Lục thông

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Lục thông: Nghĩa là Sáu phép thần thông đầy đủ của chư Phật, và các vị A-la-hán. Ngũ thông có ở người phàm và yêu ma quỷ quái, linh hồn v.v

  1. Thần túc thông: biến hiện tuỳ theo ý muốn, thân có thể bay lên trời, đi trên biển, đi vào trong núi, đi trên mặt nước, một thân biến nhiều thân, nhiều thân biến thành một thân, tay có thể chạm vào Mặt Trời, mặt trăng, các ngôi sao,... tất cả mọi động tác đều tuỳ theo ý muốn, không hề chướng ngại.
  2. Thiên nhãn thông:(Nhãn thông) Thấy mọi sự lưu chuyển của Chúng Sinh và sự vật từ mọi phía trong các cõi giới luân hồi.
  3. Thiên nhĩ thông: Nghe hết và hiểu hết mọi âm thanh trong thế gian, nghe và hiểu hết mọi ngôn ngữ của chúng sinh trong các cõi giới luân hồi.
  4. Tha tâm thông: biết hết tất cả mọi ý nghĩ trong tâm của chúng sinh trong lục đạo.
  5. Túc mệnh thông: Đối Đức Phật và các Vị A la hán - ngài biết được vô lượng kiếp trước của chính bản thân mình vị ấy nhớ rõ sinh ra ở đâu, cha mẹ là ai, tên gì, làm gì, quá khứ của vạn vật.
  6. Lậu tận thông: Vị ấy thấy rõ Tứ Diệu Đế và/là chân lý của Pháp Giới Vũ Trụ này cuối cùng vị ấy đạt được giác ngộ giải thoát viên mãn.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]