Mạc Hộ Bạt

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Mạc Hộ Bạt (giản thể: 莫护跋; phồn thể: 莫護跋; bính âm: Mòhùbá) là một tù trưởng Mộ Dung bộ Tiên Ti.

Sau khi trở thành tù trưởng, Mạc Hộ Bạt đã đưa bộ chúng từ Tắc Ngoại tiến vào khu vực Liêu Tây (nay là tây bộ tỉnh Liêu Ninh), sinh sống tại vùng Cức Thành (棘城, nay thuộc tây bộ Nghĩa, Liêu Đông).

Năm Cảnh Sơ thứ 2 (238) thời Tào Ngụy, Mạc Hộ Bật có công theo Tư Mã Ý đánh Công Tôn Uyên, được triều đình phong tước "Suất Nghĩa vương"," bắt đầu xây thành ở phía bắc Cức Thành.

Mạc Hộ Bật do thấy "diêu quan" (một loại mũ có gắn trang sức) đẹp, bèn thu tóc mà đội, chư bộ vì thế gọi là "bộ diêu", sau diễn biến thành "Mộ Dung Yên".

Chức vụ thủ lĩnh của Mạc Hộ Bật do nhi tử là Mộ Dung Mộc Diên kế vị.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]