Long Biên (huyện)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Long Biên (chữ Hán: 龍編)[note 1], là thủ phủ của quận Giao Chỉ được lập ra từ thời Bắc thuộc, vào thời kì Tây Hán.

Địa bàn của huyện thuộc vùng đồng bằng và trung du Bắc Bộ, trải dài theo sông Hồng thuộc Hà Nội ngày nay, phạm vi thay đổi theo từng thời kỳ. Từ thời Đông Hán đến Nam Triều, Long Biên là trị sở của Giao Châu. Huyện trị của Long Biên nằm tại khu vực thành phố Bắc Ninh ngày nay.

Tên gọi[sửa | sửa mã nguồn]

Cái tên của huyện này nghĩa là "rồng giao nhau", được truyền thuyết cho là vì một con rồng đã xuất hiện trên mặt sông ngay khi thành phố này được thành lập[1]. Vào khoảng thế kỉ thứ 6, nó được biết đến qua cái tên Long Uyên (龍淵) hay Long Châu (龍州)[2].

Về sau, nó thường hay được gọi bằng cái tên La Thành (羅城) do đặc tính có thành bao quát của nó[1].

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Sau cuộc chinh phục của Triệu Đà, toàn bộ lãnh thổ miền Bắc Việt Nam hiện nay trở thành một phần của Nam Việt. Tuy nhiên, không có bất kì ghi chép nào về hành chính cũng như hình thái xã hội của khu vực này, mãi đến khi quân đội nhà Hán tiêu diệt Nam Việt, và thiết lập nên Giao Chỉ quận. Thời kì này được sử sách Việt Nam hiện đại gọi là Bắc thuộc lần thứ nhất.

Nhà Hán cho Thạch Đái làm Thái thú 9 quận. Chế độ nhà Hán lấy châu lãnh quận, trừ hai quận Châu Nhai, Đạm Nhĩ đều ở giữa biển, còn 7 quận thuộc về Giao Châu, Đái làm châu Thái thú. Thời Tây Hán, trị sở của Thái Thú đặt tại Long Uyên, tức là Long Biên.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ The Baxter-Sagart reconstruction of the characters' Old Chinese pronunciation is *Məroŋ-pˁen.
  1. ^ a ă Schafer (1967), tr. 32.
  2. ^ Kelley (1998), tr. TB 2/6b & seq..