Liên kết ion

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Liên kết ion trong muối ăn NaCl

Liên kết ion, hay liên kết điện tích, là một liên kết hóa học có bản chất là lực hút tĩnh điện giữa hai ion mang điện tích trái dấu.

Liên kết ion thường là liên kết giữa các nguyên tử nguyên tố phi kim với các nguyên tử nguyên tố kim loại. Các

nguyên tử [[kim loại]] (có 

1, 2, 3 electron lớp ngoài cùng) có độ âm điện nhỏ, dễ mất electron tạo ra ion dương (cation). Các nguyên tử phi kim (có 5, 6, 7 electron lớp ngoài cùng) có độ âm điện lớn, dễ nhận electron để tạo ra ion âm (anion). Liên kết ion được hình thành do lực hút tĩnh điện giữa kim loại điển hình và phi kim điển hình.

Tính chất của hợp chất có liên kết ion[sửa | sửa mã nguồn]

  • Điểm nóng chảy cao do liên kết ion tương đối bền
  • Dẫn điện ở trạng thái nóng chảy và trong dung dịch, ở trạng thái rắn thường không dẫn điện.
  • Cứng và dễ vỡ
  • Hình thành tinh thể, có dạng rắn
  • Tinh thể ion thường không màu[cần dẫn nguồn]

Qui tắc bát tử [sửa | sửa mã nguồn]

- Quy tắc bát tử là quy tắc viết công thức e của một chất sao cho đảm bảo số e của mỗi nguyên tử là 8 tức đạt được cấu ình bền của khí hiếm nhưng cũng có vài trường hợp riêng ko thể dùng được quy tắc này nguyên nhân là do các nguyên tố ở chu kì 3 trở đi đã có phân lớp d, do đó có thể tạo nhiều liên kết hơn, xung quanh nguyên tử có thể có nhiều hơn 8 điện tử, do đó quy tắc này ko còn đúng với những nguyên tố thuộc chu kì lớn hơn 2 nữa.

- Theo sự giải thích bên trên thì quy tắc bát tử chỉ dùng được với những nguyên tố có phân lớp cuối cùng là 2p.

Vì vậy => quy tắc này đúng với những nguyên tố thuộc chu kì I và II