Lê Thuần Tông

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Lê Thuần Tông
黎純宗
Vua Việt Nam (chi tiết...)
Hoàng đế Đại Việt
Trị vì1732 - 1735
Tiền nhiệmLê Đế Duy Phường
Kế nhiệmLê Ý Tông
Thông tin chung
Thê thiếpNhu Thuận Hoàng hậu
Hậu duệ
Tên thậtLê Duy Tường
Niên hiệuLong Đức (龍德)
Thụy hiệuThuần Tông (純宗)
Miếu hiệuGiản Hoàng đế
Thân phụLê Dụ Tông
Sinh1699
Mất1735
Việt Nam

Lê Thuần Tông (chữ Hán: 黎純宗 16991735) tên thật là Lê Duy Tường (黎維祥, 黎維祜), là vị hoàng đế thứ 13 của triều Lê Trung hưng nước Đại Việt đồng thời là hoàng đế thứ 24 của nhà Hậu Lê.

Thuần Tông là con trai cả của vua Lê Dụ Tông nhưng Dụ Tông bị Trịnh Cương ép truyền ngôi cho con thứ là Lê Duy Phường, cũng là cháu Trịnh Cương vào năm 1729, Dụ Tông lên làm Thái thượng hoàng. Tháng giêng năm 1731 Dụ Tông mất. Tháng 8 năm 1732 Duy Phường bị chúa Trịnh Giang, con Trịnh Cương phế làm Hôn Đức công rồi tới tháng 9 năm 1735 buộc vua thắt cổ chết. Lê Duy Tường được Trịnh Giang đưa lên ngai vàng. Ông lấy niên hiệu là Long Đức. Thuần Tông ở ngôi được 4 năm, thọ 37 tuổi, mất tháng 4 năm 1735 và sau khi chết được tôn thụy hiệu là Thuần Tông Giản Hoàng đế.

Hoàng thân Lê Duy Mật, em của Lê Thuần Tông, người đã khởi binh chống lại chính quyền Trịnh năm 1740, đã đặt nghi vấn rằng Lê Thuần Tông bị Trịnh Giang đầu độc.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]