huệ đã cho quân vào chỗ ở của Nhậm rồi diệt trừ Nhậm.

Anh ruột Lê Duy Chỉ là Lê Chiêu Thống kiệt lực, sai cậu em thứ mười là Lê Duy Trọng cầu cứu nhà Thanh do Thanh Cao Tông sáng lập. Lê Duy Trọng được Thanh Cao Tông phong cho cùng một chức như Lê Chiêu Thống, khi Tôn Sĩ Nghị rút quân về nước, Lê Duy Chỉ lên thay anh ruột.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]