Loét Buruli

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Loét Buruli
Buruli ulcer left ankle EID.jpg
Loét Buruli ở trên mắt cá chân của một người ở Ghana.
Chuyên khoainfectiology
ICD-10A31.1 (ILDS A31.120)
ICD-9-CM031.1
DiseasesDB8568
Patient UKLoét Buruli
MeSHD009165

Loét Buruli (cũng còn gọi là Loét Bairnsdale, Loét Searls, hay Loét Daintree[1][2][3]) là bệnh truyền nhiễm do vi khuẩn Mycobacterium ulcerans gây ra.[4] Biểu hiện đặc trưng ở giai đoạn đầu của bệnh là một u nhỏ hoặc một vùng bị sưng.[4] U nhỏ có thể chuyển thành loét.[4] Loét có thể rộng ở bên trong hơn so với ở bề mặt da,[5] và sưng ở xung quanh.[5] Khi bệnh nặng hơn có thể ảnh hưởng đến xương.[4] Bệnh loét Buruli thường rảy ra nhất ở tay hoặc chân;[4] ít khi có sốt.[4]

Nguyên nhân[sửa | sửa mã nguồn]

M. ulcerans phóng thích chất độc có tên là mycolactone, làm giảm chức năng hệ miễn dịch và gây nên chết mô.[4] Vi khuẩn cùng họ cũng gây bệnh lao (M. tuberculosis) và bệnh phong (M. leprae).[4] Hiện vẫn chưa rõ bệnh lây lan bằng cách nào.[4] Các nguồn nước có thể gây lan truyền bệnh.[5] Tính đến 2013, vẫn chưa có vắc xin hiệu nghiệm.[4][6]

Điều Trị[sửa | sửa mã nguồn]

Nếu bệnh được điều trị sớm, dùng kháng sinh trong tám tuần có hiệu quả trong 80% trường hợp.[4] Thuốc thường dùng để điều trị gồm rifampicinstreptomycin.[4] Đôi khi Clarithromycin hoặc moxifloxacin được dùng thay thế streptomycin.[4] Các phương pháp điều trị khác gồm có cắt bỏ loét.[4][7] Sau khi lành bệnh, nơi loét thường để lại vết sẹo.[6]

Dịch Tễ Học[sửa | sửa mã nguồn]

Loét Buruli xảy ra phổ biến nhất ở Châu Phi hạ Sahara thôn dã đặc biệt là Bờ Biển Ngà, nhưng cũng xảy ra ở châu Á, Tây Thái Bình Dương và châu Mỹ.[4] Bệnh đã xảy ra ở hơn 32 nước.[5] Có khoảng năm đến sáu ngàn ca bệnh mỗi năm.[4] Ngoài ở người ra, bệnh cũng xảy ra ở một số động vật.[4] Albert Ruskin Cook là người đầu tiên mô tả bệnh loét Buruli vào năm 1897.[5]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ James, William D.; Berger, Timothy G. và đồng nghiệp (2006). Andrews' Diseases of the Skin: clinical Dermatology. Saunders Elsevier. tr. 340. ISBN 0-7216-2921-0. 
  2. ^ Rapini, Ronald P.; Bolognia, Jean L.; Jorizzo, Joseph L. (2007). Dermatology: 2-Volume Set. St. Louis: Mosby. Chapter 74. ISBN 1-4160-2999-0. 
  3. ^ Lavender CJ, Senanayake SN, Fyfe JA và đồng nghiệp (tháng 1 năm 2007). “First case of Mycobacterium ulcerans disease (Bairnsdale or Buruli ulcer) acquired in New South Wales”. Med. J. Aust. 186 (2): 62–3. PMID 17223764. 
  4. ^ a ă â b c d đ e ê g h i k l m n o “Buruli ulcer (Mycobacterium ulcerans infection) Fact sheet N°199”. World Health Organization. Tháng 6 năm 2013. Truy cập ngày 23 tháng 2 năm 2014. 
  5. ^ a ă â b c Nakanaga, K; Yotsu, RR; Hoshino, Y; Suzuki, K; Makino, M; Ishii, N (2013). “Buruli ulcer and mycolactone-producing mycobacteria.”. Japanese journal of infectious diseases 66 (2): 83–8. PMID 23514902. doi:10.7883/yoken.66.83.  Lỗi chú thích: Thẻ <ref> không hợp lệ: tên “Nak2013” được định rõ nhiều lần, mỗi lần có nội dung khác
  6. ^ a ă Einarsdottir T, Huygen K (tháng 11 năm 2011). “Buruli ulcer”. Hum Vaccin 7 (11): 1198–203. PMID 22048117. doi:10.4161/hv. 7.11. 17751 Kiểm tra giá trị |doi= (trợ giúp). 
  7. ^ Sizaire V, Nackers F, Comte E, Portaels F (2006). Mycobacterium ulcerans infection: control, diagnosis, and treatment”. Lancet Infect Dis 6 (5): 288–296. PMID 16631549. doi:10.1016/S1473-3099(06)70464-9. 

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]